Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa

Chương 41: Chương 41: Tro tàn cuộc sống






Duy Y mới vừa từ trong phòng vệ sinh đi ra liền không giải thích được bị một người đàn ông cao lớn ngăn lại, xoay người kéo đi về bên kia.

Là Kiều Ngự Diễm, hắn vẫn lôi cô đi, qua mấy vòng cua vào một phòng ăn.

Tốc độ Kiều Ngự Diễm quá nhanh, mấy lần cô không bỏ tay hắn ra được, Duy Y chỉ có thể đi theo phía sau, cho đến khi hắn dừng lại mới thôi, cũng không dám ra tiếng.

Trải qua mấy ngày tự hỏi Duy Y thật không dám phản kháng hắn, đã từng bất bình thay Cát Phàm nên không dám kháng nghị người đàn ông này.

“Y Y biết mục đích anh sắp đặt cuộc gặp mặt hôm nay có ý gì không?” Kiều Ngự Diễm đè Duy Y ở trên tường, hai tay chống trước mặt cô, không để cô rời khỏi phạm vi của mình.

“…….” Duy Y không nói lời nào cũng không dám nhìn người đàn ông trước mặt, hắn quá gần, quanh cơ thể mình đều là mùi hương của hắn không thể làm gì khác hơn là cúi đầu.

“Y Y nhìn anh!” Người đàn ông nâng cằm cô lên “Anh sẽ không đi xem mắt, cũng sẽ không quen bạn gái khác, anh chỉ muốn ở cùng em.” Lời của hắn giống như là giải thích với bạn gái.

Duy Y nghe được như rơi vào sương mù.

“Cho nên em phải nhanh lớn lên, biết không? Còn nữa…….đừng qua lại với tên Cát Phàm đó nữa!” Nhớ tới mấy ngày trước bọn họ vẫn còn nói chuyện điện thoại.

“Anh Kiều cầu xin anh bỏ qua cho Cát Phàm có được hay không…….” Giọng Duy Y rất nhỏ nhưng cũng đủ để người đàn ông nghe được.

Chỉ thấy sắc mặt người đàn ông tối sầm lại, cô biết mình âm thầm đối phí với Cát Phàm.

Là ai để lộ cho cô biết? Tại sao lại lộ? Rõ ràng hai mươi bốn mờ mình đều theo dõi nhất cử nhất động của cô, không phát hiện ra sự khác lạ của cô, nhưng làm thế nào cô biết?

Chuyện này chỉ có ba người biết, mình quả quyết sẽ không nói, như vậy Denis cùng Phổ Thụy…….

Ánh mắt lạnh lùng, Kiều Ngự Diễm biết ai đã làm chuyện ngu xuẩn rồi. Làm việc sai nên có trừng phạt…….

“Em cùng Cát Phàm không có gì, em không thích bạn ấy, mà mấy ngày nay bạn ấy cũng không dây dưa với em nữa, cho nên, xin anh bỏ qua cho bạn ấy.” Duy Y dùng sức cấu chặt ngón tay, không dám nhìn hắn.

“Y Y anh là một người không biết đạo lý sao?” Gọng nói rất nhẹ, hắn đang đè nén lửa giận, lại dám cho Duy Y biết chuyện…….

“Em không biết!” Duy Y nhớ tới việc hắn làm, một bên nào là phân rõ phải trái, một bên nào là có qua sự đồng ý của cô sao?

“Bất kể nói thế nào, em phải tin tưởng anh, biết không? Chừng hai năm nữa, chờ em mười tám tuổi chúng ta liền kết hôn, cho nên thời gian hai năm này, em phải học cách từ từ tiếp nhận anh.”

Kiều Ngự Diễm giống như đang thương lượng với cô, nhưng Duy Y biết đó không phải là thương lượng. Là đang nói cho cô biết, hai năm sau cô mười tám tuổi liền kết hôn…….

“Cái gì? Kết hôn?” Kinh ngạc ngước mắt nhìn người đàn ông cao lớn. CÔ chưa bao giờ nghĩ tới.

“Tại sao kinh ngạc như vậy? Chúng ta kết hôn là chuyện phải làm, cho nên nhiệm vụ của em là từ từ tiếp nhận anh chứ không phải nghĩ làm sao để đẩy anh cho người khác.” Ý tứ trong lời nói giống như hắn cái gì cũng biết.

“Anh đáp ứng em, chỉ cần em không qua lại với hắn nữa, anh sẽ không tức giận. Về sau cũng không cần qua lại với những đứa con trai khác, biết không?"

Ở trước mặt cô Kiều Ngự Diễm luôn lấy giọng mềm nhỏ nói với cô, nhưng quay người lại, hắn có thể biến thành ác ma đối phó với bất kỳ kẻ nào…….

Nụ hôn rơi trên môi cô nhẹ nhàng ôn nhu giống như đối với báu vật.

Nhưng Duy Y lại muốn phản kháng lại tất cả những gì hắn làm cho mình. Tại sao là cô? Cô chỉ mới mười sáu tuổi mà thôi, cô không muốn gả cho một người đàn ông ba mươi tuổi…….

“Tốt lắm, anh đi tính tiền trước, em biết đường trở về rồi chứ?”

“Biết!”

Kiều Ngự Diễm đi trước còn lại Duy Y, thật lâu cô mới từ phòng ăn đi ra ngoài, lúc đi ra mắt có chút sưng đỏ, cô sợ bị người khác nhìn thấy, lại đi ra phòng vệ sinh rửa mặt.

Cô quan tâm tới rất nhiều người nhưng lại bị uy hiếp như vậy, ủy khuất như thế cũng không dám nói với người khác, tự mình cam chịu tất cả……

Thời gian còn hai năm, có lẽ trong khoảng thời gian đó sẽ xảy ra biến cố…….

Khi về đến nhà đã rất trễ, ba mẹ thấy cô không có tinh thần, không thể làm gì khác hơn là để cô trở về phòng ngủ.

Nhưng Duy Y không ngủ được, mở máy tính ra ngồi ngây ngô.

Cô thật muốn nói ra những ủy khuất của mình với anh Trạch Vũ, cô muốn tìm một người để chia sẻ…….

Trong máy tính hiện lên tin nhắn, là anh Trạch Vũ.

Gần đây cuộc sống của anh Trạch Vũ cũng không tốt, đi làm thì quản lý luôn gây khó khăn, trong trường học cũng không thuận lợi. Anh Trạch Vũ đã từng nói là có người hãm hại sau lưng anh ấy, nhưng không biết thân phận đối phương thế nào, nếu biết rõ thì tốt. Cùng lắm thì xin lỗi người ta, chuyện gì cũng sẽ được giải quyết.

Nhưng đối phương nếu có thể điều khiển quản lý ở công ty lại có thể điều khiển ở trường học gia cảnh nhất định không đơn giản. Nhưng căn bản Trạch Vũ cũng không biết mình đắc tội với nhân vật nào. Duy Y cũng lo lắng cho anh ấy…….

Bạch Trạch Vũ: Y Y anh từ chức trong công ty kia rồi! Lúc anh đi, quản lý thường làm khó anh nói thật với anh.

Duy Y: Nói thật cái gì? Anh từ chức rồi về sau tính sao?

Bạch Trạch Vũ: Không thể đi làm, cũng may trong tài khoản ngân hàng của anh còn một ít tiền còn có thể chống đỡ một thời gian. Quản lý nói, anh đắc tội người kia cho nên ông ấy mới bất đắc dĩ làm khó anh. Trước khi anh đi ông ta còn xin lỗi anh.

Duy Y: Đắc tội nhân vật lớn?

Bạch Trạch Vũ: Đúng vậy, ông ấy nói người kia nắm trong tay tính mạng của công ty, ông ấy không thể không nghe theo yêu cầu của người kia.

Duy Y: Vậy rốt cuộc anh đắc tội với người nào? Không phải là xã hội đen chứ anh Trạch Vũ, anh cũng phải cẩn thận một chút.

Bạch Trạch Vũ: Ừ, anh sẽ cẩn thận. Nghe quản lý nói, ông ấy cũng chưa từng thấy người kia, chỉ biết là người kia gọi điện cho một người đàn ông khác phân phó cho ông ấy gọi đối phương là Kiều tiên sinh. Trong trí nhớ của anh cũng không quen ai họ Kiều, duy nhất biết họ Kiều cũng chỉ có Kiều Y mà thôi…….

Duy Y dừng lại, cô chưa hoàn hồn sau cái tin này.

Bạch Trạch Vũ: Y Y, em làm sao vậy? Ngủ quên à?

Duy Y: Anh Trạch Vũ vậy anh cẩn thận một chút! Em phải out rồi, ngủ ngon!

Bạch Trạch Vũ: Ừ, nghỉ ngơi thật tốt, bái bai!

Duy Y tắt máy vi tính nằm lại trên giường, cô giống như mình đang trong giấc mộng dài, một ác mộng dài nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Kiều tiên sinh…….Kiều tiên sinh…….Kiều tiên sinh…….

Rõ ràng là mùa hè nhưng Duy Y cảm thấy lạnh quá, đắp chăn nhỏ vẫn còn phát run.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.