Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 2: Chương 2




Kỳ thi giữa kỳ năm thứ nhất bậc trung học, với Diệp Phiên Nhiên mà nói, chính là một nhánh của lưu vực sông.

Từ hạng tám cô tụt xuống hạng thứ năm mươi hai, từ học sinh xuất sắc trong lòng thầy cô và bạn bè nay trở thành học sinh yếu kém. Khoảng cách sa sút cùng cảm giác thất bại quá lớn gần như khiến cô hoàn toàn suy sụp.

Diệp Phiên Nhiên biết vấn đề nằm ở đâu, đó là học lệch! Cô học lệch trầm trọng, điểm bài kiểm tra ngữ văn lần nào cũng xếp thứ ba trong lớp, còn môn lý và hóa đều luẩn quẩn quanh mức dưới trung bình. Môn toán, miễn cưỡng đạt điểm trung bình, anh văn thành tích làng nhàng. Kết quả tổng hợp của cô vẫn tụt lùi phía sau.

Đời học trò, dường như chẳng có điều gì khiến người ta sầu não và tuyệt vọng hơn thành tích học tập. Sự tự ti mặc cảm chôn sâu tận đáy lòng đã trói buộc đôi tay bàn chân cùng chiếc miệng của cô lại, khiến cô hoàn toàn không còn tinh thần cùng sự nhanh nhẹn như trước kia nữa.

Dương Tịch ngồi đằng sau Diệp Phiên Nhiên, phát hiện cô thường xuyên cô độc một mình. Trong lớp, cô vẫn thường im lặng trầm mặc, hệt như cái bóng tăm tối. Mỗi lần cậu ngẩng đầu lên đều trông thấy dáng hình cô gầy guộc, mong manh, rõ ràng rất gần rất gần cậu, đưa tay ra là có thể chạm vào. Thế nhưng, cậu lại cảm thấy cô đang ở rất xa rất xa cậu, hệt như cách biệt nhau hàng vạn dặm.

Trần Thần là kẻ bộc trực, tâm tư không sâu sắc, xưa nay chưa bao giờ hiểu được tâm tình của Dương Tịch, bởi lẽ hắn còn việc quan trọng hơn để làm - chính là giúp Đồng Hinh Nguyệt được chọn làm uỷ viên ban văn thể mỹ.

Trông hắn phong lưu ăn chơi, lúc nào cũng trêu hoa ghẹo nguyệt nhưngon gái hắn thực lòng yêu mến chỉ có một người - chính là hoa khôi của lớp - Đồng Hinh Nguyệt.

Hệt như Miêu Khả Ngôn xuất hiện cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên với Dương Tịch, Trần Thần cũng đã đem lòng yêu mến Đồng Hinh Nguyệt ngay từ ngày đầu tiên nhập học.

Đúng ngày báo danh, chiếc xe hơi đen tuyền lái vào khuôn viên trường, Đồng Hinh Nguyệt bước xuống xe. Cô cột tóc đuôi ngựa, diện chiếc áo sơ mi trắng chiết eo điểm xuyết hoa bông cùng chiếc váy đỏ xếp ly để lộ cặp đùi nõn nà mảnh khảnh, khiến cả người cô như một nàng tiên đứng dưới ánh mặt trời.

Gương mặt Đồng Hinh Nguyệt hoạt bát tươi sáng, không ồn ào xô bồ như Miêu Khả Ngôn, do xuất thân khá giả nên phong cách ăn mặc của cô thời trang hơn những nữ sinh bình thường khác.

Lẽ đương nhiên, điều quan trọng nhất chính là, trông cô rất xinh xắn, vóc dáng thanh thoát cân đối, làn da trắng trẻo như tuyết, khuôn mặt hài hoà tựa bức tranh, vẻ đẹp pha trộn nét hồn nhiên ngọt ngào của thiếu nữ.

Trong lớp, mọi người đồn rằng Đồng Hinh Nguyệt mến Dương Tịch. Trần Thần cũng vì việc này mà tìm cách xác thực với thằng bạn chiến hữu. Dương Tịch một mực phủ nhận: “Không có chuyện đó đâu. Mình và cô ấy chỉ là bạn học thời trung học cơ sở thôi!”

Dương Tịch và Đồng Hinh Nguyệt đều là học sinh trung học cơ sở của trường Tam Trung chuyển tiếp thẳng lên trung học phổ thông. Mối quan hệ giữa hai người không được coi là đặc biệt thân thiết nhưng cũng khá tốt so với những bạn học bình thường khác. Lần này trong lớp tổ chức đợt bình bầu lại ban cán sự lớp. Trần Thần cứ ngỡ Dương Tịch nhất định sẽ tiến cử Đồng Hinh Nguyệt làm uỷ viên ban văn thể mỹ, nào ngờ cậu ta tỏ vẻ kinh ngạc nhìn hắn: “Sao phải bình bầu lại chứ?”

“Chuyện này chẳng phải đã rõ rồi sao! Cái con bé Diệp Phiên Nhiên đó trầm lặng thiếu sức sống, tính tình lập dị, từ lúc tựu trường đến giờ cô ta chưa từng tổ chức một hoạt động văn nghệ nào. Tháng sau, trường tổ chức chương trình hội diễn văn nghệ, cô ta sẽ chuẩn bị tiết mục gì đây? Tớ thấy Đồng Hinh Nguyệt hoạt bát xinh xắn, ca hay múa giỏi, đảm nhiệm uỷ viên ban văn thể mỹ hợp hơn cô ta nhiều

Dương Tịch hiểu những lời Trần Thần nói đều là sự thật nhưng nghĩ đến việc đích thân cậu nói với giáo viên chủ nhiệm về việc tiến cử Đồng Hinh Nguyệt thay thế Diệp Phiên Nhiên, cậu lại cảm thấy không thoả đáng: “Những việc làm đắc tội người khác, mình không làm được!”

“Vậy thì lạ thật đấy! Dương Tịch, cậu chẳng phải là loại người mềm lòng, sao lần này lại trở nên thương hoa tiếc ngọc vậy?” Trần Thần khó chịu mỉm cười, nói tiếp: “Mà Diệp Phiên Nhiên chẳng phải hoa, cũng chẳng phải ngọc ngà, cô ta chỉ là hòn đá cứng nhắc lạnh lẽo!”

Dù có là hòn đá thì vẫn có lòng tự trọng chứ!

Diệp Phiên Nhiên tuy trầm mặc ít nói, tính tình điềm đạm nho nhã nhưng trực giác Dương Tịch mách bảo cô quả thực là nữ sinh cô độc nhạy cảm, rất dễ bị tổn thương. Nếu cậu làm cô tổn thương, cậu sẽ cảm thấy lương tâm cắn rứt không yên.

Sức hấp dẫn của những nữ sinh xinh đẹp chẳng còn gì nghi ngờ nữa. Đồng Hinh Nguyệt có mối quan hệ tốt với mọi người, thuộc dạng lọt vào mắt xanh của thầy giáo, được bạn học nể nang. Thế nên, dù rằng Dương Tịch không tiến cử cô với giáo viên thì trong lớp cũng sẽ có người đề cử cô thay thế Diệp Phiên Nhiên đảm nhiệm uỷ viên ban văn thể mỹ.

Thầy Cao đã có hai mươi năm kinh nghiệm giảng dạy, tuy nguyên tắc đối nhân xử thế nghiêm túc cứng nhắc nhưng với việc bình bầu ban cán sự lớp, thầy vẫn phát huy tinh thần dân chủ, để mọi người bỏ phiếu kín, xem thử Diệp Phiên Nhiên và Đồng Hinh Nguyệt ai nhiều phiếu hơn.

Trong suốt quá trình kiểm phiếu, Diệp Phiên Nhiên cúi gằm mặt, không hé miệng lời nào. Hình thức bỏ phiếu này, thật ra chính là so bì tình cảm của các bạn học trong lớp. Đồng Hinh Nguyệt là hoa khôi của lớp, thuộc nhân vật tâm điểm sáng ngời, còn cô chỉ là hạng vô danh tiểu tốt chẳng ai biết đến. Liệu ai sẽ bỏ phiếu cho cô chứ? Kết quả bình bầu nhanh chóng hoàn tất. Cả lớp sáu mươi ba học sinh thì sáu mươi mốt phiếu bình bầu cho Đồng Hinh Nguyệt. Còn cô chỉ có được hai phiếu đáng thương. Nhưng Diệp Phiên Nhiên cảm thấy hơi lạ, rốt cuộc ai là chủ nhân của hai lá phiếu đó?

Thể theo nguyện vọng của mọi người, Đồng Hinh Nguyệt được bình bầu là uỷ viên ban văn thể mỹ với số phiếu cao hơn. Khi thầy Cao định tuyên bố kết thúc cuộc họp lớp thì lớp phó Thẩm Vỹ giơ tay lên. “Thẩm Vỹ, em có việc gì vậy?” Thầy Cao chau mày nhìn chàng nam sinh nho nhã lễ phép đó.

Thẩm Vỹ có vóc dáng cao ráo mảnh khảnh, trắng trẻo, thường ngày rất ít khi trò chuyện, không hoạt bát như Dương Tịch, nhưng tính tình tỉ mỉ điềm đạm, làm việc gì cũng cẩn thận chăm chỉ nên thầy Cao bầu cậu làm lớp phó kiêm ủy viên môn văn. “Em đề nghị, chức ủy viên môn văn sẽ do Diệp Phiên Nhiên đảm nhiệm!” Thẩm Vỹ đứng dậy nói.

Diệp Phiên Nhiên mặt cúi gằm xuống hộc bàn, nghe thấy tên mình, chợt ngẩng đầu lên, sắc mặt càng trắng tái hơn bình thường do căng thẳng và lo lắng.

Không riêng gì cô cảm thấy kinh ngạc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Thẩm Vỹ, cậu thản nhiên nói: “Em cảm thấy, Diệp Phiên Nhiên làm ủy viên môn văn thích hợp hơn em. Trong kỳ kiểm tra giữa kỳ thành tích môn văn của bạn ấy cao nhất. Vả lại, khi còn học trung học cơ sở bạn ấy còn đoạt giải nhì giải sáng tác văn học toàn quốc!”

Là một giáo viên chủ nhiệm, thầy Cao đương nhiên biết rằng thành tích môn văn của Diệp Phiên Nhiên rất xuất sắc, đặc biệt sáng tác văn học của cô cực kỳ hay nhưng kết quả tổng hợp các môn lại thụt lùi. Với những học sinh xếp hạng từ dưới đếm lên, trong suy nghĩ của thầy, người đó không đủ tư cách đảm nhiệm vị trí ban cán sự lớp.

Dường như nhận ra sự ngần ngừ của thầy Cao, Thẩm Vỹ nói tiếp: “Một lần thắng bại chẳng thể luận bàn ai là anh hùng, một kỳ kiểm tra giữa kỳ cũng không thể phân loại được đâu là học sinh giỏi đâu là học sinh yếu. Em tin rằng, chỉ cần Diệp Phiên Nhiên cố gắng thì thành tích của bạn ấy nhất định có thể theo kịp các bạn”.

Lời lẽ chân thành, ngôn từ hợp lý, thầy Cao quả nhiên đã bị cậu thuyết phục, gật gù nói: “Việc này thầy còn phải hỏi thêm ý kiến của thầy giáo môn văn nữa. Được rồi, buổi họp lớp hôm nay kết thúc tại đây!”

Hết giờ học, những học sinh bên cạnh đều đã về hết. Khi thầy Cao rời đi, cả lớp cũng giải tán.

Diệp Phiên Nhiên trực nhật hôm đó, là người cuối cùng rời khỏi lớp học. Cô khoá cửa, đến bãi đỗ xe lấy xe. Trên con đường rợp bóng râm, cô bắt gặp Thẩm Vỹ đang đẩy xe đi ra.

Cô há hốc miệng vài lần, không nhịn được, hỏi: “Cậu...vì sao cậu muốn tôi làm ủy viên môn văn?”.

Thẩm Vỹ mỉm cười: “Lý do tôi đã nói trong cuộc họp lớp rồi!”

Cô mím chặt môi, khẽ chau mày, bộ dạng đau khổ: “Sao cậu biết hồi trung học cơ sở tôi đoạt giải sáng tác?”

“Tôi cũng tình cờ nghe được thầy Tiêu nói.” Ngừng giây lát, cậu nói thêm: “Thầy Tiêu đặc biệt đánh giá cao cậu, thầy nói cậu viết văn rất hay!”

Khuôn mặt Diệp Phiên Nhiên chợt ửng đỏ. Đây là lần đầu tiên từ khi vào trung học cô trò chuyện cùng bạn nam sinh. Thẩm Vỹ không giống những học sinh xuất sắc khác, cậu dịu dàng đôn hậu, chẳng hề có chút thái độ kiêu căng, tự cao tự đại.

“À, phải rồi, nhà cậu ở đâu?” Thẩm Vỹ bước lên xe, tình cờ hỏi.

“Nhà máy XXX, huyện Thành Nam”.

“Nhà cậu cũng ở Thành Nam à?” Cậu vờ tỏ vẻ vui mừng, mắt sáng lên: “Bọn mình cùng đường, cùng nhau về nhé!”

Diệp Phiên Nhiên thoáng ngần ngừ nhưng rồi cô gật đầu.

Hai người đạp xe sóng đôi bên nhau ngang qua con đường rợp bóng, vừa đi vừa trò chuyện. Ánh chiều tà vàng nhạt hắt xuyên qua phiến lá cây ngô đồng, rơi trên bộ đồng phục với sắc xanh xen kẽ trắng, cảm giác tĩnh lặng ấm áp khó diễn tả bằng lời.

Tại sân tập bóng rổ cách đó không xa, Trần Thần kêu lên hệt như phát hiện ra đại lục mới: “Hòn đá mà cũng biết nói cơ đấy, hiếm thấy hiếm thấy!”

Dương Tịch không đáp trả, cậu giành lấy quả bóng từ tay Trần Thần, đứng ngay khu vực ba điểm, nhẹ nhàng ném bóng đi.

Quả bóng vẽ trên không trung một vòng cung đẹp đẽ, rơi vào lưới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.