Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 24: Chương 24: Bị anh bỏ rơi




Lần đầu gặp Lục Hạo đã khiến cô ta vừa mắt và lưu luyến đến ngày hôm nay.

Somcha nhớ rất rõ, đó là lần đầu Lục Hạo cùng Trác Cửu đến nhà..Trao đổi việc làm ăn cùng ba cô ta.

Khi bắt gặp Lục Hạo ở ngoài sân vườn đang nói chuyện điện thoại..

Khi anh quay sang nhìn cô, Somcha cảm thấy hơi thở của mình dường như lạc đi một nhịp..

Rồi lúc anh nở nụ cười với cô ta, Somcha biết mình vừa va phải lưới tình mất rồi..

Ngồi vào bàn ăn mà tâm trí không thể yên ổn, và bây giờ cũng thế..

Nghe lời đề nghị của Somcha, Lục Hạo ấy thế mà không từ chối,hai người đứng bên nhau vô cùng xứng đôi..Nữ kiêu kì quyến rũ nam tuấn tú bất phàm..

Khiến ai cũng phải ngưỡng mộ..

Bạch Tư Vũ nhìn bóng lưng họ rời đi,không hiểu vì sao lúc này cô thấy chiếc thuyền chao đảo..

||||| Truyện đề cử: Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận Rồi |||||

Hai người thành bốn, đầu óc có chút choáng váng, cơ thể bất đầu nóng bừng..

Cô quay đầu ra hiệu với Trác Tư Sở..

- Con đi vệ sinh một chút..

Trác Tư Sở nhìn qua sắc mặt ửng hồng của Bạch Tư Vũ, môi đỏ nở nụ cười bí hiểm chỉ nhẹ gật đầu..

- Được rồi con đi đi..

Bạch Tư Vũ chao đảo bước ra khỏi khoang tàu..Đầu ngày càng nặng trịch,gió biển táp vào mặt khiến cô càng thêm mụ mị..

Đằng Long ngồi ở một nơi khác nhưng ánh mắt của anh ta chưa bao giờ rời khỏi Bạch Tư Vũ..

- Anh Long anh đang nhìn ai thế..?

Một cô gái thân người lả lướt đi đến ôm lấy Đằng Long..

Đằng Long không vui nhíu mày..

- Cút..

Cô gái phụng phịu..

- Là anh đưa em đến đây mà, sao lại đuổi em là sao..

Lúc thấy Bạch Tư Vũ rời khỏi khoang tàu,anh ta đứng dậy bóp cằm cô gái bên cạnh,khuôn mặt như hung thần.

- Cô còn lèm bèm tôi ném cô xuống làm mồi cho cá mập..

Nói rồi đẩy cô gái qua một bên,còn mình đi ra khỏi khoang tàu..

Bạch Tư Vũ loạng choạng đi ra ngoài chống tay vào thành tàu,khuôn mặt ngày càng đỏ ửng..

Chợt nhớ đến ly rượu của Trác Tư Sở toàn thân Bạch Tư Vũ run rẩy..

Cô cố gắng xoa mắt cố cho mình tỉnh táo, tìm đường muốn nhanh chóng đi về phòng..Giữa biển cả mênh mông này Bạch Tư Vũ không biết trốn chạy đi đâu cả, chỉ là toàn thân mềm nhũng, cơ thể nóng rực chỉ muốn xé toang cả chiếc đầm này ra..

Lúc Đằng Long đi ra tìm bóng dáng của Bạch Tư Vũ.Nơi vai có người vỗ nhẹ, anh ta quay người bắt gặp Trác Tư Sở đang nhìn anh ta mỉm cười nham hiểm..

- Không cần kiếm nữa,cậu cứ an tâm về phòng, Tôi sẽ cho người đưa con bé đến..

Dĩ nhiên Đằng Long có chút bất ngờ,nhưng anh ta không quan tâm lí do đằng sau câu chuyện.Chỉ biết rằng không cần làm gì vẫn có mồi ngon đưa đến sẵn miệng thì còn gì bằng..

Đằng Long cười nói..

- Được,cám ơn Chị Sở..

Nói rồi quay lưng rất nhanh rời đi..

Trá Tư Sở nở nụ cười lạnh lẽo, nhìn ra mặt biển đen ngòm,ánh mắt cũng bị nhuộm màu tối tăm..

Lúc Bạch Tư Vũ khó khắn vịnh vào vách cầu thang lên được tầng ba của du thuyền,nơi đây lặng yên vì giờ này đa số tất cả ai cũng có mặt dưới tầng hai để hòa vào cuộc vui..

Bạch Tư Vũ thở hỗn hển dựa vào vách tàu mắt nhắm lại cố gắng bấu lấy da thịt mình cho thật tỉnh táo..

Lúc này cô nghe bước chân vội vàng hướng về phía mình..Sóng lưng Bạch Tư Vũ lạnh toát, nhưng cô loạng choạng đi còn không vững thì làm sao mà chạy..

Quả nhiên là người của Trác Tư Sở..

Người đàn ông nhìn Bạch Tư Vũ ngã ra sàn,từng bước tiến lại cô..

Bạch Tư Vũ lắc đầu trong tuyệt vọng, cọ thụt lùi thân mình, nước mắt cũng rưng rưng..

Nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm tất cả lí trí..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.