Có Tiền Liền Biến Cường

Chương 58: Chương 58: Lần thứ hai tiến nhanh!




~~~ Sau khi được Lâm Bắc Phàm chữa trị, cho dù là Diệp Vô Đạo hay Lâm Vũ Đồng đều hồi phục rất nhanh.

Diệp Vô Đạo nhìn thấy được hi vọng chữa khỏi bệnh cho muội muội nên bắt đầu tập trung toàn tâm nhiệt tình, quyết định bắt đầu tập hợp lực lượng xây dựng bộ an ninh của hắn.

Mặc dù nó chỉ là một bộ an ninh có tiếng không có miếng nhưng hắn cũng có yêu cầu cao.

~~~ Y nghĩ đến câu nói của Lâm Bắc Phàm đã mờ mịt ám chỉ vài điều và cũng hiểu được nước phù sa không chảy ruộng người ngoài. Nên hắn đã quyết định chiêu mộ lại những chiến hữu đã kề vai sát cánh lúc trước để mọi người làm việc cùng nhau còn hơn tuyển những kẻ bên ngoài không có một tý quen biết.

~~~ Không nhiều binh vương có được cuộc sống tốt như hắn hiện nay.

Bạn đừng nghĩ rằng làm binh vương rất đáng gờm. Thế giới hiện nay muốn có chính là một xã hội hòa bình có thể phát triển ổn định bền vững về mọi mặt. Thế nên những người lính chuyên đánh nhau nghịch súng như bọn hắn sẽ căn bản không có bao nhiêu đất dụng võ.

Hơn nữa tìm việc làm đều phải dựa vào bằng cấp mà những binh lính như bọn hắn có mấy người có bằng có cấp đây?

Tham gia quân ngũ khi đất nước còn đang chiến tranh nên những người lính như họ rất là danh dự và được tôn trọng như anh hùng dân tộc. Nhưng sau khi bọn hắn xuất ngũ ở thời bình tham gia vào xã hội mới sẽ tìm việc làm rất khó khăn. Những người này đa số đều làm bảo an, may mắn một chút thì làm bảo tiêu còn không thì về quê làm nông kiếm sống qua ngày. Thậm chí còn có số ít người không hòa nhập được xã hội bị lạc lối dẫn đến cả một đời họ sẽ bị hủy hoại.

Mình đã có chức vụ cùng cùng cơ hội này vì sao không giúp huynh đệ một tý chứ, dù sao thì bọn hắn mới là dân chuyên.

Không những thế bà chủ ở đây rất hào phóng, thưởng tiền rất thoải mái. Hắn ít nhất cũng là một tên lãnh đạo nên cũng thuận tiện chiếu cố được huynh đệ của mình. Y tin tưởng rằng khi mình đưa chiến hữu gia nhập thì cũng sẽ không bị bạc đãi.

Hơn nữa cấp trên của hắn có người ở trong đài truyền hình.

~~~ Vì thế cho nên hắn quyết định gọi điện thoại thông tri trước cho tên đó: “Lâm tiên sinh, ta đã suy nghĩ kĩ và muốn chiêu mộ những chiến hữu của ta trước kia đến đây, ngươi thấy thế nào?”

“~~~ Có tài nghệ gì không?” Lâm Bắc Phàm hỏi.

“Bọn hắn đều là binh vương, hơn nữa có 5~ 6 tên còn là binh vương thân kinh bách chiến.”

Lâm Bắc Phàm không nghĩ ngợi đáp lời: “Ta muốn hết! Lương một năm 100 vạn, tiền thưởng tính riêng, thế nào?”

Diệp Vô Đạo cặp mắt tỏa ánh sáng, hơi có chút kích động: “Yes sir! Ta nhất định kéo toàn bộ bọn hắn qua đây!”

Có đãi ngộ tốt như vậy, hắn cũng không tin mấy tên kia lại không nguyện ý!

Có Lâm Bắc Phàm cam đoan, Diệp Vô Đạo lập tức liên hệ mấy chiến hữu trước kia.

Mặt khác, dưới sự tham gia đánh cờ của rất nhiều thế lực nên những tin tức hot liên quan tới “Phú nhị đại buôn lậu thuốc phiện” theo thời gian dần trôi đi, Star TV với tin tức “quan danh quảng cáo [ Only You ] với giá trên trời 22 ức “ một lần nữa trèo lên đỉnh, trở thành điểm nóng để mọi người chú ý.

Dưới sự bùng nổ của tin tức này và được sự chú ý của toàn dân nên Star TV quyết định rèn sắt khi còn nóng. Trong tối thứ 7 tuần này, lúc 9 giờ họ sẽ đẩy ra [ Only You ] kỳ thứ nhất.

Thế nhưng trước đó, hai lão đầu hết sức nhàm chán lại tới tìm Lâm ca.

“Lâm Bắc Phàm, đi! Ta dẫn ngươi đi chơi!” Hai lão đầu lại lái xe đến đây.

“Làm gì?” Lâm Bắc Phàm đang ôm mèo con cự tuyệt rất chính nghĩa: “Ta rất bận rộn vì bây giời là thời gian phát triển quý báu nên không rảnh bồi các ngươi. Hai tên lão đầu thiếu thốn chơi đùa! ~~~ Nếu như các ngươi thực sự nhàn nhàm chán thì tìm người khác mà chơi!”

Hai lão đầu nghe đến đây tức giận đến thiếu chút nữa ngất đi.

“Ngươi, cái tên hỗn tiểu tử này. Ngươi thật sự không ngại ngùng tý nào khi nói mình bận bịu sao?” Tần lão gia tử chửi ầm lên: “~~~ Có ai giống ngươi không? Ở tuổi này mà không lo đi học cho giỏi cả ngày ngây ngốc ở nhà nuôi mèo? Có ai giống ngươi ở tuổi này mà không muốn ra ngoài phấn đấu cam chịu làm tiểu bạch kiểm? Lão đầu tử ta sống hơn nửa đời người, cũng chưa từng thấy tên nào lười biếng như ngươi!”

“Không sai, thằng này quả thực lười nhác không có thuốc chữa!” Hàn lão gia tử ở một bên phụ họa: “Nếu như ngươi là tôn tử của ta, ta đã sớm quất một roi da tới để ngươi biết rõ vì sao có bông hoa màu đỏ trên đời!”

Lâm Bắc Phàm cười lạnh: “Ngươi nên cảm thấy may mắn. May mắn vì ta không phải tôn tử của ngươi nếu không ta cảm thấy gia môn thật bất hạnh vì có một gia gia như ngươi. Ta thực sự sợ hãi sẽ có một ngày nhịn không được trở nên không nhận người thân mà làm thịt ngươi!”

Hàn lão gia tử: “.....”

“Gừ.. gừ! Ta đánh chết ngươi, cái cái tên hỗn đản?” Hàn lão gia tức giận đến nổi trận lôi đình, xoắn lên tay áo muốn đánh.

Thương thế của tôn nữ hắn đã khôi phục rất tốt, có thể xuống giường bước đi, tâm tình rất vui vẻ, Nên hắn suy nghĩ đến tìm tiểu hỗn đản này cùng nhau vui chơi. Kết quả chưa ai chơi được gì đã tức sôi máu rồi.

Ân nhân cứu mạng thì có thể ra sao hả? Hôm nay hắn nhất định muốn đánh chết cái tên hỗn đản vô pháp vô thiên này!

Lâm Bắc Phàm cười hihi, xoay người bỏ chạy: “Ta cho ngươi 100 năm, ngươi cũng đừng hòng đụng được ta. Cái tên “người giả bị đụng” kia.”

“~~~ Cũng đã nói với ngươi bao nhiêu lần. Đừng gọi ta “người giả bị đụng” nữa!” Hàn lão gia tử tức giận đến sục sôi gọi.

Nhìn thấy cảnh đuổi nhau của một già một trẻ, Tần lão gia tử bất đắc dĩ cười khổ. Hai người này có vẻ giống như là trời sinh không hợp nhau, gặp mặt chửi nhau vài câu là điều bình thường.

“Thôi, đừng làm rộn nữa, nếu cứ nhây nhưa như vậy trời đã tối đó đi tới chỗ kia sẽ trễ đấy..” Tần lão gia tử cười khổ.

“Hừ hừ, lần này ta tạm bỏ qua cho ngươi. Chờ ta ăn uống no nê lại đến thu thập ngươi!” Hàn lão gia tử tìm cái cớ để hạ bậc thang. Lão đầu này rõ ràng không thể làm gì lại phải làm bộ dáng có ý chí chiến đấu sục sôi.

“Các ngươi dự định mang ta đi đâu? Nói với các ngươi biết. Đài truyền hình của ta muốn truyền ra vương bài tiết mục [ Only You ] trong đêm nay nên ta không có nhiều thời gian cùng các ngươi làm càn!” Lâm Bắc Phàm tỏ vẻ vô cùng nghĩa chính nói: “~~~ Trước hết các ngươi nói với ta đi nơi nào đã, có xa hay không? Rồi ta mới xem xét có nên đi hay không!”

“Bớt nói nhảm, ngươi bồi chúng ta đi gặp trù thần. Hoàn thành hành trình đi thưởng thức mỹ thực lần trước đã bỏ lỡ!”

Hàn lão gia tử đẩy Lâm Bắc Phàm lên xe.

Lần này vô kinh vô hiểm, xe lại đi con đường quen thuộc. Sau một cú khúc cua cuối cùng, xe đã dừng lại tại một sơn trang có cảnh tượng khá u tĩnh.

“Thực Vi Thiên?” Lâm Bắc Phàm sửng sốt.

“Không sai, nơi này chính là sơn trang Thực Vi Thiên. Vị trù thần mà chúng ta muốn tìm hiện đang ở cái sơn trang này. Gia hỏa này ẩn giấu quá kỹ, nếu như không phải chúng ta có chút giao tình, chỉ sợ cũng không tìm được tới nhà hắn.

Mấy người xuống xe đều nhìn thấy phía đối diện có một lão đầu vai rộng eo thô mặc y phục đầu bếp phục mang theo mấy hạ nhân đi tới, rất nhiệt tình ôm mỗi người một cái: “Ha ha, hoan nghênh 2 vị đến! Tần lão đầu, Hàn lão đầu, đã lâu không gặp. Hai tên các ngươi thoạt nhìn vẫn có tinh thần tốt như vậy chắc chắn đã sinh hoạt rất thoải mái nhỉ!”

“So ra kém ngươi, lại có thể an cư ở chỗ này, rời xa phiền não nơi trần thế!”

“Ta nói ngươi 50 tuổi đều có người tin!”

Lão trù sư quặm mặt lại: “Tốt cái gì mà tốt? Kỳ thực ta trốn sâu vào trong rừng núi mà các ngươi vẫn có thể tìm đến được chỗ của ta để kiếm cơm ăn. Ta đã về hưu từ lâu rồi nhưng 2 lão đầu ngươi vẫn không buông tha. Nếu không phải chúng ta mấy lão già có tuổi quen biết đã từ lâu thì đã sớm đem các ngươi đá ra ngoài!”

“Ha ha ha...” 3 người thoải mái cười to.

Thoạt nhìn giao tình của 3 người này cũng không tệ.

“Quy định của ta khi làm đồ ăn các ngươi hiểu chứ?” Lão đầu bếp cười nói.

“Hiểu, làm sao mà không hiểu? Ăn của ngươi một bữa cơm thật không dễ dàng!” Tần lão gia tử cười haha đẩy Lâm Bắc Phàm ra ngoài: “Ngươi xem, ta đây không phải mang người giúp đỡ tới rồi sao?”

Lão trù sư ánh mắt sáng lên nhìn qua. Chỉ thấy một người thiếu niên tuấn lãng đang ôm mèo con đứng ở một bên. Khuôn mặt hắn như ngọc, nổi bật bất phàm.

Loại hình tượng này để hắn nhớ tới một câu thơ:

Mạch Thượng Nhân Như Ngọc, Công Tử Thế Vô Song! ( mình tạm dịch Có mặt người như ngọc -Đời Công tử vô song)

Dùng những lời này đến hình dung thiếu niên ở trước mắt, không có gì thích hợp bằng.

“~~~ Cái tên thiếu niên đẹp trai này... Chẳng lẽ là tôn tử của các ngươi?”

Lâm Bắc Phàm sắc mặt tối đen lại. Tại sao mỗi lão đầu vừa nhìn thấy hắn đều nói hắn là tôn tử này tôn tử nọ. Chẳng lẽ bề ngoài của hắn giống tôn tử lắm hả?

Tần lão đầu cùng Hàn lão đầu lập tức cười ha ha.

Lâm Bắc Phàm sắc mặt bất thiện nói: “Lão đầu, ánh mắt của ngươi bị gì thế? Ngươi nhìn kỹ xem bọn hắn có dáng dấp xấu như vậy, còn không tự mình nhận ra. Làm sao có thể sinh ra một người vừa đẹp trai vừa thông minh như ta chứ?”

Lão đầu tử ngẫm nghĩ hồi lâu, sau đó tán thành nói: “Chính xác, nói rất có đạo lý.”

Tiếng cười của hai cái lão đầu kia đột ngột dừng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.