Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 20: Chương 20




Ngày 7 đến ngày 9 tháng 7 năm 2001, khoảng thời gian hai ngày rưỡi với Diệp Phiên Nhiên mà nói, không khác gì là canh bạc cuộc đời. Cô biết rằng mình chẳng còn đường lùi nữa, cô nhất định phải thi cho tốt.

Bất kỳ ai từng trải qua kỳ thi đại học đều lĩnh hội được cảm giác căng thẳng đến nghẹt th này. Đối mặt với ánh mắt kỳ vọng mong mỏi của cha mẹ, đối diện với khó khăn gian khổ cùng sự chịu đựng của ba năm trung học, cùng những bữa ăn dinh dưỡng bồi bổ sức khỏe trí lực, đối mặt với bóng dáng mong ngóng đợi chờ của các bậc phụ huynh bên ngoài trường thi, tất cả thí sinh đều phải chịu đựng áp lực rất nặng nề. Có thí sinh còn biểu hiện bất thường ngay trước giờ vào thi. Trong lớp Diệp Phiên Nhiên có một nữ sinh năm trước thi rớt được phép vào học bổ túc, do thần kinh căng thẳng quá mức, khi thi môn văn đầu tiên, trước mặt cô ấy là một khoảng trống rỗng, kết quả là bài tập làm văn vẫn chưa làm xong. Khi bước ra khỏi phòng thi, hai đôi chân cô ấy mềm nhũn, sắc mặt trắng tái, suýt thì bật khóc.

Biểu hiện của Diệp Phiên Nhiên trong gần ba ngày này cực kỳ tốt, tâm trạng vô cùng ổn định. Mỗi lần thi xong một môn, cô đều gạt bỏ môn đó ra khỏi tâm trí, không suy nghĩ gì nữa, cũng không dối chiếu đáp án với các bạn, vội vàng chuẩn bị tinh thần cho môn thi tiếp theo. Lòng cô ngẫm nghĩ dù gì cũng đã thi xong, mọi việ đã định sẵn rồi, vui vẻ hay buồn bã, ủ rũ chán chường hay sầu não thì kết quả cũng không thể thay đổi được.

Buổi trưa ngày 9 tháng 7, môn thi cuối cùng khép lại kỳ thi đại học, Diệp Phiên Nhiên bước ra khỏi phòng thi, quay đầu nhìn lại ngôi trường cũ, trong lòng dấy lên cảm xúc không thể nói nên lời. Vừa mang cảm giác thoải mái kết thúc kỳ thi, lại vừa mang cảm giác mất mát nặng trĩu. Từ khi học tiểu học đến trung học, mười hai năm đèn sách giờ đây rẽ sang một bước ngoặt. Cô đem giấy báo thi, bút chì 2B cùng đáp án bài thi, tấm bảng lót dùng trong thi cử, tất tần tật đều vứt vào thùng rác. Về đến nhà, cô lại lôi hết đống sách vở, tài liệu ôn tập, sách tham khảo của ba năm trung học buộc vào một chỗ, nhét vào túi vải, rồi nói với mẹ: "Mẹ, mẹ giúp con bán đồng nát tất thảy những thứ này nhé!"

Bố cô nhìn chiếc túi vải căng phồng nhồi nhét chất đống như ngọn núi nhỏ, lại liếc nhìn cô con gái xanh xao gầy gò trước mặt mình, than thở: "Xem kìa, ba năm trung học đã giày vò cô con gái hoạt bát đáng yêu của chúng ta ra nông nỗi này đây!"

"Bố, bất luận lần này con thi cử ra sao, bất luận thi đậu trường đại học nào, con cũng sẽ không học luyện thi lại đâu!" Cuộc sống hệt như cơn ác mộng vừa liên tưởng đến là cảm thấy đáng sợ.

Ngày hôm sau, Diệp Phiên Nhiên trở lại trường học để nhận kết quả kỳ thi đại học, tính toán điểm bài thi và điền vào bảng đăng kỳ nguyện vọng. Số điểm Diệp Phiên Nhiên ước tính cao hơn dăm ba điểm so với bình thường, nằm trong tốp năm của cả lớp. Niềm tự tin của co tràn đầy, điền tên Đại học Nam Kinh vào cột nguyện vọng thứ nhất. K quả là khi nộp bảng đăng ký nguyện vọng cho thầy Quách thì bắt gặp câu hỏi chất vấn của thầy. Thầy Quách cầm lấy bảng đăng ký nguyện vọng của cô nói: "Diệp Phiên Nhiên, em hãy suy nghĩ kỹ càng lần nữa, đừng mộng trèo cao, không thực tế!"

Câu nói lạnh nhạt này khiến Diệp Phiên Nhiên cảm thấy lòng tự trọng của cô gặp phải trở ngại nghiêm trọng. Thầy Quách, đến cả thầy cũng không tin rằng bài thi em đạt điểm cao như thế ư? Cô không đưa tay nhận lấy bảng đăng ký nguyện vọng mà nói với giọng cố chấp: "Thưa thầy, em đã tính toán kỹ lưỡng số điểm của từng môn rồi, chính là số điểm này, không sai!"

Thầy Quách ngạc nhiên liếc nhìn cô, vẻ mặt nghi ngờ: "Môn văn của rất tốt, nhưng môn toán thì rất tệ, sao có thể thi được điểm cao thế này? Thầy thấy để cho chắc ăn, em nên sửa lại là Đại học N hạng hai đi!"

Giống như những giáo viên khác với cách nhìn phiến diện, thấy chỉ dựa vào kinh nghiệm xưa nay của mình để đánh giá học sinh nhưng lại bỏ lỡ khả năng tiềm tàng của chúng. Đến khi có kết quả thi đại học, thầy Quách suýt đánh rơi vỡ cặp kính trong tay. Biểu hiện của Diệp Phiên Nhiên trong kỳ thi đại học vượt trội so với bình thường, riêng thành tíhc môn văn cao nhất cấp thành phố, thành tích tổng hợp xếp thứ ba cả lớp, vượt số điểm đầu vào trường đại học chính quy bậc nhất. Hạ Phương Phi, cô học trò thầy luôn hài lòng lại không thuânk lợi trong kỳ thi, không đạt điểm thủ khoa ban xã hội toàn trường như mong đợi của thầy, tổng điểm chỉ hơn Diệp Phiên Nhiên tám điểm.

Lúc này, Diệp Phiên Nhiên đã cùng bố mẹ đi du ngoạn Bắc Kinh, Bắc Đới Hà, đảo Tần Hoàng. Diệp Phiên Nhiên từ nhỏ chưa từng trông thấy biển, được đến bãi biển cô cực kỳ phấn khích. Cô mặc chiếc áo tắm tươi tắn rực rỡ sắc màu, tạo đủ mọi kiểu dáng để chụp hình. Trông thấy cô con gái bị kỳ thi đại học đè nén đến mức thật thà ít nói nay đã thay đổi hoàn toàn, trở nên bay nhảy tự do, bố cô thực sự cảm thấy rất vui. Ông không biết rằng, Diệp Phiên Nhiên với nội tâm nhạy cảm kiên cường từ sau khi nghe những lời chất vấn của thầy Quách thì cô đã lặng lẽ thề trong lòng rằng vào đại học cô phải thay da đổi thịt, hoàn toàn từ biệt lòng tự ti nhút nhát, ngẩng cao đầu, sống cuộc sống vui vẻ của mình.

Đến khi cô quay về thành phố D thì phiếu báo nhập học Đại học N được gửi đến nhà. Cầm tờ giấy mỏng đó, cô biết rằng mọi việc đã an bài, cô và Thẩm Vỹ đến phút cuối cùng vẫn phải chia tay

Chính vào tối đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được cú điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng nam sinh dịu dàng: "Làm ơn cho hỏi, đây là nhà Diệp Phiên Nhiên đúng không ạ?"

Tim cô co thắt đến khó hiểu. Giọng nói này vừa thân thuộc lại vừa xa lạ. Thân thuộc là ở giọng nói của cậu ta, xa lạ là vì ngữ điệu tiếng phổ thông Nam Kinh.

"Thẩm Vỹ, là cậu ư?" Diệp Phiên Nhiên nắm lấy ống nghe, không dám tin.

"Phiên Phiên, là mình!"

Diệp Phiên Nhiên nín thở không nói gì hồi lâu.

"Hiện giờ, cậu có thể ra ngoài chút không? Mình đang ở dưới nhà cậu!" Cậu vẫn nói giọng rất đỗi lịch sự.

Diệp Phiên Nhiên buông ống nghe, vội vã chạy xuống tầng, cô trông thấy Thẩm Vỹ xa cách hai năm trời. Ánh đèn vàng vọt ngoài phố, những ông cụ bà lão ngồi hóng gió dưới gốc cây, những đứa trẻ nô đùa bên đường, tất cả đều trở thành bức nền mơ hồ để chứng kiến cuộc trùng phùng của hai người họ.

Thẩm Vỹ đứng dưới cột điện góc phố, lặng lẽ nhìn cô. Chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ cùng chiếc quần bò màu xanh. Có lẽ vì cậu không đeo mắt kính, diện mạo cậu đã thay đổi, trông toát lên vẻ thanh tú bảnh trai, chẳng còn dáng vẻ mọt sách nữa.

"Phiên Phiên, lâu rồi không gặp!" Cậu nở nụ cười hiền hậu, giọng điệu ôn hòa hệt như họ chỉ vừa chia tay nhau ngày hôm qua.

"Lâu rồi không gặp!" Cô lúng túng nhắc lại câu đó, không hề thể hiện sự kích động trong tưởng tượng của mình, cũng chẳng hề có sự vui mừng trước cửu biệt trùng phùng, tâm trạng cô bình thản đến kinh ngạc.

Thẩm Vỹ chăm chú nhìn cô, ánh mắt ẩn giấu niềm ân cần lặng lẽ: "Cậu mập lên một chút so với hồi trước rồi!"

"Sao cậu lại trở về?" Lúc này cô mới sực nhớ ra, liền hỏi.

"Bà nội bị bệnh nhập viện, mình về thăm bà!" Thẩm Vỹ bình thản nói.

"À, có nặng không?"

"Bệnh cũ ấy mà, tim mạch vành, còn bệnh hen suyễn nữa. Bố mình vốn muốn chuyển bà đến điều trị tại Nam Kinh, điều kiện y tế ở đó tốt, bà sống chết cũng không chịu!"

"Người già có tuổi rồi, rất hay cố chấp lưu luyến việc xưa, bà nội mình cũng vậy!" Diệp Phiên Nhiên ngưng một lát, đưa mắt nhìn cậu, thở dài nói: "Hôm nay mình nhận được giấy báo nhập học Đại học N. Thẩm Vỹ à, mình xin lỗi!"

"Ngốc quá, sao lại nói xin lỗi chứ? Mình tìm cậu chính là muốn nói lời tạm biệt với cậu!" Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười tràn đầy nỗi đau xót. Nỗi buồn của cuộc chia ly bao phủ ngập tràn trong màn đêm.

Đôi mắt Diệp Phiên Nhiên thoáng chốc đẫm lệ, cô mở miệng nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Người con trai đẹp đẽ trong sáng trước mặt cô, đã trao cho cô mối tình đầu, tuy rằng không cuộn trào mãnh liệt nhưng trước sau vẫn mãi là tình cảm chân thành trong sáng nhất thuở ban đầu.

Vốn dĩ cô ngỡ rằng, hai người họ sẽ mãi bên nhau, cùng nhau trôi qua những tháng ngày bình lặng. Thế nhưng kế hoạch mãi chẳng sánh kịp cùng sự đổi thay. Những cuộc chia ly của thời niên thiếu luôn định rõ cuộc đời này hai người chỉ lướt qua nhau mà thôi.

"Phiên Phiên, mình phải đi rồi, mong cậu giữ gìn sức khỏe!"

Những lời lẽ này vừa thốt ra thì hàng nước mắt đã lăn trên gò má Diệp Phiên Nhiên. Cô rất muốn hệt như hai năm về trước, chạy lại gần ôm chặt lấy cậu, rồi nói: "Thẩm Vỹ, mình đợi cậu, bất luận là bao lâu đi nữa!"

Nhưng rồi cô chỉ đành mím chặt môi, nhìn theo dáng vẻ đơn chiếc và ảm đạm của Thẩm Vỹ, từng bước xa dần. Mãi đến khi bóng dáng cậu dần khuất trong màn đêm, cô mới chợt quay người lại, bụm miệng chạy lên phòng.

Bước vào phòng, cô ngã người xuống giường, chẳng thể kìm được cơn thổn thức.

Thẩm Vỹ, xin lỗi, thực sự xin lỗi cậu!

Chính khoảnh khắc cô bước vào cửa, Thẩm Vỹ quay đầu lại, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa sổ nhà Diệp Phiên Nhiên, khẽ nói: “Phiên Phiên, mình mãi mãi sẽ không bao giờ quên cậu đâu!”

Chẳng ai biết rằng, cậu nhận được bức thư nặc danh từ thành phố D, trong thư nói, Dương Tịch điên cuồng theo đuổi Diệp Phiên Nhiên ngay sau khi cậu ra đi. Diệp Phiên Nhiên đã xao lòng, hai người họ lén lút hẹn hò dưới sân trường trong đêm tối.

Cũng chẳng ai biết rằng, cậu vốn không thi đại học. Năm ba trung học, gia đình xảy ra biến cố, bố mẹ cậu ly dị. Mẹ cậu, người phụ nữ trung niên duyên dáng thanh lịch đã vội vàng cưới một ông người Hoa quốc tịch Mỹ. Bà di dân sang Mỹ, đồng thời cũng làm thủ tục xuất ngoại cho cậu.

Trước khi ra đi, có thể gặp mặt Diệp Phiên Nhiên, Thẩm Vỹ đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Dù rằng cậu vốn định từ bỏ Đại học Nam Kinh để đăng kỳ Đại học N, dù rằng sau khi xuất ngoại cậu một mình nén nhịn nỗi cô đơn quạnh vắng, dù rằng từ đây về sau cậu chẳng còn được trông thấy người con gái khiến cậu đau lòng, xao động. Dù rằng từ nay về sau giã từ những năm tháng trẻ trung trong sáng tươi đẹp.

Cảm ơn em đã yêu tôi! Cám ơn em đã trao cho tôi thứ tình yêu tuyệt vời nhất trong khoảng thời gian tuyệt đẹp nhất!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.