Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Chương 82: Chương 82: Hôn




Tên bệnh hoạn mất trí kia đang tức giận. Kế hoạch của cô quá hoàn hảo sao?

Hạ An Nhiên vươn vai, kéo giãn các khớp tay khớp chân để cơ thể thoải mái hơn Lăng Mặc tâm trạng vẫn không hề lay chuyển, quát lớn Kế hoạch hoàn hảo sao? Hừ hừ, nếu tôi không tỉnh dậy kịp thời? Cô có thể đã trở thành một cái xác chết trong mật thất.

Hạ An Nhiên sững sờ, vốn tưởng rằng Lăng Mặc tức giận vì cô cho anh ấy uống thuốc giả chết, nhưng không ngờ lại là vì lo lắng cỗ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hạ An Nhiên cảm thấy trong lòng ấm áp không thể giải thích được. Tên điên này đang quan tâm cô ấy!

Đột nhiên cô cảm thấy cái roi quất vào lưng không đau lắm Hạ An Nhiên thì thào: Tôi bị nhốt trong mật thất, đây sự cố nhỏ nhỏ.

Một phần quan trọng của kế hoạch này là cô ấy phải bị phát hiện đầu độc Lăng Mặc.

Nhưng cô ấy không được để bị “bại lộ” quá lộ liễu, để không khơi dậy sự nghi ngờ của những người đứng sau, để họ rơi vào bẫy của cô. Vì vậy, Hạ An Nhiên đã quan sát Mạnh Lệ. Sau khi

Lăng Mặc gặp chuyện không may, cô cố ý lén lút trước mặt Mạnh Lệ.

Dựa theo sự căm ghét trước đây của Mạnh Lê đối với cổ ấy, khẳng định đây là sự nghi ngờ hợp lí rằng Hạ An Nhiên có liên quan gì đó đến việc Lăng Mặc ngất xỉu. Nhưng cô ấy vẫn đánh giá thấp sự tức giận và thù hận của Mạnh Lệ đối với cô ấy. Vẻ mặt đau khổ và thất vọng của Hạ Án Nhiên xen lẫn sự bất bình và tức giận. “Vốn dĩ tưởng rằng chuyện tôi hạ độc bị phát hiện, Lăng gia đương nhiên sẽ báo cảnh sát. Đầu ngờ ở nhà anh lại có một mật thất kinh khủng như vậy Đặc biệt là Mạnh Lệ chết tiệt, cô ta thật tôi tệ, cổ ta chỉ muốn giết tôi”

Lăng Mặc gắt gao nói: Gia đình nhà giàu nào mà không có những mật thất hắc ám? Cô nền xem điều đó là hiển nhiên đi

Hạ An Nhiên cúi đầu xuống, Kỳ thực là tôi bị đánh mây roi, lúc sau tôi ấn huyệt để bản thân hôn mề

Trước đây, Hạ An Nhiên đã ngất xỉu một lần ở tòa nhà chính.

Mạnh Lê chỉ cảm thấy cô ấy có vấn đề về thể chất mà ngật đi, cô ta không nghĩ Hạ An Nhiên đang giả vờ ngất xỉu.

Một mặt Mạnh Lệ muốn tra tấn cô ấy nhưng mặt khác không thể nào để cô ấy chết.

Cho nên cuối cùng, cũng chỉ có thể đợi cô ấy tỉnh dậy rồi tiếp tục tra tấn mà thổi.

Thật ngại quá, ngay cả khi ra khỏi phòng tối, Hạ An

Nhiên vẫn chưa tỉnh.

Nhưng mà... Cho dù lúc này Hạ An Nhiên có nói nhẹ Lăng Mặc nhìn vẫn ảm đạm, cho dù cô ấy đã giả bộ ngất đi để tránh tiếp tục bị tra tấn, nhưng những vệt roi trên người cô ấy, phía sau lưng đầy những vết đánh, thật khiến người ta nhìn rất lo lắng.

Lăng Mặc lạnh như băng, Nằm xuống! Tôi rửa vết thường cho cô

Hạ An Nhiên lập tức ngoan ngoãn nằm xuống.

Lăng Mặc đã sử dụng oxy già để làm sạch vết thương cho cô một cách cẩn thận, nhưng cô cảm thấy quá trình này quá đau đớn, để chuyển hướng sự chú ý, Hạ An Nhiền tiếp tục nói. “Nghĩ kỹ lại, tôi làm nhiều như vậy, đều là vì anh, vừa rồi anh dựa vào cái gì mà tức giận với tôi “Lần này tôi vì anh mà hy sinh nhiều như vậy, không khen tôi một lời sao?” “Hơn nữa, chúng ta bây giờ cũng xem là trên cùng một chiếc thuyền 'hạ gục kẻ thù', tương lai ta sẽ hòa thuận với nhau 'Tôi không muốn trở thành cái gai trong mắt anh, quả nguy hiểm 11 Bất quá, tôi vẫn có thể tiếp tục là nguồn kích thích của anh. Thỉnh thoảng sẽ kích thích anh một chút

Lăng Mặc thích sự yên tĩnh và không thích ai đó cử lải nhải ở bên tại mình

Nhưng nghe con tiếng mèo hoang nhỏ không ngừng ríu rít nhữ một chú chim họa mi, anh lại hoàn toàn không cảm thấy khó chịu.

Hạ An Nhiên đang nằm úp, lại cảm thấy mình nói nhiều đến như vậy mà Lăng Mặc lại hoàn toàn không có phản ứng nào, cô cảm thấy mình như đang lảm nhằm một mình vậy.

Hạ An Nhiên liền muốn quay lại phía sau, xem thử Lắng Mặc có đang nhét gì vào lỗ tại để ngăn chặn tin hiệu từ cô hay không.

Chỉ là... Lăng Mặc lúc này mới nghiêng người lạu vết thương trên vai cho cô, khi Hạ An Nhiên quay đầu lại, môi trực tiếp lướt qua gò má anh, mơ hồ về ra một đường vòng cung.

Hạ An Nhiên sững sờ giải thích, Tôi, Tôi không phải

Hạ An Nhiên chưa nói hết lời, Lăng Mặc đã hơi quay đầu lại, chặn môi Hạ An Nhiên, chặn luôn cả lời cỗ sắp nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.