Cô Phương Bất Tự Thưởng

Chương 14: Q.1 - Chương 14




“Dân nữ bái kiến Đại vương!” Sính Đình bước vào chính điện của Bắc Mạc vương, cúi người hành lễ.

Thấy Sính Đình không quỳ xuống hành lễ, Bắc Mạc vương không những không trách phạt mà còn tươi cười: “Miễn lễ. Thượng tướng quân phu nhân năm lần bảy lượt tiến cử tiểu thư, nói tiểu thư có diệu kế khiến quân Đông Lâm lui binh, việc này có phải là thực?”.

Sính Đình thầm thở dài, Bắc Mạc vương đã hạ mình đến mức gọi nàng là “tiểu thư”, có thể đoán được tình hình tiền tuyến của quân Bắc Mạc đang vô cùng tồi tệ, thế nên, Bắc Mạc vương mới coi nàng như vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống.

Nàng có thể giúp Bắc Mạc đánh bại Sở Bắc Tiệp không? Nàng cảm thấy thật khổ sở, nhưng thế đã ở trên lưng hổ, cũng chẳng còn cách nào nữa. Thấy Dương Phượng đứng bên cạnh sốt ruột chờ đợi thái độ của mình, Sính Đình khẽ đáp: “Dân nữ nhất định dốc hết khả năng”.

“Có lời này của tiểu thư, Bắc Mạc được cứu rồi!” Bắc Mạc vương vỗ tay cười lớn, rồi trao cho Dương Phượng một ánh nhìn, sau đó quay sang Sính Đình, tỏ vẻ chân thành, khiêm tốn hỏi, “Việc quân khẩn cấp, quân Đông Lâm hiện đã tấn công Kham Bố, xin hỏi tiểu thư có diệu kế gì để đánh lui quân địch?”.

Khi vừa quyết định giúp đỡ Bắc Mạc, ngay trong đêm Sính Đình đã nghiên cứu kỹ bản đồ biên giới Bắc Mạc. Nàng đã có những phân tích tình thế bước đầu, nhưng không hề biết đến việc quân Đông Lâm đã tấn công Kham Bố, nên hơi kinh ngạc: “Không lẽ quân Bắc Mạc đã đánh mất phòng tuyến biên giới cuối cùng này? Vậy sao người phụ trách thăm dò diễn biến quân sự của phủ thượng tướng quân lại không hay biết?”.

Tất cả những tin báo về tình hình chiến tranh mà nàng biết được đều thông qua Dương Phượng, nên lúc này đây ánh nhìn tất nhiên cũng hướng về Dương Phượng. Rõ ràng Dương Phượng vừa mới biết tin xấu này, sắc mặt trắng bệch lắc đầu với Sính Đình.

Bắc Mạc vương cười khổ: “Đây là tin mới nhận được từ đêm qua. Dân chúng Bắc Nha Lý còn đang bàng hoàng, vì thế tạm thời bản vương không cho phép tiết lộ tin này ra bên ngoài. May còn có Tắc Doãn cố thủ nơi tiền phương, nếu không thế cục sẽ càng tồi tệ. Nhưng Kham Bố có thể chống chọi được mấy ngày, ngay cả Tắc Doãn cũng không dám đảm bảo”. Bắc Mạc vương chắp tay sau lưng, ngửa mặt lên trời thở dài, rồi lặng lẽ nhìn Sính Đình.

Nhận được ánh mắt ấy của Bắc Mạc vương, Sính Đình cũng ngộ ra: “Chẳng trách Đại vương lại chịu dùng một người ngoài”. Tình thế còn tồi tệ hơn cả suy nghĩ của nàng. Sở Bắc Tiệp quả nhiên không hổ là uy danh đệ nhất danh tướng Đông Lâm.

Nàng biết, giả như nàng không nghĩ ra được cách gì, hài nhi trong bụng Dương Phượng sẽ chẳng được gặp cha. Vậy nên, Sính Đình đành nén lại những phiền não trong lòng, nhắm mắt tĩnh tâm suy nghĩ.

Bắc Mạc vương và Dương Phượng biết nàng đang suy nghĩ, không ai lên tiếng mà yên lặng chờ đợi.

Cả gian chính điện rộng lớn bỗng im ắng đến nghẹt thở.

Một lát sau, Sính Đình từ từ mở đôi mắt to sáng của mình, dường như đã nắm chắc điều gì trong tay. Nàng mỉm cười với Dương Phượng, rồi quay sang Bắc Mạc vương, khẳng định: “Có thể có cách, nhưng cần đến sự hỗ trợ toàn lực của Đại vương”.

Đã nghe Dương Phượng nhắc tới từ trước nên Bắc Mạc vương lập tức gật đầu không chút do dự: “Tiểu thư hãy đưa ra các điều kiện, cần tiền có tiền, cần vật có vật”.

“Vậy thì tốt. Trước tiên xin Đại vương nói thật, Bắc Mạc có sắp xếp gian tế nào bên cạnh Đông Lâm vương không?”

Bắc Mạc vương bỗng im lặng, ông chỉ đoán đến việc Sính Đình sẽ lấy quyền chỉ huy đại quân nơi tiền tuyến, chứ hoàn toàn không ngờ nàng hỏi đến việc này. Thiên hạ phân tranh, các nước đều dốc kiệt khả năng tạo dựng cơ sở bí mật bên cạnh quân vương các nước khác để do thám được những tin tình báo cơ mật nhất. Quân vương các nước cũng vô cùng cẩn trọng đối với những người xung quanh mình, đề phòng gian tế. Trong tình hình này, rất khó để cài người vào nước khác. Thế nên, hoạt động tình báo cũng trở thành việc cơ mật tối cao của từng nước.

Thấy Bắc Mạc vương do dự, Sính Đình vội giải thích: “Dân nữ không định dò hỏi điều gì, chỉ là kế sách này cần có sự giúp đỡ của người ở bên Đông Lâm vương thì mới có thể hoàn thành. Đại vương không cần nói ra tên và chức vụ của người ở bên Đông Lâm. Dân nữ chỉ cần biết người đó có thể tiếp cận tới việc ăn uống của Đông Lâm vương không thôi”.

“Hả!”, Dương Phượng kinh ngạc, “Chẳng lẽ Sính Đình lại muốn đầu độc Đông Lâm vương?”.

Bắc Mạc vương chau mày: “E là kế này không thoả. Chẳng giấu gì tiểu thư, đích thị là bản vương cũng có một, hai người bên cạnh vua Đông Lâm. Nếu nắm bắt thời cơ, họ cũng có thể tiếp xúc tới việc ăn uống của Đông Lâm vương. Nhưng Đại vương các nước luôn phòng bị chuyện hạ độc, nên vô cùng cẩn trọng trong chuyện ăn uống. Trước khi dùng bất cứ thứ gì cũng phải do thân tín kiểm tra xem có độc hay không, những thân tín đó đều là người hiểu rất rõ về độc tố. Cho dù người của bản vương có hạ độc, thì chắc chắn cũng sẽ bị phát hiện trước khi Đông Lâm vương dùng đến. Như thế, vừa không giải quyết được vấn đề vừa chẳng khác nào tự đẩy cơ sở mà chúng ta khó khăn lắm mới xây dựng được vào chỗ chết”.

Sính Đình thong thả đáp: “Nếu có loại thuốc không thể kiểm tra ra được, thì không thành vấn đề”.

“Có loại độc dược như thế sao?”

“Cũng không gọi là độc dược, chỉ là một loại thuốc mê.” Sính Đình cười nói, “Đây là một phương thuốc do năm xưa dân nữ rảnh rỗi tự chế ra, sau khi cho vào đồ ăn, dùng mọi cách kiểm tra đều không thể phát hiện ra, người lớn ăn phải sẽ hôn mê hơn mười ngày, mạch cũng rất yếu, tựa có thể nhắm mắt xuôi tay bất kỳ lúc nào. Nhưng khi thuốc hết công hiệu sẽ lại tỉnh táo như thường”.

Bắc Mạc vương vui mừng đáp: “Nếu có thể qua được cửa kiểm nghiệm thì vấn đề sẽ rất dễ giải quyết. Thật không ngờ tiểu thư lại có bản lĩnh này. Không biết việc chế ra loại mê dược ấy cần đến bao nhiêu thời gian?”.

“Phương thuốc này chỉ dùng đến những loại thảo dược bốn bề dễ kiếm. Chúng ta không có nhiều thời gian, phải kịp để Đông Lâm vương hôn mê trước khi quân Đông Lâm công phá Kham Bố…” Sính Đình vừa suy nghĩ vừa trả lời, “Thời gian một ngày, dân nữ có thể chế được một thang”.

“Tốt!” Bắc Mạc vương cười đáp, “Đông Lâm vương bỗng nhiên hôn mê, vương tộc Đông Lâm đại loạn, chỉ riêng việc ổn định các phe phái muốn nhân cơ hội giành ngôi đoạt vị, cũng đủ khiến Sở Bắc Tiệp phải dẫn binh trở về Đông Lâm rồi”. Bắc Mạc vương cười một hồi, bỗng như nghĩ ra điều gì, lại thở dài.

Dương Phượng không hiểu, nhưng Sính Đình nhận ra ngay, nàng khẽ mỉm cười: “Đại vương bỗng dưng thở dài, chắc thất vọng vì hiệu lực của mê dược này chỉ khiến người ta hôn mê có mười mấy ngày thôi. Nếu có một loại độc dược qua được cửa kiểm nghiệm lại khiến người ta tìm đến cái chết, khiến Đông Lâm vương mất mạng tức khắc, thì chẳng phải lo một lần, vui cả đời sao?”. Nàng nói trúng tâm tư của Bắc Mạc vương, nhưng không hề có vẻ đắc ý mà còn thở dài: “Dân nữ đã tốn bao nhiêu tâm huyết, thay đổi các kiểu phối thuốc, song vẫn không thể khiến loại thuốc này đoạt được mạng người. Nếu không Quy Lạc đâu phải chịu đựng hết lần này đến lần khác quân Đông Lâm xâm lấn. Cũng có thể ý Trời là vậy, nếu phối ra được loại độc dược ấy, thì dù là bậc quyền quý của nước nào cũng đều không thể ngủ yên”.

Dương Phượng nghe những lời này, lại nghĩ đến Tắc Doãn đang quyết một trận sống còn ở Kham Bố thì lòng càng cảm động, bèn mơ hồ đáp: “Người đời cứ ham hố giết chóc lẫn nhau, là vì lẽ gì?”.

Trong lòng Bắc Mạc vương đang lo cho thế cục nên nhanh chóng quay về chuyện chính: “Sau khi chế thành mê dược, bản vương sẽ lập tức sai người đưa đến cho người bên Đông Lâm vương, để chọn thời cơ hành sự. Có điều, cần có thời gian chế thuốc, cộng thêm hành trình đi về… Kham Bố đang nguy cấp, không biết tiểu thư đã có đối sách gì?”.

“Đại vương suy tính rất chuẩn xác.” Sính Đình đã lường trước được câu hỏi của Bắc Mạc vương, nên vẫn ung dung trả lời, “Một mặt chúng ta sai người tung tin đồn vương tộc Đông Lâm tranh giành nội bộ, Đông Lâm vương đang nguy cấp. Khi tin đồn đến tai Sở Bắc Tiệp, hắn sẽ cử người về Đông Lâm do thám tình hình, đảm bảo tin tức Đông Lâm vương hôn mê nhanh chóng truyền tới quân Đông Lâm, ép Sở Bắc Tiệp rút quân về”.

Ánh mắt Bắc Mạc vương đầy vẻ ngưỡng mộ, tán thưởng: “Tiểu thư quả nhiên lợi hại, suy tính chu toàn, đánh đòn tâm lý phủ đầu”.

“Đại vương quá khen.” Sính Đình điềm đạm tiếp lời, “Nhưng nếu Kham Bố bị công phá, quân địch Đông Lâm sẽ thừa thắng tiến về Bắc Nha Lý. Đến lúc đó, e là bất cứ tin tức gì về Đông Lâm vương cũng không thể ngăn được vó ngựa của Sở Bắc Tiệp. Vì thế, buộc phải cắt cử người có thể cầm chân Sở Bắc Tiệp, cố thủ Kham Bố, để Sở Bắc Tiệp hiểu rằng tấn công Bắc Nha Lý không phải chỉ ngày một ngày hai là có thể hoàn thành”.

“Ngoài tiểu thư ra, khó có ai đảm đương nổi việc này.”

Đến nước này, Bắc Mạc vương đâu dám chậm trễ, nhanh chóng mang ra binh phù và vương lệnh đã chuẩn bị sẵn, đi xuống, hai tay đưa cho Sính Đình. Đại vương nhìn chăm chăm nữ tử yếu mềm trước mặt, người sắp nắm giữ quân quyền cao nhất của biên cương Bắc Mạc, trầm giọng nói: “Tiểu thư bảo trọng, sự an nguy của Bắc Mạc trông cậy cả vào tiểu thư”.

Khẽ hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh và trong trẻo, Dương Phượng bước đến cạnh Sính Đình: “Ta sẽ viết thư cho Tắc Doãn, nói rõ mọi chuyện của muội. Có Tắc Doãn, muội không phải đau đầu về chuyện tướng sĩ không phục tân soái”.

Sính Đình cầm binh phù và vương lệnh trong tay, đứng yên không đáp, dường như đầu óc nàng đã bay đến Kham Bố xa xôi với muôn vàn đao quang kiếm ảnh. Nàng sao có thể yên lòng? Nàng sắp tái ngộ Sở Bắc Tiệp, đối đầu với Sở Bắc Tiệp trên sa trường đổ máu, trước thiên quân vạn mã.

Một ngày sau, mê dược đã được hoàn tất. Sính Đình không vào cung nữa mà giao mê dược cho Dương Phượng, dặn kỹ cách dùng, rồi nhắc nhở: “Nhớ cho kỹ, chỗ này chỉ đủ để bỏ mê một người”.

Dương Phượng cẩn trọng nhận lấy, thắc mắc: “Sao không làm ra hai phần, ngộ nhỡ xảy ra sai sót, há chẳng phải xôi hỏng bỏng không sao?”.

Sính Đình cười ẩn ý: “Muội tự có lý của mình, tỷ không cần hỏi nhiều. Có thể ở cạnh quân vương nước địch đều phải là những nhân vật trí dũng song toàn, quyết không thể hành sự lỗ mãng, lãng phí mê dược. Tỷ yên tâm”.

Thấy Sính Đình quyết đoán như vậy, Dương Phượng cũng yên tâm, liền cất mê dược vào người, đáp: “Lát nữa ta sẽ vào cung tự tay giao cho Đại vương. Đội xe hộ tống muội lên đường đã sẵn sàng chờ lệnh”. Dương Phượng lấy từ ống tay áo ra một bức thư có đóng dấu của phủ thượng tướng quân, giao tận tay Sính Đình: “Muội nhận lấy bức thư này, khi nào gặp Tắc Doãn hãy giao lại cho chàng”.

“Tỷ đã viết hết chuyện của muội vào trong này sao?”

“Để chàng biết toàn bộ tình hình sẽ tốt hơn, cũng thuận tiện cho muội chỉ huy đại quân.” Thấy đôi mắt đen của Sính Đình đầy vẻ trêu chọc, khuôn mặt Dương Phượng bỗng đỏ bừng, cảnh cáo, “Không được xem trộm đâu đấy, trong này ngoài việc của muội, còn lại toàn tư tình của phu thê ta, một nữ nhi như muội xem cũng không hiểu đâu”.

Sính Đình cười đáp: “Đã không hiểu thì cần gì phải đề phòng”. Thấy Dương Phượng giậm chân, nàng lại lắc đầu xuýt xoa, “Thượng tướng quân phu nhân mà không biết tự bảo vệ mình, vừa bị muội công kích một chút đã cuống lên rồi. Muội thân mang trọng trách, phải ra sa trường để kịp chiến đấu, tỷ bảo đội xe hộ tống chuẩn bị lên đường”. Nói rồi, nàng bước chân ra khỏi cửa.

“Sính Đình!”

“Gì thế?” Sính Đình quay lại, trong lòng thầm than Trời, khó khăn lắm nàng mới có thể giả bộ thoải mái xuất phát, lúc này mà Dương Phượng diễn bài nước mắt tiễn đưa, chắc nàng cũng đổ lệ mất.

Để người ta biết tân chủ soái mắt đỏ hoe xuất chinh, đại quân Bắc Mạc sao có thể thuận theo?

Dương Phượng đuổi theo ra cửa, dừng trước mặt Sính Đình, đôi mắt đen nhìn nàng hồi lâu, khẽ nói: “Muội thân là nữ nhi, làm chủ soái thì cứ ở trong trướng soái trù mưu tính kế, đừng vì hiếu thắng mà đích thân xông pha nơi chiến trường”.

Sính Đình ngạc nhiên, hồi lâu mới hiểu ra, trong lòng không khỏi cảm động. Nàng khẽ nắm tay Dương Phượng, dịu dàng nói: “Yên tâm đi, muội đâu phải người không yêu quý bản thân? Cái gì mà chiến đấu nơi sa trường, chẳng qua cũng chỉ là nói chơi thôi, muội còn chẳng cầm nổi ngọn đao thanh kiếm mà… Không còn sớm nữa, muội phải đi đây, đến khi chiến thắng trở về còn bế bảo bối của tỷ và Tắc Doãn nữa. Mà, tới lúc đó, chắc bảo bối vẫn chưa chào đời”.

Trong lòng vô cùng buồn bã, nhưng Dương Phượng cố ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra, cắn môi nói: “Thân làm chủ soái mà còn đùa cợt thế sao?”. Im lặng giây lát, cuối cùng nước mắt nàng cũng trào ra.

Lúc ngẩng lên, Sính Đình đã không còn ở trước mặt Dương Phượng nữa. Chỗ cổng nhỏ của hoa viên thoáng bóng áo xanh, người đã đi rồi.

Xe ngựa lao đi vội vã, cát vàng cuồn cuộn, khiến người ta không nhìn rõ được con đường phía trước.

Sính Đình vén tấm rèm che xe, nheo mắt quan sát địa hình xung quanh. Thời gian ở trên xe, nàng đã mở tấm bản đồ Kham Bố ra, xem đi xem lại mấy lần, ghi nhớ tên gọi, phương hướng, vị trí của những vùng đất dốc, đồi núi, sông ngòi… lân cận. Nàng cũng phân tích kỹ tình hình quân Bắc Mạc qua lời Bắc Mạc vương, thuộc lòng tên gọi và sở trường của từng vị tướng lĩnh.

“Sắp tới Kham Bố rồi.” Sính Đình lẩm bẩm, không nén nổi tiếng thở dài.

Đau đầu. Những lúc tỉnh giấc, gần như nàng dành toàn bộ thời gian vào việc xem bản đồ và bản danh sách, ghi nhớ tất cả tình hình. Cứ nghĩ tới việc đến Kham Bố, Sính Đình sẽ phải đối đầu với Sở Bắc Tiệp trên sa trường, đầu nàng lại kêu ong ong, đau vô cùng.

Kham Bố bị tấn công dữ dội, chắc chắn đang ở vào thời khắc gian nan nhất. Nếu người giữ thành không phải là danh tướng Tắc Doãn, e rằng, khi nàng chưa kịp đến nơi, Kham Bố đã bị công phá rồi.

Nàng thật sự có thể là đối thủ của Sở Bắc Tiệp không? Mỗi vòng xe lăn bánh, nàng lại gần nam nhân ấy thêm một bước, càng không thể kìm lòng nghĩ đến bóng dáng uy phong lẫm liệt đó trên sa trường.

Không nghĩ đến chàng, không nghĩ đến chàng, Sính Đình khẽ lắc đầu.

Nàng hít thật sâu, rồi từ từ mở mắt, ánh mắt thêm phần kiên nghị. Trận chiến Kham Bố đã không còn là chiến tranh giữa Đông Lâm với Bắc Mạc nữa, giờ đã trở thành cuộc đọ sức giữa Sở Bắc Tiệp và Bạch Sính Đình.

Nàng có thể thắng không? Sính Đình lặng lẽ nhìn binh phù và vương lệnh nặng như ngàn vàng bên cạnh.

Xe ngựa rung lắc mạnh rồi dừng lại, cắt đứt dòng suy tưởng của Sính Đình. Ngoài xe vang lên giọng nói quen thuộc của tướng lĩnh Nhược Hàn phụ trách đoàn xe hộ tống Sính Đình: “Đã đến Kham Bố, mời tiểu thư xuống xe, Thượng tướng quân đích thân ra đón”.

Vén tấm rèm xe, đập vào mắt nàng là tường thành cao ngất, trên tường thành đầy những dẫu tích bị tàn phá và vết khói in hằn, có cả những mũi tên sắt vẫn ghim trên tường chưa kịp nhổ ra. Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ cho thấy chiến sự Kham Bố thê thảm đến nhường nào. Sính Đình yêu kiều bước xuống từ trên xe ngựa, ánh mắt chuyển sang đội tướng lĩnh trước mặt.

Dẫn đầu đội quân là một người bám đầy bụi vàng, đám râu như cỏ dại che khuất nửa khuôn mặt nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên nghị, nhìn qua cũng biết đó không phải là người dễ khuất phục.

Sính Đình nở nụ cười e thẹn, chậm rãi hành lễ: “Vị này nhất định là Tắc Doãn thượng tướng quân, làm phiền Thượng tướng quân đợi lâu như vậy, thực là tổn thọ cho nữ tử ta”.

Tắc Doãn bước nhanh đến, ngăn Sính Đình lại: “Lần này tiểu thư thân là chủ soái đến đây, không nên đa lễ với thuộc hạ như vậy”. Rồi Tắc Doãn hạ giọng, “Đại vương đã cử người mang vương lệnh đến, Tắc Doãn nguyện toàn tâm toàn lực phò trợ tiểu thư. Chúng ta vào thành hãy nói tiếp”.

Sính Đình gật đầu đồng ý. Nàng lấy bức thư của Dương Phượng ra trao lại cho Tắc Doãn. Nhìn thấy bút tích của Dương Phượng, Tắc Doãn liền nở nụ cười ấm áp, vừa đa tạ Sính Đình vừa đưa hai tay nhận lấy.

Các tướng lĩnh còn lại lần lượt đến hành lễ, báo tên và chức hiệu để dễ phân biệt.

Một hàng người bước vào căn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt. Tắc Doãn đối xử với Sính Đình vô cùng hữu hảo, còn nhường cả hành dinh của mình cho Sính Đình ở tạm.

Căn phòng với hai gam màu xanh và đen làm chủ đạo, thể hiện rõ tính cách khảng khái hào hùng của chủ nhân, trên tường treo một chiếc nỏ to màu đen, trên bàn trải tấm bản đồ địa hình Kham Bố. Dường như trước lúc Sính Đình đến đây, Tắc Doãn cũng đang nghiên cứu bản đồ để tìm kế sách phá địch.

Sính Đình nhìn một vòng quanh căn phòng, thấy nơi này bài trí đơn giản, cũng coi như có chút hiểu về con người Tắc Doãn. Nếu không phải là nhà có ái thê, thì phủ thượng tướng quân không thể hoa lệ như thế, vì bản thân Tắc Doãn không phải là người chuộng xa hoa.

Đúng là ông Trời khéo sắp đặt, một đại hán thô kệch nhường này lại lấy được lòng Dương Phượng, người chẳng buồn để ý đến đám quyền quý Quy Lạc.

Dặn dò những tướng lĩnh khác tạm thời đợi ở bên ngoài xong, Tắc Doãn quay sang chắp tay nói với Sính Đình: “Tiểu thư có vừa ý nơi này không? Vì thời gian cấp bách, mong tiểu thư cố gắng ở tạm. Nếu tiểu thư cảm thấy nơi đây màu sắc quá tối thì có thể sai cận vệ tìm những loại vải màu sắc tươi tắn hơn mang tới… Có điều, tìm được hay không cũng là cả một vấn đề…”.

Biết Tắc Doãn đang muốn nhanh chóng bàn thảo việc quân, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra ung dung, Sính Đình cười đáp: “Thượng tướng quân khách khí quá rồi. Việc quân quan trọng, đâu có thời gian lo mấy chuyện vặt ấy. Thượng tướng quân hãy nói tường tận tình hình chiến sự gần đây nhất, để chúng ta luận bàn đối sách”.

Tắc Doãn đang chờ câu này nên nói ngay: “Mời tiểu thư ngồi”.

Hai người cùng ngồi xuống. Tắc Doãn vô cùng nghiêm túc, hạ giọng: “Mười ba ngày trước quân ta lui về Kham Bố, Sở Bắc Tiệp dẫn quân toàn lực bao vây, may mà Kham Bố tường thành chắc chắn, khó công phá, cộng thêm tướng sĩ Bắc Mạc liều chết bảo vệ nên mới có thể mấy lần đánh lui quân Đông Lâm. Nhưng quân Đông Lâm có ưu thế về binh lực, ngay cả ta cũng không chắc chắn có thể hoàn toàn đánh lui quân địch hay không. Sở Bắc Tiệp quả không hổ là danh tướng, đã nhiều lần phá được chiến thuật dụ địch của quân ta”.

“Ta có một việc muốn thỉnh giáo, mong Thượng tướng quân đừng để ý. “Sính Đình thẳng thắn hỏi tiếp: “Biên thành Bắc Mạc xưa nay phòng thủ nghiêm ngặt, lại có Thượng tướng quân đích thân trấn giữ, sao chỉ trong thời gian ngắn đã bị phá vỡ mấy đạo phòng tuyến, bị dồn đến cửa ải Kham Bố cuối cùng này?”.

Tắc Doãn vô cùng sửng sốt, ánh mắt nghiêm khắc nhìn thẳng vào Sính Đình, thấy đôi mắt trong veo của nàng không hề có ý khiếp sợ, bèn ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, rằng: “Nếu không phải Dương Phượng nhiều lần nhắc tới vị hảo hữu của nàng, mạt tướng sẽ cho rằng câu hỏi vừa rồi của tiểu thư là muốn ra oai với mạt tướng. Câu hỏi của tiểu thư đã đi thẳng vào vấn đề. Quân ta liên tiếp chịu thua, bị dồn về Kham Bố, nguyên nhân chính không phải vì địch đông ta ít. Lần này quân Đông Lâm tiếng là mười vạn binh mã, nhưng con số thực lại chưa quá bảy vạn. Nguyên nhân thất bại của quân ta chủ yếu nằm ở vấn đề chủ soái”.

Không chú ý tới thần sắc khác thường trên khuôn mặt Sính Đình, Tắc Doãn đứng dậy, nhìn vào tấm bản đồ trên bàn, lộ rõ vẻ hồi tưởng: “Tắc Doãn cũng được coi là lão tướng trên sa trường của Bắc Mạc, nhưng gặp phải Sở Bắc Tiệp, mạt tướng mới biết thế nào là uy phong của danh tướng. Sở Bắc Tiệp đã mấy lần phá được chiến thuật dụ địch của quân ta, thân làm quân tiên phong, võ nghệ cao cường. Trong trận giao chiến thứ nhất, Sở Bắc Tiệp tự mình khiêu chiến. Trước đại quân hai bên, chỉ trong ba chiêu hắn đã chém đầu thuộc hạ của mạt tướng là đệ nhất mãnh tướng Mông Sơ, khiến tướng sĩ ta bị chấn động mạnh. Tất cả những người có mặt đều được tận mắt chứng kiến kiếm thuật vô địch thiên hạ. Khí thế bất khả chiến bại của hắn đã giáng một đòn trí mạng lên quân ta, dẫn đến hàng loạt thất bại liên tiếp sau này”.

Cảm nhận được nỗi khiếp sợ Sở Bắc Tiệp của quân Bắc Mạc, bất giác Sính Đình lại mộng tưởng đến khí khái anh hùng của chàng trước thiên quân vạn mã khi chỉ ba chiêu có thể lấy đầu đại tướng Bắc Mạc. Sau thoáng yên lặng, nàng sực tỉnh, an ủi: “Thượng tướng quân chớ nản lòng. Tuy Sở Bắc Tiệp có bản lĩnh, nhưng cũng đã bị Thượng tướng quân chặn lại bên ngoài thành Kham Bố mười mấy ngày qua”.

Tắc Doãn không tiếp lời ngay, hồi lâu mới nói: “Khi nãy mạt tướng đã đọc qua thư của Dương Phượng, tiểu thư hiểu rõ Sở Bắc Tiệp, chắc cũng biết tình thế những ngày sắp tới. Bây giờ mọi người đều biết một khi Kham Bố bị công phá, quân Đông Lâm sẽ thừa thắng xông thẳng đến thành đô Bắc Nha Lý. Lúc đó, chúng ta sẽ trở thành nô lệ mất nước. Bị ép vào tử địa, lòng quân vốn bị Sở Bắc Tiệp đánh cho tan tác mà khiếp đảm mới dần vững tâm trở lại, người liều chết tiến lên”.

“Thượng tướng quân nghĩ rất đúng”, Sính Đình gật đầu nói, “Giờ là lúc quân ta phải đoàn kết nhất, sĩ khí đang hăng, cũng là lúc hoạt động phòng thủ chắc chắn nhất. Nếu chỉ dựa vào ưu thế này thì quân ta không thể đánh lui quân Đông Lâm. Như thế, sớm muộn gì quân Đông Lâm cũng công chiếm Kham Bố”.

Cuộc đối đầu trên sa trường và màn đấu trí trong vương phủ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ở vương phủ, Sính Đình còn có thể so năng lực. Trên sa trường, Sính Đình kém đối thủ đến vài cấp bậc. Nghĩ đến Sở Bắc Tiệp có thể bàn mưu tính kế trong màn trướng mà quyết định chiến thắng ngay ở ngoài ngàn dặm, trong khi nàng lại dẫn đầu một đội quân tan tác đã bị Sở Bắc Tiệp dọa cho khiếp hồn, Sính Đình không khỏi não nề.

Nhưng trong lòng nàng cũng thầm cảm thấy tự hào. Luận về chinh chiến trên sa trường, trong thiên hạ mấy người sánh được với chàng?

Suy nghĩ lung tung hồi lâu, Sính Đình mới nhớ ra bên cạnh mình còn có Tắc Doãn đang cùng luận đàm việc quân, nàng cố gắng tĩnh tâm, ra vẻ ung dung dù Thái Sơn có sập ngay trước mặt cũng không hề chớp mắt.

Chỉ vài lời ngắn gọn của Sính Đình đã nói trúng nỗi lo lắng thường trực trong lòng Tắc Doãn, khiến vị thượng tướng quân này không thể không khâm phục: “Những lời của tiểu thư hoàn toàn đúng. Mấy ngày đầu Sở Bắc Tiệp hăng hái tấn công, cả hai bên đều thương vong không ít. Từ ngày thứ mười trở đi, quân Đông Lâm án binh bất động, đến hôm nay vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Theo mạt tướng, hắn đang chờ lòng quân tan rã, rồi mới tung quân tấn công”.

“Không.” Sính Đình mím môi, chau mày không đáp, hồi lâu sau mới ngẩng lên, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, nói từng tiếng một: “Sở Bắc Tiệp án binh bất động, đó là vì hắn đã nghĩ được cách tốt hơn để công thành. Với thủ đoạn tâm kế của hắn, những sách lược sử dụng cũng vô cùng kỳ dị khó đoán. Một khi nó bắt đầu sẽ mạnh như vũ bão, chưa biết chừng còn có thể thần tốc phá vỡ phòng thủ của Kham Bố”.

Tắc Doãn có vẻ nghi ngờ: “Có thể thế sao?”.

Sính Đình không giải thích thêm mà chỉ hỏi một câu: “Quân ta có cử người thăm dò động tĩnh của quân Đông Lâm không?”.

“Có, chúng ta liên tục cử mật thám ra ngoài. Nhưng Sở Bắc Tiệp rất cẩn thận, hắn thường xuyên cử đại đội binh sĩ càn quét xung quanh doanh trại, nên mật thám của chúng ta không thể ở lâu, chỉ biết về cơ bản quân Đông Lâm không có động tĩnh gì.” Tắc Doãn thở dài, “Tất cả những người mạo hiểm ở lại với ý đồ dò xét kỹ hơn đều chẳng ai trở về”.

“Thế là đúng rồi, vì Sở Bắc Tiệp đang âm thầm thực thi kế hoạch của mình.” Sính Đình vừa suy nghĩ vừa nói, “Thượng tướng quân, thân phận của ta và việc tiếp quản vị trí chủ soái, tạm thời chỉ để những tướng lĩnh cao cấp biết, không được truyền tin này ra ngoài”.

Tắc Doãn đồng ý ngay: “Tiểu thư yên tâm, hôm nay đến gặp tiểu thư đều là tâm phúc thân tín của mạt tướng, cũng chỉ có họ biết tiểu thư là chủ soái do Đại vương cử đến thôi. Ngoài ra, ở Kham Bố này chỉ có Tắc Doãn và Nhược Hàn vừa hộ tống tiểu thư đến là biết thân phận của tiểu thư. Đại vương đã nói rõ trong vương lệnh, chúng ta chỉ xưng hô là ‘tiểu thư’”.

Thân là Bắc Mạc thượng tướng quân, Tắc Doãn cũng phải xưng hô với Sính Đình là “tiểu thư”, hóa ra đều có nguyên nhân.

Sính Đình yên tâm gật đầu, lặng lẽ nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng trên con đường rải sỏi thẳng ra sảnh lớn, khẽ bảo: “Vậy, chúng ta lên tường thành xem sao”.

Đứng trên tường thành Kham Bố hùng vĩ tráng lệ, trước mắt nàng là bình nguyên bao la và một vùng rừng núi xung quanh đã bị ngọn lửa chiến tranh thiêu rụi. Tắc Doãn đứng bên Sính Đình, chỉ về phía đông nam nói: “Đó chính là đại bản doanh của quân Đông Lâm”.

Tim Sính Đình loạn nhịp.

“Đại bản doanh quân Đông Lâm…”

Sính Đình phóng tầm mắt ra xa, tiếc rằng khoảng cách quá lớn, ngay cả bóng cờ đang bay phấp phới phía ấy còn nhìn không rõ, nói gì đến khuôn mặt tuấn tú như đao khắc của chàng.

Sở Bắc Tiệp, chàng có biết không? Bạch Sính Đình đã đến.

Không trốn được, đành phải đến.

Nhiệm vụ cấp bách nhất là phải làm rõ xem rốt cuộc Sở Bắc Tiệp đang sử dụng quỷ kế gì.

Sính Đình không có ý định nắm đại quyền. Nàng lấy binh phù ở chỗ Bắc Mạc vương, chẳng qua chỉ để những thời khắc quyết định nhất, quân Bắc Mạc sẽ nghe theo sách lược đối kháng với quân Đông Lâm của nàng mà thôi. Thế nên, ngoài lần gặp mặt vội vã với các tướng lĩnh ngay hôm đầu tiên, nàng chưa từng mang thân phận chủ soái ra để triệu tập mọi người.

Địa điểm xử lý việc quân trong hành dinh do Tắc Doãn dựng lên, cũng chỉ có mình Tắc Doãn nghiên cứu chiến lược cùng nàng. Vị thượng tướng quân Bắc Mạc không những không có ý định lật đổ tân chủ soái tự dưng xuất hiện này mà còn luôn suy nghĩ cho nàng. Riêng tấm lòng lỗi lạc ấy cũng đủ khiến nàng khâm phục.

Quân Bắc Mạc ở vào thế yếu, không phải vì Tắc Doãn không có tài, mà bởi Sở Bắc Tiệp quá mạnh.

“Tiểu thư đang nghĩ gì vậy?” Tắc Doãn đột nhiên lên tiếng, xua tan cái im lặng trong hành dinh, “Lần này quân ta tổn thất hơn mười mật thám tiền tuyến tài ba, mới chỉ thu được chút ít tin tức, thật là mất nhiều hơn được”.

Sính Đình cũng đang phân tích tin tình báo này, nên tạm thời không trả lời câu hỏi của Tắc Doãn. Nàng mở bản đồ ra, ngón tay thon nhỏ khẽ di chuyển đến góc dưới của bản đồ, cau mày lẩm bẩm: “Đi khoảng hơn mười dặm về phía nam là rừng rậm um tùm, tại sao Sở Bắc Tiệp lại liên tục cử binh sĩ ra đó?”.

Tắc Doãn đến trước bản đồ, đôi mày nhướng lên như nghĩ ra điều gì, lại vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Không thể vượt qua rừng rậm Bách Lý ở phía nam để tấn công Kham Bố từ phía sau được. Muốn thế, quân sĩ phải đi đúng một vòng, sẽ vô cùng hao tổn sức lực. Hơn nữa, trong rừng già biết bao nhiêu nguy hiểm, rắn độc trùng độc nhiều vô kể, e là chưa đến được cửa sau của Kham Bố, quân sĩ đã thương vong một nửa rồi”.

Sính Đình đang lật xem chồng ghi chép dày cộp trên thư kệ, nghe vậy cũng giật mình: “Có những ghi chép nào liên quan đến rừng rậm Bách Lý này?”.

“Rất ít người chịu đến nơi âm u độc địa ấy.” Tắc Doãn đáp, “Nhưng quan hộ thành tiền nhiệm của Kham Bố là người rất có trách nhiệm, ông ta từng đi thu thập chỉnh lý các tài liệu về vùng lân cận xung quanh Kham Bố, còn tập hợp thành từng quyển, lưu giữ ở đây. Trong những sách này chắc chắn có ghi chép về rừng rậm Bách Lý, song không biết có đầy đủ hay không. Tiểu thư muốn xem, mạt tướng sẽ đi lấy ngay”.

Không lâu sau, Tắc Doãn ôm theo một cuộn sách cũ đầy bụi, lạch cạch đặt khắp bàn.

Tắc Doãn hy vọng trước khi Sở Bắc Tiệp tung ra quỷ kế, tin Đông Lâm vương hôn mê có thể tới đây. Còn không, nếu Sính Đình không thể kịp thời phá vỡ kế hoạch của địch, Kham Bố thất thủ, mất đi Kham Bố cũng có nghĩa là tiếng chuông tận số của Bắc Mạc quốc và người Bắc Mạc đang gióng lên từng hồi.

Việc đến nước này, Tắc Doãn cũng mất đi mấy phần khí khái kiêu hùng dũng cảm mạnh mẽ trên sa trường ngày trước, chỉ biết gửi gắm toàn bộ hy vọng vào Sính Đình, nghe đâu là khắc tinh của Sở Bắc Tiệp. Đây thật là cảm giác khiến người ta đau thương, ai bảo Tắc Doãn phải đối đầu với Sở Bắc Tiệp, kẻ không có địch thủ trên sa trường chứ?

Như cảm nhận được nỗi đau của Tắc Doãn, Sính Đình ngẩng lên với ánh mắt vô cùng thấu hiểu, nói: “Đã mấy ngày Thượng tướng quân không chợp mắt rồi? Nghỉ ngơi lấy sức mới có thể đối chọi với kẻ địch. Thượng tướng quân hãy ngủ một lát đi”.

“Mạt tướng vẫn có thể cố được.”

Sính Đình khẽ mỉm cười, dịu dàng nói: “Nếu Thượng tướng quân cố gắng quá, há chẳng phải là trúng ý của Sở Bắc Tiệp sao? Sở Bắc Tiệp giỏi nhất chiêu dùng kế ép đối thủ ngày đêm cảnh giác, tinh thần suy sụp, giày vò đến mức độ nào đó, hắn chưa cần công thành, quân sĩ đã hồn xiêu phách lạc rồi”.

Tắc Doãn bỗng tỉnh ngộ, gật đầu: “Tiểu thư nói rất đúng, quá lo lắng sẽ làm tiêu hao sinh lực của chúng ta”. Cố nở nụ cười khổ sở, Tắc Doãn thẳng thắn, “Chẳng giấu gì tiểu thư, từ khi giao chiến với quân Đông Lâm đến nay, mạt tướng chưa từng được ngủ ngon. Tối nay mạt tướng phải ngủ say một giấc, tĩnh dưỡng tinh thần để chiến đấu với quân Đông Lâm mới được”.

“Tuần tra doanh trại một vòng xong, mạt tướng sẽ đi ngủ”, Tắc Doãn đứng dậy, đẩy cửa bước ra ngoài.

Trong đại bản doanh của Đông Lâm, trừ người phụ trách canh gác tuần tra, tất cả binh sĩ còn lại đều đang chìm vào giấc ngủ say.

Chẳng có ai lo lắng quân Bắc Mạc sẽ tập kích vào ban đêm. Sau mấy lần không biết sống chết mà tùy tiện tập kích vào đêm thất bại, quân Bắc Mạc sẽ không lặp lại hành động biết trước thất bại này nữa.

Cũng chẳng ai lo lắng chuyện có phải đột phá Kham Bố về đêm để giành lấy thắng lợi, áo gấm vinh quy hay không. Họ có một thống soái vô địch thiên hạ, chỉ cần cờ Trấn Bắc vương vẫn ở kia, họ tin chắc, phương hướng của ngọn cờ chính là đường chiến thắng.

Cờ Trấn Bắc vương lúc này đang giương cao trên đỉnh trướng soái ở chính giữa đại bản doanh, bay phần phật trong gió núi thổi từ rừng rậm Bách Lý xa xôi.

Nơi rèm cửa của trướng soái vẫn có ánh đèn, Sở Bắc Tiệp chưa đi ngủ. Chiến giáp đúc bằng vàng treo trên thành trướng, sáng lấp lánh trong ánh nến. Mạc Nhiên im lặng đứng bên, đợi chỉ thị của Sở Bắc Tiệp. Từ lúc đưa lên tin tình báo mới nhất của mật thám, Sở Bắc Tiệp vẫn chưa nói lời nào.

Hồi lâu, Sở Bắc Tiệp mới đặt bản quân báo trên tay xuống bàn, bình thản hỏi: “Vị tiểu thư vừa tiếp nhận vị trí chủ soái ấy có thể là người phương nào?”.

Một cái tên kiêng kỵ thoáng qua trong đầu, Mạc Nhiên khẽ lùi ra sau một bước, cúi đầu đáp: “Tên thật và lai lịch của tân chủ soái là vấn đề cơ mật bên quân địch nên người thuộc hạ phái đi vẫn chưa thăm dò được”.

Sở Bắc Tiệp ngồi xuống, nhìn Mạc Nhiên, giọng ấm áp: “Chúng ta cùng đoán đến một người”.

Mạc Nhiên ngạc nhiên, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sắc như dao của Sở Bắc Tiệp, do dự hỏi: “Giả như đúng là người ấy, Vương gia định xử trí thế nào?”.

“Có gì khó xử trí sao?”

“Hiện giờ chúng ta còn chưa thể xác định chủ soái đối phương có phải là người ấy hay không, vậy kế sách ngày mai…”

Sở Bắc Tiệp xua tay, đáp: “Mạc Nhiên quá lo rồi. Bảo mật thám không cần điều tra lai lịch chủ soái của đối phương nữa, nếu đúng là Bạch Sính Đình, trước khi trời sáng, nàng có thể dựa theo chiều hướng của quân ta mà đoán được kế sách của bản vương”.

Mạc Nhiên to gan hỏi: “Giả như người đến đúng là nàng ấy, nhưng nàng ấy không kịp đoán được kế sách của Vương gia, há chẳng phải chúng ta sẽ cùng quân Bắc Mạc vùi thây ở Kham Bố sao?”. Vấp phải ánh mắt lạnh như băng của Sở Bắc Tiệp quét qua, Mạc Nhiên lập tức im bặt, không nói thêm nửa lời.

“Không đoán ra…” Trong lòng hình như cũng cảm thấy lo lắng, Sở Bắc Tiệp đứng dậy bước tới trước cửa, vén tấm rèm lên, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng treo trên trời, hít đầy cái không khí mát lạnh của buổi đêm, rồi cố nén lại nỗi xao động, ánh mắt trở nên quyết đoán, hạ giọng, “Nếu nàng không có được sự thông tuệ ấy, sao xứng nhận được tình yêu thương sâu sắc của bản vương?”. Sở Bắc Tiệp quay lại, nhìn đại tướng tâm phúc của mình, cười nói: “Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, vẫn thắc mắc gì sao? Cứ nói cho hết đi”.

Đại chiến cận kề, chỉ thị của chủ soái tuyệt không được lấp lửng vòng vo, nhưng Mạc Nhiên biết rõ thắc mắc của mình cũng chính là tâm bệnh của Sở Bắc Tiệp, nên do dự: “Chẳng phải Vương gia muốn bắt sống Bạch Sính Đình sao?”.

“Mạc Nhiên cho rằng bản vương muốn bắt sống Bạch Sính Đình để báo thù?” Sở Bắc Tiệp thản nhiên nói, “Ngươi nên nhớ, thân làm chủ soái không được cố chấp một lần thắng bại, vì đó sẽ trở thành vết thương trí mạng. Muốn bắt sống nàng, bởi bản vương khâm phục nàng”. Sở Bắc Tiệp cúi xuống hất văng những thứ trên mặt bàn, giở tấm bản đồ da dê đã xem không biết bao nhiêu lần ra, ánh mắt thâm trầm, như đang nhìn nữ tử duy nhất có thể khiến mình lưu luyến nhớ nhung, “Giả như nàng không còn khiến ta khâm phục, hà tất phải bắt sống?”.

“Vương gia có từng nghĩ rằng…” Mạc Nhiên nói, “Cho dù Bạch Sính Đình có thể đoán được diệu kế của Vương gia, nhưng cũng không có cách nào chống đỡ?”.

“Ngươi sai rồi. Chỉ cần đoán được, nàng sẽ phá được.” Sở Bắc Tiệp vẫn rất ung dung, “Khi mặt trời mọc, hãy để bản vương xem nàng có xứng là nữ nhân đáng được bản vương yêu thương nhất thế gian này hay không. Sính Đình ơi Sính Đình, nếu nàng đã dám đến thành Kham Bố, thì đừng để bản vương thất vọng”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.