Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa

Chương 5: Chương 5: Mất tự chủ hôn






“Chàng trai kia là ai?” Cùng lúc đó, giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai.

“A…….” Duy Y kinh sợ vội xoay người lại, muốn lùi về sau rời khỏi người đang vây quanh mình. Nhưng người đàn ông phía sau không thuận theo ý của cô, chỉ để cho cô quay mặt về phía mình, vòng tay ôm quanh người cô càng siết chặt hơn. Hơi thở ấm áp phả ra trên mặt cô.

“Tại sao là anh…….Kiều…..Anh, buông em ra!” Duy Y nhìn khuôn mặt âm trầm của hắn, lại thấy tư thế mập mờ của hai người, vội vàng đẩy thân hình cao lớn ra.

“Nói, em với chàng trai kia có quan hệ như thế nào?”

“Anh Kiều, anh đang nói gì vậy, cầu xin anh buông em ra trước đã…….” Duy Y xoay mặt cố gắng tránh khỏi hơi thở ấm áp của hắn, bởi vì tình huống bất ngờ, cô sợ đến sắp khóc, nhưng Kiều Ngự Diễm vẫn như cũ không có ý muốn buông cô ra, sự tức giận đã chiếm hết toàn bộ thần kinh hắn.

“Chàng trai nói chuyện điện thoại với em, hai người có quan hệ như thế nào?”

“Anh Trạch Vũ là một người anh tốt của em, anh Kiều, cầu xin anh buông em ra có được hay không…….” Hắn như vậy càng làm cô sợ hơn.

“Anh không quan tâm tốt như thế nào, về sau, em không được qua lại với hắn nữa! Nếu không, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn!” Hơi thở ấm áp ép tới gần cô, bàn tay nâng đầu của cô lên từ phía sau, cố định ở trước người mình, dễ dàng cướp môi cô.

Duy Y kinh sợ đến nỗi mở to mắt, sau một hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần. Nhưng cái lưỡi to ướt át kia đã cường thế xông vào trong cái miệng nhỏ nhắn của cô, dây dưa cùng cô.

Phục hồi lại tinh thần, Duy Y liều mạng đánh người đàn ông đang cưỡng bách cô. Nhưng một chút sức lực nhỏ nhoi làm sao địch nổi thân thể to lớn của hắn. Đánh cùng với xô đẩy hai tay căn bản không có bất cứ tác dụng gì. Thân thể nho nhỏ ngược lại bị hắn ôm càng chặt.

“Ừ…….Không cần…….Cứu mạng…….” Âm thanh mơ hồ không rõ truyền ra, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, cũng không ngăn cản được sự cuồng nhiệt của người đàn ông.

Kiều Ngự Diễm giống như không biết đến cái gì gọi là thỏa mãn, hắn thế nhưng lợi dụng ưu thế đàn ông cưỡng bách cô, nhẹ nhàng nâng gáy của Duy Y lên bóp nhẹ một cái, hắn nghĩ phải lấy được sự đáp lại của cô. Nhưng Duy Y làm sao có thể hiểu được chuyện xảy ra giữa nam nữ, cô chỉ nghĩ muốn thoát ra khỏi lồng ngực hắn, muốn hắn dừng lại.

Cảm giác đầu lưỡi của người đàn ông không ngừng dât dưa, cô không có biện pháp, chỉ có thể im lặng khóc.

Đột nhiên, người đàn ông buông ra sự khống chế đối với cô, đôi môi đang xâm lược cũng rời đi. Duy Y cho rằng đối phương dã tìm lại lý trí, không nghĩ rằng hắn chỉ thoáng lui ra, làm như vậy để bắt được đôi tay đang phản kháng của cô, đem vòng ra phía sau.

“Anh Kiều, anh làm gì vậy, cầu xin…….” Câu nói kế tiếp chưa được nói ra khỏi miệng, môi đã bị chặn lại.

Sau một lúc, cả người Duy Y cũng bị nhấc lên, người đàn ông thoải mái hôn đôi môi cô. Hôn từ môi cho đến ngực, mà cô gái không có sức lực phản kháng lại, đôi môi vừa mới được tự do đang muốn kêu cứu lại bị đôi môi của hắn chặn lại, đồng thời có một bàn tay đang tung hoành trước ngực…….

“Ừ…….” Ai tới cứu cô…….Không cần…….

Cô là của hắn, ý nghĩ như vậy cứ chiếm lấy hết toàn bộ đầu óc của hắn, từ lần gặp mặt đầu tiên, số trời đã định trước, không cần biết hai người chênh lệch nhiều bao nhiêu, không cần biết cô có trưởng thành hay không, không cần biết cô có người trong lòng hay không…….Hắn nhất định muốn có cô.

Hắn không cho phép có người đàn ông khác xuất hiện bên người cô, lấy thân phận là anh trai cũng không thể. Người tên Trạch Vũ đó, hắn sẽ không bỏ qua cho cậu ta…….

Duy Y giùng giằng, cơ hội kêu cứu cô cũng không có, chỉ có thể để mặc cho hắn xâm chiếm. Hai chân trên không trung đấm đá, lại không thể làm cho hắn rung chuyển nửa phần, dù có đá vào cơ thể hắn cũng vậy.

Đúng lúc này không biết âm thanh từ đâu xuất hiện cắt đứt tất cả.

“Haiz, kiều, anh ở đây à, anh ra đây là gì vậy…….” Ở góc độ của Denis không thể nhìn thấy trước ngực Kiều Ngự Diễm còn có người, nếu không hắn sẽ không quấy rầy chuyện tốt của Kiều, Hắn lo lắng hai người đã lâu không thấy quay lại, liền đi ra ngoài tìm mà thôi…….

Khi hắn nhìn thấy người trong ngực Kiều Ngự Diễm, không khỏi ngây ngẩn cả người, ánh đèn lộ ra, cô gái ở trong ngực hắn nước mắt ướt đẫm khuôn mặt, đang liều chết phản kháng. Mà Kiều Ngự Diễm lợi dụng thân hình cao lớn giữ chặt cô gái, hắn cũng là đàn ông, đương nhiên sẽ hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng hắn không hiểu, Kiều Ngự Diễm trước mặt là người mà hắn biết sao? Không phải Kiều Ngự Diễm là người không bao giờ đụng tới phụ nữ sao? Tại sao hôm nay lại cưỡng ép một cô bé vị thành niên.

Bởi vì hắn cắt đứt, Kiều Ngự Diễm thoáng phân tâm, không cẩn thận bị Duy Y đá phải bắp chân, bất đắc dĩ buông cô ra.

Mất đi thân thể mềm mại trong ngực, Kiều Ngự Diễm đột nhiên phục hồi tinh thần, mà lúc này Duy Y đã thoát khỏi hắn, lui về phía sau ngã nhoài trên mặt đất, rồi lại kinh hoàng bò dậy chạy về phía Denis cầu cứu. Một khoảng cách ngắn ngủi như vậy, cô thiếu chút nữa ngã xuống, xem ra cô rất sợ…….

Kiều Ngự Diễm không đuổi theo, hắn rốt cuộc tìm được lý trí. Hắn thực sự làm cô sợ.

Denis nhìn Duy Y chạy về phía mình, thân thể nho nhỏ kia thiếu chút nữa lảo đảo loạng choạng té, theo bản năng muốn đưa tay đỡ, lại thấy đối phương nhìn mình phòng bị, tiếp theo chậm rãi vòng qua mình chạy về phía Kiều Y.

Chuyện gì xảy ra? Cô gái nhỏ phòng bị hắn? Denis lập tức hiểu, tất cả đều là bởi vì Kiều Ngự Diễm…….

Chỉ sợ bây giờ cô sợ hãi đối với tất cả con trai.

Duy Y chạy thẳng về phòng ăn, nhìn thấy Kiều Y đang ngồi nhìn món ăn ở bên trong, không nói hai lời, hoảng hốt nắm lấy túi xách của mình chạy ra ngoài, giống như nơi đó có thứ gì rất đáng sợ. Tiếng kêu của Kiều Y cũng bị cô bỏ ngoài tai.

“Duy Y, làm sao bạn…….đi rồi hả?” Kiều Y không hiểu nhìn tới Duy Y đang chạy ra ngoài, cuối cùng mới phục hồi tinh thần gọi với theo.

“Đợi chút Duy Y, đã xảy ra chuyện gì rồi?” Kiều Y chạy ra khỏi phòng ăn đuổi theo.

Duy Y vừa nghe điện thoại của anh Trạch Vũ, chẳng lẽ anh Trạch Vũ đã xảy ra chuyện gì? Hay là anh Trạch Vũ đã nói gì với cô ấy.

Kiều Y chạy ra khỏi phòng ăn đuổi theo Duy Y, mà địa phương trước mặt đối với Duy Y rất xa lạ, cô đứng bên lề đường, nhìn chung quanh, giống như không biết mình nên trốn vào đâu, cho nên mời dừng lại…….

“Duy Y, bạn làm sao vậy?” Kiều Y đuổi theo.

“…….” Duy Y nức nở, cô không nhìn rõ đường phía trước, cũng không thấy rõ mặt Kiều Y, chỉ biết là bị người thân làm tổn thương. Vì vậy cô khóc to lên, ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc…….Ủy khuất vô cùng…….

“Duy Y…….” Kiều Y đứng ở bên cạnh cô, cô sẽ không an ủi, nhưng cô rất muốn biết nguyên nhân khiến cô khóc thút thít.

Giờ khắc này, Duy Y khóc làm Kiều Y hoảng loạn trong lòng, cô chưa từng thấy qua Duy Y khóc thút thít, lại càng không có thấy khóc nhiều như vậy…….Lại còn ủy khuất như thế, rốt cuộc anh Trạch Vũ nói gì trong diện thoại?

Hồi lâu, chờ cho Duy Y khóc mệt, Kiều Y mới dám đỡ cô dậy, cũng không dám hỏi tại sao cô khóc. Mặc dù cô rất tò mò, nhưng so với sự đau lòng của bạn, cô tạm thời đem lòng hiếu kỳ tạm thời gác xuống. Muốn biết nguyên nhân về sau sẽ có cơ hội.

“Được rồi, Duy Y đừng khóc, dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải ăn no đã. Chùng ta quay về thôi!”

Vừa mới nghe hai chữ “Trở về”, Duy Y liền rút lại bàn tay nhỏ bé bị Kiều Y lôi kéo, vẻ mặt kinh hoảng, thậm chí còn có sợ hãi…….

“Không, mình…….mình muốn về chỗ mẹ mình…….”

Kiều Y không rõ lắm “Nhất định phải trở về sao? Ở chung với mình không được sao?”

“Mình muốn về!”

“Vậy cũng được, chờ ăn xong mình sẽ nói anh trai đưa bạn về!” Mặc dù không muốn, nhưng cảm xúc của Duy Y giống như không ổn định, cô không dám cưỡng ép. Mà cô không thể biết được, cảm xúc của Duy Y lại thay đổi hoàn toàn la bởi vì anh trai mình, mà cô lại muốn anh trai mình đưa cô ấy trở về.

“Không…….Không cần, mình tự về được…….” Vừa nghe đến người đàn ông sẽ đưa mình về, Duy Y kích động hơn. Cô không muốn ở riêng một chỗ với hắn.

“Như vậy sao được, tối khuya như vậy, bạn chưa quen chỗ này, tại sao có thể để cho bạn một mình đi về?” Nói xong, Kiều Y lôi kéo Duy Y trở về, thế nhưng Duy Y lại lần nữa rút tay mình về.

Trong lúc quay người lại, hai người đồng thời nhìn thấy hai người đàn ông đứng trước cửa nhà hàng.

Cảm giác lạnh lẽo thình lình truyền đến người Duy Y. Lòng bàn tay lạnh như băng. Ánh mắt cô tránh né Kiều Ngự Diễm, thân thể không tự chủ núp sau lung Kiều Y. Cảm giác đó là né tránh hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.