Cớ Sao Rung Động Vì Em

Chương 24: Chương 24: Chocolate nhân rượu




Edit: Hinh

Lục Nghi Ninh bất ngờ thoát kiếp độc thân, buổi chiều hôm sau liền nhớ đến chuyện phải nói với Lâm Gia một tiếng, cô bèn đến tòa soạn cách đại học S không xa, dừng xe lên lầu, đi thẳng đến văn phòng chủ biên.

Giờ đang là thời hạn nộp bản thảo, cả ban biên tập đều hoảng sợ cả lên, tiểu biên tập vừa mới nhậm chức bị cấp trên giày vò đến nhức đầu, trong các ô vuông có chỉ có thể nghe được âm thanh sàn sạt của trang giấy.

Lúc trước Lục Nghi Ninh đến thì luôn không cần gõ cửa, nhưng cảm nhận được một chút bất thường nên vẫn có hơi cảnh giác. Cô giơ tay gõ cửa hai cái, sau khi nghe tiếng trả lời mới đẩy cửa vào.

Lâm Gia một tay chống trán, biểu cảm không quá vui vẻ, “Lisa, cô lấy bản thảo này về đi, Hương Bình viết không có linh hồn gì cả, nếu có thể thì kêu tác giả chỉnh sửa lại một chút.”

Lục Nghi Ninh không nhúc nhích, đứng ở trước bàn mỉm cười nhìn cô ấy.

Sau một lúc lâu Lâm Gia vẫn không nghe được động tĩnh, ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt, “Sao cậu lại đến đây?”

Lục Nghi Ninh kéo ghế ra ngồi xuống, “Báo cho cậu một tin vui —”

“Tin vui?” Lâm Gia chống cằm suy nghĩ, cây bút trên tay không ngừng xoay chuyển, “Bản thảo tớ hẹn cậu năm ngoái, cuối cùng cũng đưa tớ rồi?”

Lục Nghi Ninh lắc đầu, gọn gàng dứt khoát không muốn giấu diếm: “Tối hôm qua tớ thoát kiếp độc thân, bây giờ trong lòng đang rất vui vẻ.”

Động tác xoay bút của Lâm Gia dừng lại, nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, gần đây bên người Lục Nghi Ninh không có tên đàn ông chất lượng tốt nào, người theo đuổi cũng ít hẳn, thậm chí mỗi ngày trừ việc nói mấy câu với trợ lý thì gần như không qua lại với người khác phái — Đang nghĩ ngợi, trong đầu Lâm Gia hiện lên một khuôn mặt, biểu cảm trở nên kỳ lạ.

“Tối qua cậu uống say rồi cưỡng bức Chu Từ Lễ?!!”

Lục Nghi Ninh: “…”

Lâm Gia cho là cô thừa nhận, lập tức hưng phấn lên, “Loại cấm dục như Chu Từ Lễ thật sự bị cậu cưỡng bức hả?”

“Không phải, tớ dẫn anh ấy về nhà của tớ, sau đó…” Lục Nghi Ninh tạm dừng vài giây, sắp xếp câu từ.

“Sau đó hai người đều uống rượu à? Không đúng nhỉ, tớ nhớ trên mạng có chuyên gia nói cồn sẽ khiến cơ thể mất cảm giác, khiến đàn ông say rượu sẽ mất đi năng lực kia kia.” Lâm Gia bình tĩnh phân tích, “Cậu nói tiếp đi, đừng nhây với tớ, khó chịu lắm.”

Lục Nghi Ninh cố nhịn xúc động muốn trợn trắng mắt, “Là do cậu thích bổ não thôi, hai bọn tớ không làm cái gì hết.”

Lâm Gia: “Vậy là, chỉ xác định quan hệ?”

Lục Nghi Ninh gật đầu, khóe miệng hơi cong lên, “Anh ấy tỏ tình trước, tớ cảm thấy tớ còn có thể chống đỡ nữa, nhưng ai ngờ kế hoạch lại bị quấy rầy, có điều kết quả đều giống nhau cả, không có gì tiếc nuối.”

Lâm Gia bị chuyện bản thảo tra tấn đến điên rồi, tưởng có thể được một chút an ủi từ cô, ai ngờ lại bị phủ đầu một chậu thức ăn cho chó.

“Đi đi, nhiếp ảnh gia Lục, bản thảo năm trước có thể giao cho tớ chưa? Tớ đang cần bản thảo gấp, hay là cậu nhân cơ hội này —”

Còn chưa dứt lời, Lục Nghi Ninh đã trầm ngâm đứng dậy, nhỏ giọng nói một câu, “Tớ còn phải đi tìm anh ấy trả sách nữa, đã hơn 4 giờ rồi.”

Nói xong, cô đi như bay ra khỏi văn phòng.

Lâm Gia: “…?”

***

Lục Nghi Ninh đã sớm dò hỏi được thời khóa biểu của Chu Từ Lễ từ bạn học Ngô Lăng, biết buổi sáng anh có tiết đại cương, khi tan học sẽ xuất hiện ở cửa văn phòng.

Trong tay cô cầm 5 quyển sách nặng trịch, khuỷu tay xuất hiện một vết hằn, cô dựa lưng vào tường, từ từ nhắm mắt lại chờ đợi.

Khoảng 10 phút sau, Chu Từ Lễ đối phó xong vấn đề xảo quyệt của hai bạn học nữ liền bỏ chạy, anh quay người đi về phía văn phòng, trên đường cứ một mực lấy tay xoa hai bên trán để đỡ mệt.

Anh đi đến hành lang, nhìn thấy một cả dãy hành lang trống không chỉ có một mình anh và cô gái đang nghỉ ngơi ở văn phòng, cúi đầu ôm một chồng sách.

Chu Từ Lễ ung dung đi qua, tiện tay nhận lấy chồng sách trong lòng cô, “Đã đọc xong rồi?”

Cảm giác nặng trịch trong tay biến mất, Lục Nghi Ninh mở mắt ra, lắc lắc cánh tay đau nhức, “Không đọc quyển tư liệu lịch sử cuối cùng.”

Chu Từ Lễ cúi đầu nhìn tên cuốn sách phía dưới cùng, “Quyển này vốn là dành cho nghiên cứu sinh chuyên nghiệp khoa Lịch sử, em đọc không hiểu cũng rất bình thường.”

Lục Nghi Ninh ồ một câu, đóng cửa phòng, thuận miệng hỏi: “Lát nữa anh có việc gì không?”

“Việc à.” Chu Từ Lễ suy tư, dưới ánh mắt chờ mong của cô, không nhanh không chậm phun ra hai chữ, “Chắc có.”

Chắc có là sao?

Lục Nghi Ninh chớp mắt vài cái, biểu cảm có hơi do dự.

Chu Từ Lễ đặt sách lên bàn, không chút để ý dựa vào bàn, mắt đảo một vòng, cười nhạt: “Cùng ăn một bữa cơm với em, có tính là chuyện khác không?”

“… Không tính.” Lục Nghi Ninh nhăn mũi, giải thích, “Cùng nhau ăn cơm chỉ có thể xem như cuộc sống hằng ngày của người yêu thôi.”

Cô chưa từng yêu đương, nhưng cũng biết yêu đương nên làm cái gì.

Hồi học đại học, trong ký túc xá có 6 người, chỉ mỗi mình cô độc thân, cô cứ nhìn bạn bè xung quanh đổi bạn trai rồi lại đổi, trình tự y chang nhau.

Khi đó tính tình của Lục Nghi Ninh còn hơn hiện tại nữa, con trai theo đuổi cô gần như có thể quấn năm vòng quanh tòa nhà Dật Phu, nhưng cô vẫn không để mắt đến.

Dần dần, con trai đều biết khó mà lui, đợi đến khi cô muốn yêu đương thì xung quanh ngay cả bóng người khác phái cũng không có.

Đầu ngón tay Chu Từ Lễ đặt lên cằm, chính xác bắt lấy trọng điểm, “Nghi Ninh đang mời anh cùng ăn cơm mỗi ngày à?”

Tai Lục Nghi Ninh nóng lên, cô không nói như thế, có điều ý nghĩa của câu nói vừa rồi, giáo sư viện Văn học như anh nhất định sẽ không hiểu lầm được.

Chu Từ Lễ cười nhạt, sờ chuỗi tràng hạt trên cổ tay theo thói quen, cực kỳ có kiên nhẫn mà rũ mắt suy nghĩ.

Lục Nghi Ninh đi đến trước mặt anh, lần đầu tiên cô thấy Chu Từ Lễ ngẩn người, bèn quơ quơ tay, “Anh đang nghĩ gì vậy, chăm chú quá.”

Chu Từ Lễ giương mắt, con ngươi đen bắt lấy cô cong thành hình trăng khuyết, nắm lấy ngón tay không an phận của cô, đặt bàn tay mềm mại của cô gái vào tay mình.

“Suy nghĩ xem hôm nay ăn món gì, sau đó lại nghĩ, sau này cùng ăn cơm, có nên học thêm mấy món ăn để tránh em ăn ngán nữa không.”

Toàn bộ lực chú ý của Lục Nghi Ninh đều đang đặt trên đôi tay không ngừng vuốt ve tay cô của anh.

Bàn tay của người đàn ông lớn hơn cô không ít, làn da rất trắng, nếu không phải ở chỗ các đốt ngón tay có vết chai, thì hai bàn tay này đúng là quá mức tinh xảo.

Lục Nghi Ninh học động tác của anh, khẽ nhéo lấy bàn tay ấy. Không chỉ vuốt ve vài cái, bàn tay đang bao bọc nhẹ nhàng xoay lại, có hơi cứng rắn mở một khe hở trên tay cô, gắt gao nắm lấy, một chút khe hở cũng không chừa.

Chu Từ Lễ nắm lấy tay cô, tay kia thì cầm cặp văn kiện, “Đi thôi, về nhà.”

Mãi cho đến khi ngồi lên xe, Lục Nghi Ninh mới dần ý thức được, dường như người đàn ông này đã sớm suy nghĩ, cũng đã sớm dự đoán được chiều hôm nay cô sẽ đến, nên cố ý không lái xe.

Là do cô quá mức đơn thuần, chưa yêu đương nên không có kinh nghiệm. Chu Từ Lễ thì ngược lại, mặc dù chưa từng yêu đương, nhưng chỉ một hành động tùy tiện cũng có thể khiến cô rung động.

Xe dừng lại ở siêu thị.

Chu Từ Lễ dẫn cô đến khu rau củ, cầm một hộp nấm đủ loại lên, chuẩn bị bỏ vào giỏ mua sắm, bên cạnh lại truyền đến tiếng nói yếu ớt: “Hay là chúng ta đổi món ăn đi?”

Anh liếc mắt, nhịn cười nói: “Anh nhớ em từng nói mình không kén ăn.”

Lục Nghi ninh nghẹn lời, nắm lấy quần áo anh, như làm nũng mà lắc lắc, “Khi đó chưa quen thân mà, sao em có thể không biết xấu hổ vậy được.”

Chu Từ Lễ không ép buộc, bỏ hộp nấm lại chỗ cũ.

Lục Nghi Ninh thoải mái thở phào, đi vài bước lên phía trước, cô cầm một bó rau xanh quay đầu lại liền nhìn thấy trong tay người đàn ông đang cầm một hộp nấm còn to hơn hộp vừa nãy, sau đó không nhanh không chậm bỏ vào giỏ.

Mắt cô giật giật, hít sâu vài lần rồi nói, “Chu Từ Lễ, anh thật xấu xa.”

“…”

“Sớm biết vậy đã không nói cho anh rồi, cái hộp nhỏ kia chỉ đủ ăn một lần, hộp này chắc ăn được đến hai ba lần ấy chứ?”

Chu Từ Lễ nhận lấy bó rau trong tay cô, rũ mắt đánh giá, cười rất vô hại, “Có lẽ là mai sẽ ăn hết thôi.”

Lục Nghi Ninh: “Thật sự xin lỗi, làm phiền rồi.”

Sắp đến lễ Thất Tịch, siêu thị mở hoạt động, mua đủ 88 tệ sẽ tặng phiếu đổi một hộp chocolate.

Lục Nghi Ninh đi đến quầy đổi quà, cô nhìn nhìn giấy đóng gói, cười đầy hả hê, “Chocolate nhân rượu, anh không ăn được.”

Chu Từ Lễ không để ý lắm, lại một lần nữa đánh giá hộp nấm to, “Tối nay ăn nấm kho tàu, nấm xào và nấm hầm đi.”

“…” Lục Nghi Ninh lập tức cảm nhận được đối phương đang đánh trả, cô ngưng cười, “Anh không định mua đồ ăn khác à, cà chua hoặc ớt chẳng hạn.”

Chu Từ Lễ sợ đám đông chen chúc phía sau đụng vào Lục Nghi Ninh, liền đưa tay chắn bả vai cô, khoảng cách giữa hai người gần lại, anh không nhịn được cười ra tiếng, “Em nhắc mới nhớ, hai món này có thể xào chung với nấm.”

Lục Nghi Ninh nghiêm túc nghiêng đầu nhìn anh, “Bạn trai, anh sắp đánh mất em rồi.”

Chu Từ Lễ chợt nghe thấy xưng hô này, anh thất thần vài giây, đè gáy cô lại xoa xoa, “Đùa em thôi, tưởng thật à.”

Quay về nhà Chu Từ Lễ.

Lục Nghi Ninh nhạy bén phát hiện, trên kệ giày có đặt hai đôi dép lê nam nữ, số giày lớn hơn số bình thường của cô một số.

Chu Từ Lễ: “Anh đoán bằng mắt, không biết có chính xác không.”

“Có hơi lớn, nhưng không sao cả.” Lục Nghi Ninh bỏ dép lê xuống, đi vào phòng tìm Bảo Bối, xung quanh không phát hiện bóng dáng của nó, cô liền đến phòng ngủ, cúi người nhìn đáy giường, rồi lại ra ban công, “Không thấy Bảo Bối nhà anh!”

Chu Từ Lễ đi theo vào, “Bình thường nó không đến phòng ngủ.”

Lục Nghi Ninh chán nản ngồi lên cái sô pha đơn trong phòng ngủ, lấy điện thoại ra chơi, bỗng cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình chăm chú, cô cứng ngắc ngẩng đầu, “Anh đang định làm chuyện mà em không thể nhìn à?”

Chu Từ Lễ có thói quen về nhà sẽ đổi đồ ở nhà, nhưng công khai ở trước mặt bạn gái cởi đồ chỉ còn mỗi quần lót, sau đó bình tĩnh thay đồ ở nhà vào thì anh sợ Lục Nghi Ninh sẽ không chấp nhận được.

“Anh muốn thay quần áo, em định tiếp tục đợi?” Anh cười, “Anh không có ý kiến.”

Lục Nghi Ninh nuốt nước miếng, đảo mắt nhìn vòng eo mình đã mơ ước từ khi mới gặp, kiềm lòng không đặng thốt lên: “Em có thể.”

Chu Từ Lễ: “Hửm?”

“— Em nói là em có thể ra ngoài chờ anh.” Lục Nghi Ninh vội vàng đổi lý do, không chút do dự chạy ra khỏi phòng ngủ, khi đóng cửa liền khẽ than thở, “Lục Nghi Ninh, mày là đồ nhát gan!”

Khiển trách chính mình, quả thật rất nhát.

Rõ ràng là có thể mạnh mẽ đi lên lột đồ anh mà.

***

Đúng là Chu Từ Lễ không cố ý làm khó cô, lần này chỉ xào nấm với cà chua, qua chế biến, nấm đã mất đi vị chát ban đầu.

Lục Nghi Ninh ăn uống no đủ liền chủ động rửa chén. Sau đó ngồi trên sô pha với Chu Từ Lễ xem TV đến 8 giờ, cô bỗng nhớ vẫn còn công việc chưa xong, “Em phải trở về, ảnh của một nữ nghệ sĩ tuần trước vẫn còn chưa sửa.”

Chu Từ Lễ nhấp môi uống một ngụm nước lạnh cho nhuận giọng, “Anh đưa em về.”

Lục Nghi Ninh nghi hoặc, “Vậy anh về thế nào?”

“10 giờ tàu điện ngầm mới ngừng chạy.” Anh đứng dậy đi vào phòng ngủ, “Đợi anh thay quần áo.”

Chocolate siêu thị tặng bị cô tiện tay đặt lên xe để trang trí.

Trên đường về Lục Nghi Ninh vô cùng rảnh rỗi, bèn mở hộp lấy một viên ra, bỏ lớp giấy bạc bên ngoài rồi bỏ vào miệng. Ngay lập tức, mùi rượu ngập tràn bốn phía trong khoang miệng, hương vị ngọt ngào ở trên đầu lưỡi, rượu làm nổ tung từng cái tưa lưỡi.

Cô cong mắt, nhỏ giọng nói: “Nhất định anh không thể cảm nhận được cảm giác thỏa mãn khi ăn chocolate nhân rượu đâu.”

Xe chậm rãi chạy vào tiểu khu, dừng lại dưới lầu.

Chu Từ Lễ tắt máy, ngón tay đặt trên vô lăng nhẹ nhàng gõ gõ, cô gái nói chuyện, trong hơi thở có trộn lận một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh nghĩ đến gì đó rồi yết hầu hơi di chuyển một chút, liếc mắt nhìn về phía cô.

Lục Nghi Ninh vừa mới giương mắt đã chạm phải tầm mắt anh.

Một lát sau, Chu Từ Lễ tháo dây an toàn ra, dịu dàng hỏi: “Rất ngọt à?”

Lục Nghi Ninh nhớ lại một chút, “Cũng không thể nói là rất ngọt được, tại vị rượu có hơi —”

Cô không hình dung được.

Chu Từ Lễ nhướng mày, cúi người chậm rãi đến gần cô, giọng rất nhỏ.

“Nghi Ninh, có thể để… bạn trai nếm thử không?”

Tác giả có lời muốn nói:

A Chúc: … Nữ chính cô nhịn được không? Bà mẹ già này nhịn không được QAQ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.