Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 4: Chương 4




Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên nghe thấy những lời đồn đại kia nhưng cô chẳng màng để tâm đến, cũng chẳng cố ý né tránh hay có khoảng cách gì với Thẩm Vỹ.

Ở trên lớp, cô đã quá cô đơn, rất cần có bạn bè. Vả lại, Thẩm Vỹ hội đủ tất cả tiêu chuẩn của mẫu người bạn trai cô yêu mến như dịu dàng, tốt bụng, nho nhã. Vóc dáng cậu cao một mét bảy mươi ba, da dẻ trắng trẻo, khuôn mặt cân đối. Cậu không quá đẹp trai, chẳng quá bảnh bao, toàn thân toát lên hơi thở mọt sách.

Mẫu người bạn trai này bất luận là bạn bè hay người yêu cũng đều khiến người khác cảm thấy phù hợp và an toàn.

Như các bạn nữ đồng trang lứa khác, Diệp Phiên Nhiên cũng lén lút trốn trong chăn bật đèn pin để đọc tiểu thuyết ngôn tình. Nhưng khi đó tình yêu với cô mà nói, là chuyện rất đỗi xa vời và khó hiểu. Cô chỉ biết rằng mình rất thích ở bên Thẩm Vỹ. Kiểu tình cảm yêu thích này thực sự nghiêng nhiều về phía tình bạn tốt.

Thẩm Vỹ viết văn mượt mà bay bổng, cậu là một trong số ít nam sinh có tài văn chương xã hội. Có lẽ do cả hai cùng chung lý tưởng sở thích, tính cách tương đồng mà giữa bọn họ có rất nhiều đề tài bàn luận. Tuy cả hai chưa từng thổ lộ tình cảm, chưa từng nói đến từ “mến” nhưng đều ý hợp tâm đầu, hệt như quen biết từ rất lâu.

Đúng vào lúc đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được một bức thư tỏ tình.

Bức thư kẹp vào quyển sách ngữ văn của cô, tờ giấy màu hồng phấn thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ dễ chịu, tên Thẩm Vỹ được viết trên thư khiến mặt cô ửng đỏ, tim đập loạn nhịp.

Thoáng chốc, cô dần lờ mờ hiểu ra vấn đề, vội ngẩng đầu nhìn quanh. Miêu Khả Ngôn cùng Dương Tịch đang thảo luận về cuộc thi đấu bóng rổ nam trung học năm nhất, hai người mặt mày rạng rỡ, vô cùng phấn khởi. Còn Trần Thần đang nằm sấp trên bàn ngủ say bất tỉnh nhân sự.

Diệp Phiên Nhiên lòng dạ rối bời lại có phần xấu hổ. Khó khăn lắm cô mới đến giờ ra về, cầm lấy bức thư chạy một mạch vào nhà vệ sinh. Bức thư chỉ vỏn vẹn hơn trăm chữ, trình bày đơn giản, giãi bày tình cảm của cậu dành cho cô. Cuối thư, Thẩm Vỹ viết: “Nếu cậu cũng mến mình thì một giờ trưa hôm nay, bạn hãy đến đứng đợi mình dưới gốc cây thứ mười bên phải sân tập thể thao, không gặp không về nhé!”.

Diệp Phiên Nhiên đọc đi đọc lại nhiều lần bức thư đó, Thẩm Vỹ quả nhiên thực sự thích cô! Cô ngẩn người ngồi xổm trong nhà vệ sinh rất lâu, mãi đến khi chuông vào học vang lên cô mới từ từ đứng dậy. Do bởi ngồi xổm quá lâu, phần chân thiếu tuần hoàn máu nghiêm trọng, cô cảm giác mình hệt như đang giẫm trên lớp thảm bông vải cực lớn.

Lúc quay về lớp học, cô cố tình liếc mắt nhìn sang Thẩm Vỹ, đúng lúc cậu ngẩng đầu lên nhìn cô, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau khiến con tim Diệp Phiên Nhiên đập rộn ràng.

Cô quay về chỗ ngồi, hai gò má đỏ hồng như người say rượu, đôi mắt đen láy rực sáng tựa những vì sao. Dương Tịch đúng lúc quay sang, cậu phát hiện cô có một đôi mắt rất to và đẹp, phối trên gương mặt nhỏ nhắn, trông cực kỳ bắt mắt, tựa như một loài thú nhỏ vừa lặng lẽ vừa dồi dào sinh lực.

Trưa hôm đó, Diệp Phiên Nhiên đứng đợi ở sân tập cả giờ đồng hồ nhưng Thẩm Vỹ trước sau vẫn chẳng hề xuất hiện. Sân tập tĩnh lặng vắng vẻ, ánh mặt trời ảm đạm hắt trên dáng hình yếu đuối mỏng manh của cô.

Thẩm Vỹ vì sao không đến, lẽ nào cậu đang trêu đùa cô? Diệp Phiên Nhiên lẻ loi cô quạnh đứng cạnh thân cây rụng trụi lá. Cơn gió lạnh mùa đông từng cơn từng cơn thổi đến khiến toàn thân cô lạnh buốt.

Vậy mà, sự việc vẫn chưa dừng ở đó.

Vừa bước vào lớp học cô nghe thấy tiếng huýt gió chói tai. Bất chợt cô ngẩng đầu lên, trông thấy hàng chữ xiêu vẹo nghiêng ngả chẳng rõ ai đã viết trên bảng: “Diệp Phiên Nhiên LOVE Thẩm Vỹ”.

Con tim Diệp Phiên Nhiên thắt lại, cúi đầu bước đến chỗ ngồi của mình, cô vừa ngồi xuống, tiếng huýt gió càng to hơn lại cất l

Không cần ngẩng đầu lên cô cũng biết là Thẩm Vỹ bước vào lớp. Cậu nhìn tấm bảng, sửng sốt rồi bước ngay đến bục giảng, xóa sạch những hàng chữ khó coi kia bằng tấm chùi bảng. Lớp học rộng lớn thênh thang lặng ngắt như tờ, mãi đến khi chuông vào học vang lên.

Tiết đầu tiên giờ học buổi chiều là môn văn mà Diệp Phiên Nhiên thích nhất nhưng thầy Tiêu đã giảng những gì, cô hoàn toàn không nghe thấy. Cô nhìn chăm chăm vào cuốn sách giáo khoa, không dám ngẩng đầu lên. Ánh mặt trời ấm áp bên ngoài cửa sổ chiếu rọi vào người nhưng cô chẳng hề cảm nhận được chút dấu vết ấm áp nào.

Những hàng chữ trên tấm bảng đen đã hoàn toàn bóp nát lòng tự trọng của cô.

Diệp Phiên Nhiên là cô gái nhút nhát yếu đuối, không đòi hỏi nhiều, chỉ lưu luyến chút cảm giác ấm áp nhỏ nhoi mà Thẩm Vỹ mang lại cho mình. Giờ thì, chút cảm giác ấm nồng duy nhất đó đã bị chính cảm giác xấu hổ nuốt chửng.

Từ nhỏ đến lớn, Diệp Phiên Nhiên đều ngoan ngoãn vâng lời, sâu tận trong suy nghĩ cô luôn cho rằng, yêu sớm là việc làm của những học sinh hư hỏng. Vậy mà giờ đây, cô lại sắm vai nhân vật nữ chính trong màn kịch này.

Vả lại, mọi người đều cho rằng là do cô chủ động dụ dỗ Thẩm Vỹ. Một nữ sinh diện mạo tầm thường, chẳng ai biết đến thì làm sao xứng với lớp phó kiêm học sinh xuất sắc Thẩm Vỹ chứ?

Cả buổi chiều, Diệp Phiên Nhiên nằm trên bàn giả vờ ngủ.

Mười sáu mười bảy tuổi là lứa tuổi với lòng tự trọng căng tràn chưa từng có, tâm tư thiếu nữ càng nhạy cảm và yếu đuối. Cô sợ hãi khi trò chuyện cùng người khác, càng sợ hơn nữa chính là ánh mắt hàm ý sâu xa của mọi người xung quanh.

Rốt cuộc có thể về nhà rồi. Diệp Phiên Nhiên vội thu dọn đồ, cô đeo ba lô bước ra ngoài thì liền bị Thẩm Vỹ gọi lại. Cậu bước đến gần, nói giọng tự nhiên thoải mái: “Cùng về nhé?

Diệp Phiên Nhiên cắn chặt môi, nhìn cậu chằm chằm, cặp mắt của cậu sao mà trông tự nhiên, vô tội, hệt như chẳng hề xảy ra chuyện gì thế?

Bức thư đó, có thật là do cậu viết không? Diệp Phiên Nhiên rất muốn biết nhưng lại chẳng dám hỏi. Cô cúi đầu, đáp: “Thôi, hôm nay mình có việc”. Nói rồi, cô quay người bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất.

Thẩm Vỹ đứng chết trân tại chỗ, cậu có phần hoang mang, thấp thoáng đâu đó là nỗi thất vọng.

Một số người con gái, cực kỳ thích thể hiện, từng phút từng giây muốn mình trở thành tiêu điểm của người khác. Còn Diệp Phiên Nhiên, lại quen với việc che giấu bản thân, cô chán ghét cảm giác bị người khác nhòm ngó chế giễu.

Lẽ dĩ nhiên, cô bắt đầu dần xa lánh Thẩm Vỹ, nhữhg lúc ở trên lớp, cô không nhìn cậu cũng chẳng trò chuyện cùng cậu. Mười phút nghỉ giữa giờ, cô không lặng lẽ ngồi tại chỗ đọc sách thì âm thầm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Tan học, cô không còn đợi cậu về chung nữa. Hành động cố ý né tránh của Diệp Phiên Nhiên tuy đau lòng nhưng Thẩm Vỹ chẳng còn cách nào khác.

Hôm đó, đến lượt Diệp Phiên Nhiên trực nhật. Tan học, phòng học chỉ còn lại mình cô cùng Cố Nhân - người phụ trách thiết kế trang trí bảng đen.

Cố Nhân là ủy viên ban tuyên truyền của lớp, tính cách thẳng thắn, gặp chuyện bất bình đều lên tiếng giành lại công bằng, cô lau xong tấm bảng đen, phủi phủi lớp phấn bám trên tay, bước đến trước mặt Diệp Phiên Nhiên đang cúi đầu quét lớp, nói: “Cậu có biết những dòng chữ trên bảng, là do ai viết không?”

Diệp Phiên Nhiên hơi ngạc nhiên, bởi lẽ Cố Nhân từ trước đến nay chưa bao giờ trò chuyện với cô. Cô há hốc miệng, ngơ ngác lắc đầu.

“Cho cậu biết, đó là Dương Tịch.” Dương Tịch... sao có thể chứ? Bỗng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.