Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 6: Chương 6




Dương Tịch nghĩ Diệp Phiên Nhiên chỉ nói chơi mà thôi. Cậu chắc rằng một cô gái cá tính yếu đuối sợ hãi như cô chẳng thể nào có can đảm như thế. Nhưng cậu đã nhầm. Ngày hôm sau, Diệp Phiên Nhiên lại nói cười trở lại với Thẩm Vỹ, sau giờ tan học cô còn đợi cậu ta cùng về nhà.

Gương mặt Thẩm Vỹ lại xuất hiện nụ cười, những lúc cùng Diệp Phiên Nhiên đạp xe ra về đã trở thành niềm vui lớn nhất trong ngày của cậu.

Vì sự việc lần trước mà mối quan hệ giữa Diệp Phiên Nhiên và Cố Nhân khá hơn nhiều, giờ nghỉ giải lao họ thường chuyện trò cùng nhau, rủ nhau cùng đi nhà vệ sinh.

Trong mắt bạn bè, Cố Nhân không giống con gái, cô chưa bao giờ mặc váy, mái tóc cắt ngắn, nói chuyện lớn tiếng, tính tình nóng nảy. Cố Nhân nói trên cô còn có hai anh trai, từ nhỏ lớn lên bên đám con trai, học đủ thói hư tật xấu. Cô gần như chỉ hay qua lại với nam sinh, xưa nay chưa bao giờ tiếp cận với các bạn gái.

“Diệp Phiên Nhiên, cậu là ngoại lệ đấy!” Cố Nhân vỗ vai cô: “Tớ có linh cảm, bọn mình sẽ trở thành bạn thân của nhau suốt đời!”

Diệp Phiên Nhiên nhoẻn cười tán đồng. Hai đứa con gái trong lớp thường hay bị chèn ép nương tựa vào nhau âu cũng là lẽ đương nhiên.

Do đều có mối quan hệ với Diệp Phiên Nhiên, Cố Nhân và Thẩm Vỹ dần dà cũng thân thiết với nhau nhưng trước sau vẫn chẳng trò chuyện nhiều. Cố Nhân cảm thấy Thẩm Vỹ quá thư sinh, hơi giống mọt sách, Thẩm Vỹ thì chê Cố Nhân quá thô lỗ.

“Thật kỳ lạ, cậu là một cô gái dịu dàng nhỏ nhẹ, sao lại hòa hợp vớ người có cá tính như Cố Nhân chứ?” Có lần, trên đường từ trường về nhà, Thẩm Vỹ không nhịn được hỏi Diệp Phiên Nhiên.

“Mình cảm thấy con người Cố Nhân khá tốt, nói lời giữ lời, trọng nghĩa khí. Những lúc ở bên cô ấy mình thấy rất vui vẻ, rất đơn giản, chẳng hề có những tin đồn cùng sự đố kỵ!” Thẩm Vỹ hiểu cô muốn nói tin đồn là gì. Cậu im lặng lúc lâu rồi nói: “Có phải cậu rất sợ chuyện chúng mình bị người khác bàn tán?”

“Chuyện chúng mình?” Diệp Phiên Nhiên mấp máy khóe môi, quay sang nhìn cậu: “Chuyện gì của chúng mình?” Lúc nói những lời này, hai bàn tay cô nắm chặt lấy tay lái, đôi mắt tựa như những vì sao sáng trong đêm tối vừa rực sáng vừa dịu dàng.

Mặt Thẩm Vỹ nóng ran, lí nhí nói quanh co: “Chính là… chuyện đó…”

“Thẩm Vỹ, có phải bạn mến mình không?” Diệp Phiên Nhiên hỏi, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện vẻ điềm tĩnh nhưng đằng sau đó lại là sự quả cảm bất chấp tất cả.

Cô hận mình suy nghĩ chủ quan, quả thật như những gì Dương Tịch nói, Thẩm Vỹ không thích cô.

Thẩm Vỹ sững sờ, mặt khẽ ửng đỏ, hoảng hốt đến nỗi suýt đâm vào gốc cây bên đường. Cậu thắng mạnh phanh, chống chân quay đầu nhìn Diệp Phiên Nhiên. Ánh mặt trời hoàng hôn phủ trên cơ thể cô, lan tỏa một vẻ đẹp hài hòa mà thanh thoát.

“Vậy còn cậu, cậu có thích mình không?” Cậu thấp giọng hỏi.

Diệp Phiên Nhiên khẽ gật đầu, cô đã xác định rõ tình cảm của mình, không muốn tiếp tục che giấu nữa, đồng thời cô cũng muốn đập tan sự cao ngạo của Dương Tịch.

“Diệp Phiên Nhiên, mình thích cậu!” Thẩm Vỹ lấy hết can đảm, những lời tỏ tình bộc bạch đại loại thế này, con trai mở lời khá dễ dàng hơn.

Diệp Phiên Nhiên mỉm cười, ánh sáng cả thế giới bỗng chốc sáng rực lên.

Chàng nam sinh dịu dàng trước mặt cô đang cong đuôi mắt nhoẻn miệng cười, gương mặt thanh tú như dung hòa trong ánh mặt trời vàng nhạt.

Hoàng hôn ngày đông lạnh lẽo hóa ra lại ấm áp đến vậy.

Sau khi qua lại cùng Thẩm Vỹ, Diệp Phiên Nhiên phát hiện trước đây cô đã đặt nặng vấn đề yêu sớm. Thật ra, ngoài việc nói mến nhau, thi thoảng nắm tay nhau vụng trộm sau lưng mọi người thì mối quan hệ giữa hai người chẳng có gì đổi khác.

Ở độ tuổi này, hai người hiểu mà như không hiểu về tình yêu. Vả lại, quan niệm bảo thủ của tuổi học trò thập niên 90 không giống với học sinh thế kỷ XXI ôm hôn nhau thắm thiết ở nơi công cộng, miệng không ngớt gọi nhau là “ông xã, bà xã”. Cái gọi là tình cảm lứa đôi, chỉ đơn thuần là tình yêu theo thuyết Planton[1], chủ yếu là những cảm giác buồn vui về mặt tinh thần mà thôi.

Và thế là chuyện hay ho của hai người nhanh chóng lan truyền khắp khối học, điều khiến mọi người chẳng tài nào hiểu được chính là chàng nam sinh không hứng thú với chuyện gì khác ngoài việc học cũng biết yêu đương!

Học kỳ hai năm thứ nhất trung học bắt đầu, bất luận là Diệp Phiên Nhiên đi đến đâu thì sau lưng cô cũng có người chỉ trỏ, thậm chí còn có người rỗi hơi nhiều chuyện cố tình chạy sang lớp, thò đầu vào cửa sổ dáo dác nhìn quanh muốn làm quen với Diệp Phiên Nhiên xem thử là người thần thông phương nào. Mãi đến khi gặp được cô, bọn họ đều nói giọng thất vọng: “Hóa ra là cô nàng này ư?!”

Cặp đôi nam nữ chính này chẳng phải dạng thông minh bảnh bao như Dương Tịch cũng không phải kiểu người con gái xinh xắn rạng rỡ như Đồng Hinh Nguyệt mà là hai típ người dè dặt kín đáo. Nhất là nữ chính, quá tầm thường, không giỏi giang cũng chẳng bắt mắt nhưng lại chiếm hết “đất diễn” của hoa khôi lớp Đồng Hinh Nguyệt. Cứ mỗi lần các học sinh lớp khác đứng ngoài hành lang lén nhìn Diệp Phiên Nhiên qua cánh cửa sổ thì cô đều nhấc cuốn sách che trước mặt, phiền phức biết bao!

động này vẫn thường khiến Miêu Khả Ngôn cười chế nhạo. Mười phút nghỉ giữa giờ, cô ta đều bĩu môi khinh khỉnh nói với Dương Tịch và Trần Thần: “Giả vờ cái gì! Hài, làm bộ làm tịch hoài!”

“Chứ gì nữa!” Trần Thần cười cợt nhả, nói: “Bề ngoài nhìn tưởng thục nữ, thực chất còn lẳng lơ hơn cả cậu !”

“Cậu nói gì hả?” Miêu Khả Ngôn liền nổi giận đùng đùng, trừng mắt nhìn hắn: “Trần Thần, có giỏi thì nói lại lần nữa đi!”

“Ờ, mình nói sai rồi, cậu ta không lẳng lơ bằng cậu!” Trần Thần liền đính chính ngay lập tức, kéo theo là tràng cười nhạo chế giễu.

“Trần Thần, cậu chết đi!” Miêu Khả Ngôn chẳng thể nào nhẫn nhịn thêm nữa, nhấc cuốn sách trên bàn căm phẫn ném về phía Trần Thần.

Trần Thần vừa né vừa cầu cứu Dương Tịch: “Người anh em, cứu mạng đi! Con nhỏ này sao mà hung hăng hơn cả con nhỏ Cố Nhân nam tính kia nữa!”

Dương Tịch giơ tay đỡ lấy cuốn sách trên không trung, đó là cuốn sách toán được bọc bìa màu hồng nhạt. Lật trang sách ra, trang bìa trong viết hai từ “Phiên Phiên”. Phiên Phiên, đây nhất định là tên ở nhà của Diệp Phiên Nhiên. Cậu định đặt trả sách lại cho cô thì vô tình trông thấy tại chỗ trống ở trang sách xuất hiện một hàng chữ nhỏ nhắn thanh tú: “Vỹ, Phiên Phiên thích cậu!”

Giờ học, Diệp Phiên Nhiên thích viết chữ hay vẽ vời lên trang sách hay tập vở. Có lúc là khuôn mặt cô gái xinh đẹp, khi thì là những bút tích nguệch ngoạc. Dương Tịch thuận tay lật vài trang, gần như trang nào cũng có chữ “Vỹ”.

“Diệp Phiên Nhiên đến rồi!” Thình lình, Trần Thần ác ý la lên.

Dương Tịch hoảng hốt vứt trả sách trên bàn cô thì phát hiện trên mặt bàn cũng chi chít đầy những hàng chữ màu mực xanh: Vỹ, Vỹ, Vỹ…

Giờ toán tiếp theo, Dương Tịch ngẩn ngơ, tâm trí cậu chỉ có hàng chữ: “Vỹ, Phiên Phiên thích cậu!”

Phiên Phiên, cậu thích cái tên này. Thế nhưng, vì sao người cậu yêu là cậu ta mà không phải là tôi?

Trong giờ toán, cậu là người ít khi mất tập trung nhất, thầy Lý vẫn như thường, gọi: “Dương Tịch, đề toán này giải thế nào?”

Dương Tịch bỗng chốc ngơ ngác, cậu không biết thầy đang giảng cái gì. Trần Thần ngồi cạnh nói nhỏ: “Chọn B, chọn câu B.” Trần Thần thành tích môn toán cũng tàm tạm. Dương Tịch đành tin tưởng cậu ta lần này, cậu nói to: “Chọn câu B!”

Lời vừa thốt ra, cả lớp cười rần rần.

Trong tràng cười pháo nổ đó, thầy Lý đẩy gọng kính trên sống mũi, chau mày hỏi: “Lớp trưởng, bài tập phán đoán sao có thể chọn câu B chứ!”

“Ha ha ha…” Các bạn trong lớp cười lăn lộn.

Diệp Phiên Nhiên nhoẻn miệng cười mỉm, lén quay đầu lại nhìn cậu.

Chính là ánh mắt ấy, khiến tất thảy nỗi chán chường trong ngày của Dương Tịch tiêu tan hết.

Tuy cậu bị xấu mặt trước bao người nhưng đối được nụ cười quan tâm của cô, cũng xứng đáng biết bao. Thế là, cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Diệp Phiên Nhiên dĩ nhiên không biết rằng việc làm trò cười cho mọi người của Dương Tịch có liên quan đến mình. Giờ toán nặng nề nhờ trò cười đó mà dường như trở nên thoải mái hơn.

Trần Thần vẫn không chịu buông tha Dương Tịch. Đợi cậu ngồi xuống, hắn cười đểu chỉ vào lưng Diệp Phiên Nhiên: “Lẽ nào cậu thực sự để mắt đến con bé đó rồi sao?!”

“Nói xàm gì thế?!” Dương Tịch nhún vai, thờ ơ nói.

“Tớ khuyên cậu tốt hơn là đừng.” Trần Thần nói giọng nghiêm túc: “Người ta và Thẩm Vỹ là một đôi, cậu đừng có làm kẻ thứ ba chen vào!”

Lời nói của tên bạn thân bỗng chốc chọc vào điểm yếu của cậu.

Nụ cười trên khóe môi Dương Tịch tan biến, cậu xoải chân, đôi giày thể thao trắng đạp ngay vào bàn chân đặt ngay thành ghế. Diệp Phiên Nhiên chao đảo người, quay đầu lại ra ý phản đối, cậu nhăn mặt nói: “Xin lỗi!”

Diệp Phiêu Nhiên sửng sốt, kể từ sau ngày đó, hai người họ không nói gì với nhau. Cô càng không thể ngờ rằng, người con trai cao ngạo đó biết nói lời xin lỗi với cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.