Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 9: Chương 9: Chiếc bật lửa




Người đàn ông quan sát khung cảnh xung quanh,nhíu mày âm trầm, lạnh giọng..

- Chuyện gì vừa xảy ra, thuộc hạ của Tôi gây thù hận gì với hai người sao..?

Lúc này Bạch Thiển và Trác Tư Sở mới biết người Bạch Thiển vừa bắn lại chính là thuộc Hạ của Đằng Phương..

Ông ta không ai khác vốn là anh em kết nghĩa của Trác Cửu,một mafia khá khét tiếng tại Nhật Bản..

Trác Tư Sở vội lên tiếng..

- Chú Hai,do cháu nóng tính,không biết là người của chú,xin chú bớt giận..

Lục Hạo như người xem kịch vui,lúc này anh mới lên tiếng..

- Anh Bạch,chị Sở hai người mới sáng lại kéo người đến đây làm loạn. Còn gây thương tích người của Chú Hai, ý gì đây..?

Bạch Thiển nhìn vẻ mặt đắc ý của Lục Hạo lại không kiềm được cơn giân..

Ông ta nói..

- Lục Hạo mày là dám làm không dám nhận, mày là người vừa đốt kho hàng của tao đúng không..?

Đằng Phương quay đầu nhìn qua Lục Hạo,Lục Hạo lại không nao núng sợ hãi..

Anh nhíu mày..

- Anh Bạch, ăn bậy nhưng không nói bậy,anh nói Tôi cho người đốt kho hàng bên anh, xin hỏi bằng chứng đâu?

Bạch Thiền cười lạnh,ném chiếc bật lửa cho Lục Hạo..

- Đây là bằng chứng,mày nhìn cho rõ.Chú Hai lần này có chú ở đây, Chú hãy giải quyết cho vợ chồng cháu..

Lục Hạo nhẹ nhàng chụp lấy rồi lấy bật lửa ra xem..

Gãy gãy cằm khó hiểu..

- Anh đừng nói đây là bằng chứng nhé..

Vì thái độ của Lục Hạo lại quá thờ ờ càng khiến Bạch Thiển phát điên..

- Đây là bật lửa của mày,phía dưới còn khắc chữ Lục Hạo,mày còn chối nữa không..?

Lục Hạo thở dài,lắc đầu như rất mệt mỏi..

- Anh Bạch, anh sao thế? anh không biết sinh nhật lần trước của Tôi,Tôi có thiết kế mẫu bật lửa mạ vàng rồng này làm tặng cho một số tiền bối trong bang hội hay sao?

Chưa đợi Bạch Thiển lên tiếng, Lục Hạo lại nhíu mày..

- Chết chưa, chắc là quên tặng anh rồi,anh không biết cũng đúng..”

Rồi lại quay sang Đằng Phương im lặng quan sát tình hình lúc giờ..

- Chú hai,cháu nhớ cháu cũng có tặng chú một cái.

Đằng Phương gật đầu, lạnh giọng nhìn vợ chồng Bạch Thiển..

- Chiếc bật lửa này cả bố các người cũng có, vậy ý hai người nghi ngờ luôn cả chúng Tôi đúng không..?

Bạch Thiển khó tin,vội vàng lắc đầu..

- Chú hai,cháu không có ý đó nhưng mà vụ cháy kho hàng này Lục Hạo khó lòng mà thoát khỏi nghi can.

- Đủ rồi,khi nào có đủ bằng chứng rồi hãy nói. Chẳng ra thể thống gì cả,để Tôi xem Anh Cửu dạy các người thế nào..

Phương Đằng giận dữ quát lớn, lời muốn nói Bạch Thiển liền nuốt vào trong..

Trác Tư Sở bước đến,dịu giọng..

- Chú Hai là chúng cháu không đúng, vợ chồng cháu mong chú bớt giận.

Rồi nhìn qua Lục Hạo..

- Lục Hạo, Chuyện này xem như hiểu lầm, chú đừng để trong lòng nhé.

Lục Hạo cười khảy..

- Hiểu lầm? Một ngày đẹp trời các người cứ chạy đến đây ra tay với ngưới của Tôi.Xong chuyện lại bảo hiểu lầm là thôi.

Anh bước đến thu lại nụ cười bỡn cợt, hơi lạnh tỏa ra khiến Trác Tư Sở phải lùi về mấy bước..

- Các người xem thường Lục Hạo Tôi rồi đấy.Đây là lần cuối cùng Tôi nể mặt Bố bỏ qua.Nhưng tuyệt đối không có lần sau.

Mặt mũi Bạch Thiển vá Trác Tư Sở cũng tái đi..

Trác Tư Sở mím môi..

- Xin lỗi.

Rồi cúi đầu chào Phương Đằng, kéo lấy tay Bạch Thiển lên xe rời đi...

Đằng Phương nhìn dòng xe nối đuôi nhau rời đi,vẫn còn giận dữ..

- Chuyện này cứ để chú đòi công bằng cho cháu,xem lão Cửu xử lý thế nào..Hừ..

Lục Hạo cười nhẹ nhàng..

- Cháu quen rồi, thôi chú cháu ta bàn tiếp công việc thôi chú.

Đằng Phương không vui hậm hực..

- Không được, cứ để đó chú lo.

Nói rồi đi thẳng vào trong nhà, Lục Hạo cúi đầu thu lại nụ cười..

Cầm chiếc bật lửa lên nhìn, nở nụ cười khó hiểu..

.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.