Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 48: Chương 48: Ai chiều theo ai?




Lần đầu trong đời Lục Hạo biết sợ hãi không phải sợ thế lực một ai đó, mà là anh sợ mất người con gái này Chẳng rõ từ khi nào cô đã ăn rễ,cắm sâu vào trái tim anh.Anh chỉ muốn bảo hộ,che chở cho cô an toàn,bình yên nhất có thể.

Rõ ràng do anh không biết kiềm chế bản thân, yêu cô,thương cô vào một thời điểm không nên chút nào.

Cái chết bất ngờ của Trác Cửu thật lòng mà nói anh quá bất ngờ.Bao nhiêu kế hoạch đều xem như đổ sông, đổ biển.

Thấy anh vẫn im lặng nhìn cô nhưng không trả lời, Bạch Tư Vũ mím môi thất vọng, nghĩ rằng anh im lặng vì cô nói đúng.

Bản chất vốn bướng bỉnh liền trỗi dậy, Bạch Tư Vũ đẩy anh ta, leo xuống giường..

Lục Hạo chợt tỉnh người, anh nhanh tay kéo cô lại.

- Em muốn đi đâu?

Bạch Tư Vũ đem mọi lo lắng,uất ức, tủi thân bung xõa,cô đẩy anh ra,nước mắt dàn dụa,lạnh lùng hét vào mặt anh..

- Lục Hạo,anh không cần Tôi nữa,Bạch Tư Vũ Tôi cũng không hèn mọn mà xin xỏ sự thương hại của anh. Có đi đâu Tôi tự mình quyết định, anh yên tâm Tôi sẽ không xuất hiện trước mắt anh nữa.Anh buông tôi ra.

Lục Hạo thở dài đau lòng,biết cô bị mình lạnh nhạt mà hiểu lầm.Anh vừa ôm vừa dỗ dành..

- Tư Vũ, anh không có không cần em, ngoan nào, trúng vết thương thì làm sao..

Bạch Tư Vũ lau nước mắt, đánh lên ngực anh.

- Tên khốn nhà anh không có lương tâm, Tôi lo lắng cho anh cả đêm.Xuýt nữa còn....

Càng nói càng tủi thân.

- Thế mà khi anh quay về liền lạnh nhạt với Tôi, còn muốn đưa Tôi về nước.

Lục Hạo vừa thương vừa xót xa, anh ôm cô nghe cô mắng chửi,lần đầu Bạch Tư Vũ bộc lộ tính cách chua ngoa như thế này.

Lục Hạo lại yêu không tả xiết.

Trong lòng còn vui mừng,vì biết rõ đồ ngốc này cũng có tình cảm với anh.

- Tư Vũ đừng đánh nữa,đau tay em đấy.Nghe anh nói, anh muốn La Chí đưa em về nước vì lo lắng cho em.Về nước em mới an toàn.

- Em không cần, anh ở đâu thì em ở đó.Từ khi anh không cần em, em sẽ không bám theo anh nữa..

Nghe mà cô nức nở phản bác, mà lòng dạ Lục Hạo bị cô nhạo nặng chẳng còn ra hình thù gì cả..

Anh hôn lên trán lên mũi đỏ au của cô,nặng nề khàn giọng.

- Đồ ngốc,sao lại không cần em, được rồi, em muốn ở lại thì sẽ ở lại.Không giận nữa được không..?

Bạch Tư Vũ nghe thế, nhìn sâu vào mắt anh.

- Thật chứ?

Lục Hạo thở dài,hôn lên môi cô..

- Thật, em muốn thế nào thì như thế đó..

Anh thua toàn tập,chẳng còn mặt mũi gì nữa cả..

Sắc mặt Bạch Tư Vũ dịu xuống, ánh mắt cũng hiện rõ vui mừng.Cô nhón chân ôm lấy cổ anh..

- Lục Hạo,em không sợ,chỉ cần bên cạnh anh em không sợ gì cả.

Lục Hạo không còn nhớ cách đây hai tiếng ở cục cảnh sát anh đã đấu tranh tư tưởng ra sao,mọi thứ trước đó mơ hồ bốc hơi nước bay sạch đâu hết rồi.

Anh cuối đầu ngậm lấy môi cô,Bạch Tư Vũ vui mừng hé môi hôn lại anh, mỗi lúc một dính chặt vào nhau. Sau sự đụng chạm mềm mại, thưởng thức mùi hương nam tính từ anh, tâm trí Bạch Tư Vũ bắt đầu hỗn loạn. Để nụ hôn sâu hơn Lục Hạo một tay nâng mặt cô một tay ôm chặt người cô. Đầu lưỡi của anh tiến sâu vào, khơi gợi khát vọng bản năng ở nơi sâu thẳm nhất của linh hồn,chỉ hai người yêu nhau mới hiểu rõ nụ hôn này chất chứa biết bao tư vị tình yêu.

Lúc Lục Hạo xuống lầu đã là chuyện của nửa tiếng sau, Lâm Diện và các nhân viên cảnh sát vẫn chưa đi.

Lâm Diện ngẩng đầu nhìn dáng vẻ lấy lại sức sống của Lục Hạo.

Trong mắt anh ta mang sắc mặt khó hiểu, chỉ nói qua với La Chí

- Được rồi, cám ơn anh đã hợp tác..

Nhíu mày nhìn Lục Hạo một chút.

- Tôi về đây, mà cậu nhớ rõ mình đang là nghi phạm.Mọi việc làm của cậu điều được phía cảnh sát giám sát. Đừng có làm càn đấy.

Lục Hạo nhếch môi, gật đầu hiểu rõ.

- Tôi biết.

Lâm Diện chừng chừ vài giây như muốn nói thêm gì đó, lại thôi rồi quay lưng rời đi với sắc mặt không tôt lắm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.