Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa

Chương 28: Chương 28: Em nhớ anh lắm!






Duy Y lấy lý do bị bệnh xin nghỉ, một mình trở về nhà. Nằm trên giường một hồi, trong đầu tất cả đều là Kiều Ngự Diễm với lời mà hắn nói. Mà lần này, lần này cô muốn quên hắn như thế nào cũng không thể được, cho dù chăm chú đọc sách, nhưng không được hai phút, trong đầu lại xuất hiện bộ dáng của hắn.

Đã hai ngày rồi, cô không cách nào ngủ được…….

Trong hai ngày này Kiều Ngự Diễm không xuất hiện trước mặt cô, tối hôm qua chỉ gọi một cuộc điện thoại, hỏi một chút hoạt động thường ngày của cô.

Duy Y vô lực ngồi dậy, đến phòng khách cầm điện thuộc nhấn dãy số quen thuộc, đó là cuộc gọi quốc tế, mà điện thoại của cô không thể gọi được.

Điện thoại vang lên hai tiếng liền có người nhận.

“Hello, This is John!”

“Anh Trạch Vũ!” Nghe được âm thanh quen thuộc, giọng Duy Y nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống, lại cố gắng để cho thanh âm của mình trở lại như bình thường.

“Duy Y?” Bên kia hiển nhiên là nghe được âm thanh của cô, có phần vui mừng cùng kích động.

“Là em!”

“Ơ, thật khó tin, anh đưa số điện thoại cho em lâu như vậy, hôm nay là lần đầu tiên em gọi cho ánh!” Bình thường lả hắn gọi cho cô nhiều hơn, gần đây bởi vì việc học ở trường bận rộn vô cùng, mỗi lần lúc muốn gọi điện thoại chỉ sợ là cô nhóc kia đã ngủ như heo rồi.

Nghe được âm thanh nhạo bang của Bạch Trạch Vũ, tâm tình nặng nề của Duy Y dịu đi không ít.

“Anh Trạch Vũ…….”

“Sao thế, lại bị mẹ mắng sao?” Bạch Trạch Vũ nghe được giọng Duy Y có gì đó không đúng, theo bản năng nghĩ rằng Duy Y bị mẹ mắng.

“Không phải, anh Trạch Vũ, em nhớ anh lắm!”

“Anh cũng nhớ em, nhưng mà Y Y, có phải em xảy ra chuyện gì rồi không?” Hiện tại cô không giống như bình thường, từ trước đến giờ gọi điện thoại đều là hắn nói nhớ cô, mà lúc cô nghe hắn nói như vậy đều cười hắn.

“Em…….” Duy Y lần nữa nghẹn ngào không thể mở miệng được.

“Y Y, có chuyện gì hãy nói với anh Trạch Vũ, mặc dù anh ở đây không giúp được gì, nhưng cũng là một người tốt! Anh không muốn em buồn.”

“…….Anh Trạch Vũ…….Em…….” Chuyện Kiều Ngự Diễm cô cảm thấy rất uất ức, rất vô dụng, càng thêm sợ hãi. Lại không dám nói với ba mẹ, cho nên vẫn buồn bực trong lòng, cô thật khổ sở. Mà chính là không biết làm cách nào mở miệng nói với anh Trạch Vũ “Em thật sợ hãi…….”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, em nói cho anh Trạch Vũ nghe!” Nghe Duy Y khóc, Bạch Trạch Vũ trở nên nóng nảy.

“Là Kiều Y…….” Thật sự muốn nói với anh Trạch Vũ sao? Nói cũng chỉ làm anh ấy lo lắng hơn, ba bị người đàn ông kia lừa, sâu hơn là nắm tính mạng công ty Nam Cảng trong tay, anh Trạch Vũ vẫn là học sinh, cũng không thể giúp mình làm gì…….

“Kiều Y thế nào?” Nghe được là về Kiều Y, lòng của Bạch Trạch Vũ lúc này mới dịu xuống, hai cô gái nhỏ, sẽ không có chuyện gì lớn xảy ra…….Đoán chừng là cãi nhau với Kiều Y “Cãi nhau?”

“Không phải…….”

“Được rồi, đừng khóc, anh còn tưởng có chuyện gì, tối nay kêu Kiều Y ra ngoài, hai người tâm sự, đem hiểu lầm giữa hai người nói rõ ràng, được không? Khóc lại làm cho mặt trở nên xấu đi, khó coi……” Bạch Trạch Vũ ở Anh nhìn thời gian, hắn sắp trễ giờ đi làm.

“Anh Trạch Vũ, nếu như em bị người ta khi dễ rồi, anh có giúp em không?”

“Duy Y là đại nhân, ai dám khi dễ em chứ? Nếu quả thật có người khi dễ em, em nói với anh, khi về nhất định anh sẽ dạy dỗ hắn, có phải Kiều Y khi dễ em không? Cứ để cho cô ấy chờ, lúc về nhất định anh sẽ giúp em bắt nạt lại!” Mặc dù hắn không khi dễ phụ nữ, nhưng vì dụ dỗ cô nhóc vui vẻ…………..

“Ha ha…….anh Trạch Vũ, cám ơn anh!” Rốt cuộc Duy Y nín khóc mỉm cười.

“Tốt lắm, cười là tốt, anh còn phải đi làm, tan việc anh lại gọi cho em được không?” Cuộc sống của hắn bây giờ ở Anh không tốt. Gần đây không biết vì sao, quản lý giống như luôn nhằm vào hắn, lúc trước chăm sóc hắn, bây giờ lại thay đổi bộ mặt. Trường học cũng như thế, giáo sư giống như là thông đồng với quản lý rồi, làm cho hắn không khỏi không hoài nghi có phải mình đã đắc tội với nhân vật lớn nào…….

“Ừ, được rồi, bái bai anh Trạch Vũ!”

“Bái bai, phải nhớ giữ gìn sức khỏe…….”

Sau khi cúp điện thoại của Bạch Trạch Vũ, tâm tình Duy Y tốt hơn nhiều, lại trở về phòng chuẩn bị đọc sách. Nhưng suy nghĩ không ngừng tăng lên, nghĩ đến hôm nay đối xử với Kiều Y cùng Ngô Soái quá lạnh lùng.

Nhất là Ngô Soái vô tội, Kiều Y cũng thế, mặc dù là anh trai cô bức bách mình, nhưng Kiều Y hoàn toàn vô tội…….Như vậy với Cô, có phải quá mức hay không?

Nhưng mà hiện tại cô không biết phải đối mặt với Kiều Y thế nào.

Bất tri bất giác, trời đã tối, ba mẹ còn chưa về, cô giúp việc đã tới đang nấu cơm trong bếp.

Vào lúc này cũng đã tan học rồi. Đang suy nghĩ, cửa phòng có tiếng gõ cửa.

“Kiều Y? Sao các bạn đã tới rồi?” Người tới là Kiều Y cùng Ngô Soái, còn có Tiểu Cương xách cặp xách của Kiều Y đi theo phía sau.

“Duy Y, bạn nói rõ cho mình, hôm nay rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Tại sao lại không để ý đến bọn mình?” Kiều Y hò hét, chống nạnh đứng trước mặt Duy Y.

“Thật xin lỗi, hôm nay tâm tình không tốt!” Duy Y nhìn ba người trước mặt, khí thế lập tức yếu đi.

“Tâm tình tại sao lại không tốt? Có chuyện gì thì nói với bọn mình, bạn bè mà vậy sao?”

“Thật xin lỗi!” Duy Y không biết tình huống bây giờ là thế nào, tại sao cô lại nói xin lỗi?

“Rốt cuộc là có chuyện gì, làm cho bạn khó chịu đến nỗi không thèm để ý đến bọn mình?”

Trong lúc nói chuyện, Ngô Soái đã tự giác chạy đến tủ lạnh lấy mấy lon nước ngọt, đối với nơi này hắn quá quen thuộc giống như ngôi nhà thứ hai rồi.

“Không có…….Không có gì, chuyện trong nhà mà thôi, ba sẽ xử lý tốt.” Cô không thể nói thật với bọn họ.

“A, thì ra là chuyện trong nhà, vậy là có chuyện gì?” Kiều Y muốn truy hỏi kỹ càng sự việc, bởi vì cô xác định chuyện nhà Duy Y chính là chuyện của mình…….

“Cái này…….Không nói cũng được, chuyện làm ăn, mình cũng không hiểu…….” Không phải không hiểu mà là không thể nói.

“Vậy cũng được, nếu như vậy chúng mình đi bơi đi, bạn đã lâu không đi bơi với mình rồi!”

Kiều Y thật không quan tâm đến cảm nhận của người khác, biết rõ Tiểu Cương ở đây, cón muốn đi bơi, nhắc tới bơi lội, Tiểu Cương dĩ nhiên biết là cô muốn gặp người khác.

Vẻ bi thương hiện rõ trên mặt, lại chỉ có thể xấu hổ cười, làm ra vẻ không sao cả…….

Ngô Soái cũng cảm thấy có chút không đành lòng, Kiều Y thật là không hiền chút nào.

“Lúc này còn đi bơi lội, ba mẹ Duy Y sắp quay về, người ta cũng chuẩn bị ăn cơm, Mới vừa rồi ở phòng bếp mình thấy thị viên nhé!” Ý là hôm nay bọn họ ở đây ăn cơm, rất không khách khí…….

“Ừ, mình cũng không muốn đi!” Nếu đi có khả năng sẽ gặp Cát Phàm…….

Cô chưa quên Kiều Ngự Diễm đã nói cô phải giữ khoảng cách với nam sinh, nghĩ tới đây, cô không khõi nhìn Ngô Soái và Tiểu Cương. Dù sao ở nhà, Kiều Ngự Diễm sẽ không biết mình đi với bọn họ.

Nhưng cô nghĩ sai rồi, người đàn ông kia đối với cuộc sống củ cô nắm rõ trong lòng bàn tay…….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.