Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa

Chương 36: Chương 36: Bị cường bạo






Không phải lần đầu tiên Kiều Ngự Diễm đến nhà Duy Y, rất tự nhiên hắn ngồi xuống ghế salon. Mà duy Y nhìn tàn cuộc trong phòng khách, không thể không bắt đầu dọn dẹp.

Kiều Ngự Diễm nhìn cô ra vào giữa phòng khách và phòng bếp cũng không ngăn cản, ngược lại đi tham quan xung quanh.

Tới đây hai lần cũng không xem kỹ qua nơi này càng không có cơ hội vào phòng cô.

Hắn vẫn tò mò phòng cô như thế nào, giống phòng Kiều Y đều là màu hồng sao? Sẽ có rất nhiều búp bê vải sao?

Đẩy cửa đi vào, gian phòng cũng không lớn, nhìn qua rất thoải mái, giấy dán tường màu lam nhạt, cửa sổ sát đất thật to, rèm cửa sổ màu hồng phấn đối với cả gian phòng rất hòa hợp. Trong phòng ngoài giường còn có máy tính, tủ quần áo và mấy cái hộp gì đó.

Giường nhỏ rất gọn gang, chăn cũng xếp gọn lại phía trên còn có một chiếc gối hình gấu bông lớn chiếm một phần tư giường nhỏ. Trên tủ sách có rất nhiều sách, phần lớn là tiểu thuyết với truyện tranh. Trên bàn còn có thú nhồi bông lần trước hắn tặng.

Kiều Ngự Diễm ngồi xuống cạnh giường, vuốt con gấu trên giường so với hắn nó rất hạnh phúc.

“Sao anh lại vào phòng em?” Duy Y đứng ở cửa nói, ba mẹ sắp về rồi mà Kiều Ngự Diễm vẫn chưa muốn đi…….

“Y Y tới đây, anh muốn tặng em một món quà!” Duy Y giống như ma nhập đi vào phòng.

Mời vừa rồi Kiều Ngự Diễm rất đáng sợ nhưng bây giờ hắn đã khôi phục lại bộ dáng dịu dàng. Cho nên đối với Duy Y mà nói chỉ cần không chọc hắn thì hắn sẽ không nổi giận với mình. Bởi vì hắn làm gì cũng đều là muốn lấy lòng cô. Bình thường cô hay nghiêm mặt với hắn nhưng hắn vẫn kiên nhẫn nhẫn nhịn. Đây là kết quả cô rút ra được sau một tháng ở chung với hắn.

“Quà gì!” Duy Y đứng trước mặt hắn mà người đàn ông ngồi ở trên giường.

Duy Y nào biết thời điểm khi một người đàn ông ngồi trên giường tốt nhất không nên đến gần, bởi vì…….

Kiều Ngự Diễm lấy từ trong túi áo ngoài ra một cái hộp nhỏ tự mình mở ra cho cô, một cái vòng tay tinh xảo đập vào mắt Duy Y. Duy Y vừa nhìn liền rất thích.

Không thể không nói tâm tình của Kiều Ngự Diễm đều đặt hết lên người Duy Y. Hắn chưa bao giờ tặng quà cho phụ nữ nhưng Duy Y thì khác, hắn dùng tâm quan tâm đến sở thích của cô, giai đoạn con gái với phụ nữ sở thích không giống nhau.

Đồ trang sức, mã não đều không vừa mắt cô, chỉ một chút đồ dành cho con gái mới làm cho cô vui.

“Sinh nhật vui vẻ, thích không?”

“Hoàn hảo!” Đây là lời mỗi lần Duy Y nhận được quà của hắn sẽ nói, bình thường cô nói hai chữ này chứng tỏ cô rất thích.

Thú nhồi bông lần trước cô cũng nói hoàn hảo nhưng sau khi về nhà hắn nghe thấy cô khoe khoang với Ngô Soái và Tiểu Cương.

“Anh đeo cho em!” Kiều Ngự Diễm lấy vòng tay ra đang muốn đeo cho cô lại thấy trên tay cô đã đeo một cái của hắn mà tay còn lại là một cái đồng hồ đeo tay. Đó là quà tặng lần trước. Có một lần hai người đi ra ngoài ăn cơm, hắn luôn thấy cô lấy điện thoại di động ra xem giờ, vô cùng không thuận tiện, vì vậy mua một cái đồng hồ cho cô.

Vòng tay của hắn đã không còn chỗ để đeo.

“Không cần, vòng tay này cứ để trong hộp đi!” Duy Y cầm vòng tay trong tay hắn bỏ vào trong hộp.

Thật ra thì cô cũng không phải là rất thích những món đồ này, không phải là không thích, nói như thế nào đây, thích nhìn lại không thích đeo trên người, bởi vì cảm thấy nặng.

“Ba mẹ em sắp về rồi, anh cũng nên về đí” Duy Y đang nói liền nghe thấy bên ngoài có tiếng mở cửa.

Ba mẹ Duy Y đang nói chuyện với nhau, không biết nói những gì giống như cố ý nhỏ giọng, sợ đánh thức Duy Y.

Vừa nghe tiếng ba mẹ, Duy Y theo phản xạ lấy hộp quà Kiều Ngự Diễm đưa.

Ở trong phòng Duy Y bị hù sợ không nhẹ, vội vàng đem cửa phòng đóng lại “Nhanh nhanh nhanh…….” Nhưng mà nhanh cái gì? Đi nhanh sao? Ngoài cửa có ba mẹ, cửa sổ đương nhiên không thể đi, chỗ này là tầng cao, từ cửa sổ đi ra đơn thuần chỉ có chết.

Cái đầu nhỏ của Duy Y lập tức loạn lên, kéo thân thể to lớn của Kiều Ngự Diễm, cửa không đi được, cửa sổ cũng không đi được…….

Kiều Ngự Diễm nhìn vẻ hốt hoảng mà đáng yêu của cô, tâm tình tự nhiên tốt lên, so với lúc nhìn thấy cô cự tuyệt Cát Phàm còn tốt hơn.

Khóe miệng khẽ cong lên, nhìn cô khom lưng mở cửa khẽ quan sát bên ngoài, không khỏi đi tới phía sau lưng cô, một cỗ tà niệm đột nhiên xuất hiện.

Toàn bộ thần kinh của Duy Y đều tập trung bên ngoài không lưu ý người phía sau đang đến gần người mình, cho đến khi bên hông bị một bàn tay to ôm cả người, cả người cũng bị nhấc lên.

Duy Y sợ hết hồn, thở nhẹ một tiếng mà người đàn ông lúc này cũng đã đè cô lên cửa.Khẽ cử động, đè một cái cửa phòng đóng lại rồi, phát ra âm thanh nhỏ dẫn tới sự chú ý của ba mẹ Duy Y.

Duy Y đang muốn lên tiếng phản kháng, môi người đàn ông đã ép tới hôn lên môi cô.

Hơi thở của người đàn ông không ngừng phả vào người cô, răng môi bị hắn nạy ra, đôi tay đem người trong ngực cố định ở cửa, đưa tay của cô bỏ qua một bên, đưa cô tới trước ngực. Tiếp tục hôn như cũ, nhưng cô không dám quá dùng sức phản kháng cùng đấm đá. Duy Y sợ đến mức sắp khóc.

Bên kia truyền đến tiếng gõ cửa “Y Y đã ngủ chưa?” Là giọng nói của mẹ Duy.

Kiều Ngự Diễm tốt bụng kết thúc nụ hôn nhưng môi hắn lại dời đến chỗ khác, nụ hôn từ từ dời xuống, hai nút áo trước ngực bị hắn cởi ra, lộ ra da thịt trắng nõn, mơ hồ có thể nhìn thấy hết bên trong…….

Duy Y cũng không dám phản kháng, đôi tay chỉ có thể đặt trên vai của hắn, dùng sức đẩy không để cho người đàn ông tới quá gần. Cô gấp đến mức sắp khóc…….

“Nói em ngủ!” Âm thanh kích tình, khan khàn mà hấp dẫn cang lên bên tai.

“Mẹ, con ngủ!” Giọng nói khẽ run, còn sắp khóc nhưng rang nhịn.

Tiếp theo tay cầm cửa phòng truyền đến âm thanh vặn mở, càng làm cho lòng cô sợ hãi hơn, không thể để cho ba mẹ biết, nếu không hậu quả không lường, cô không dám nghĩ tới.

“Y Y sao lại khóa cửa?”

“Con…….” Duy y càng thêm sợ hãi, đó là lúc Kiều Ngự Diễm mới vừa đến gần cô liền khóa lại. Bình thường cô đều không khóa cửa phòng, bởi vì đôi lúc mẹ sẽ tới xem cô. Đây là thói quen từ nhỏ tới lớn.

“Không cẩn thận khóa lại…….Nói với mẹ em!” Giọng nói tà ma truyền đến.

“Không cẩn thận khóa lại!”

“A! vậy con ngủ đi! Ngủ ngon!”

“Mẹ Ngủ ngon!”

Rốt cuộc nghe được tiếng bước chân đi xa rồi, Duy Y lúc này mới xụi lơ xuống.

Cũng ngay lúc này cảm nhận được lửa nóng trước người đàn ông, nụ hôn lần nữa tràn tới “Không nên lên tiếng, nếu không mẹ em sẽ quay trở lại!”

Bàn tay to tiếp tục cởi nút quần áo của cô, một tay khác nắm eo cô…….

“Cầu xin anh đừng như vậy!.......”

“Nếu như em không sợ bị mẹ em phát hiện, em có thể lớn tiếng hơn nữa!” Âm thanh tà ma lại vang lên bên tai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.