Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 34: Chương 34: Dạy dỗ




Đằng Long sau khi đứng vững,tức giận nhìn La Chí phừng phừng lửa hận..

- Anh Hạo, anh để thuộc hạ của mình hỗn láo với Tôi thế à.Cmn Có tin tôi bắn vỡ đầu nó không?

Lục Hạo nhếch môi, bước đến gần hắn..

- Lần sau giữ mồm giữ miệng một chút,ba cậu không dạy được cậu thì để Lục Hạo tôi dạy cũng không sao..

Còn thâm tình vỗ vỗ lên vai hắn như răn dạy một đứa trẻ, nhẹ nhàng nói tiếp.

- Người của Tôi chỉ Tôi có quyền quyết định sự sống chết.Cậu..

Anh cười lạnh lẽo..

- Không đủ tư cách.

Hai tay Đằng Long cung chặt, cúi gầm mặt không nói thêm gì nữa, vì hắn rõ ràng biết Lục Hạo nói được sẽ làm được.

Lục Hạo thu lại nụ cười,ôm lấy Bạch Tư Vũ bước qua Đằng Long.

Lúc này họ đối diện với Bạch Thiển và Trác Tư Sở, hai người cũng không có ý dừng lại bước chân..

Bất ngờ Bạch Thiển lên tiếng..

- Nếu đã đến bước này thì hãy chăm sóc tốt cho Tiểu Vũ.

Lời ông ta nói ra, như một câu buông bỏ rõ ràng, Bạch Tư Vũ không tỏa ra cảm xúc gì cả.Cô vẫn im lặng nhìn về phía trước.

Trác Tư Sở quan sát Bạch Thiển thật kĩ mọi cảm xúc của ông ta,Trác Tư Sở đều muốn thu lấy..

Lục Hạo không quay người chỉ vọn vẹn nói một câu..

- Anh Bạch có thể yên tâm..

Nói rồi hai người nhanh chóng ngồi vào xe, Bạch Tư Vũ vẫn còn trầm tư suy nghĩ..

Qua một lúc Lục Hạo vén tóc cô

- Đang nghĩ chuyện gì?

Bạch Tư Vũ ngẩng mặt nhìn anh, đắn đo một chút cô nói..

- Lục Hạo, anh có thể giúp em một chuyện được không..?

Lục Hạo rất nhanh không cần suy nghĩ..

- Em nói đi.

Bạch Tư Vũ lấy điện thoại ra, đưa cho anh xem một tấm ảnh

- Anh có thể giúp em tìm người này được không?

Nhìn qua tấm ảnh, sắc mặt Lục Hạo liền thay đổi,anh hỏi..

- Người này với em có quan hệ gì?

Bạch Tư Vũ cũng nhìn ra thái độ lạ của anh, cô chỉ trả lời đại khái qua loa..

- Là một người quen, anh có thể giúp em không..?

Lục Hạo nhìn cô, anh không hỏi thêm, khẽ gật đầu.

- Được..

Nghe anh đồng ý, Bạch Tư Vũ nhẹ lòng mỉm cười,chỉ là nụ cười nhẹ nhàng nhưng rất đẹp, khiến Lục Hạo có chút hoa mắt.

Cô rất ít khi cười, Lục Hạo thường hay quan sát cô.

Bạch Tư Vũ có thể giả câm bao nhiêu năm qua,cô luôn yên lặng để ai cũng nghĩ rằng cô vô hại.Trên khuôn mặt lúc nào cũng yên ả như nước.Ít khi thể hiện cảm xúc ra ngoài.

Ngày hôm nay từng chút anh lấy được lòng tin của cô,hé mở từ từ những bí mật cô đang giấu kín..

Nhưng lại bất ngờ thay, Bạch Tư Vũ lại đang cần tìm người này..Một người mà bao năm qua anh cũng đang tìm kiếm.

Lúc này điện thoại của Lục Hạo vang lên,nên cuộc nói chuyện bị dán đoạn..

Bạch Tư Vũ cũng không làm phiền anh nữa, đêm qua vừa mất sức lại mất ngủ.Nên cô mệt mỏi nhắm mắt, nghỉ ngơi một chút..

Trên một chiếc xe khác, Somcha đeo kính đen nhìn xe Lục Hạo đến khi khuất dần.Khuôn mặt được trang điểm kĩ lưỡng vẫn không che đậy được tức giận..

Đằng Long ngồi bên cạnh cười cười..

- Cô thấy đấy,tôi nói có sai không, đêm qua Lục Hạo bỏ rơi cô là vì cô gái đó.

Là một đại tiểu thư từ bé,Somcha muốn gì được đấy,hô mưa gọi gió ở cái thành phố Bangkok này chưa bao giờ ai dám nói với cô ta hai từ không được.

Hôm qua Lục Hạo chỉ vừa nghe một cuộc gọi,không xem mặt mũi cô ta ra gì cứ thế nói có việc bận, rồi nhanh chóng bỏ đi.

Để cô ta đứng đó chẳng hiểu cớ sự ra sao..

Sáng hôm nay tình cờ gặp Đằng Long ở khoang tàu,mới biết ra mọi chuyện, sự thật này quá đả kích cô ta rồi.

Thật lòng Somcha còn khó lòng tin là thật, vì thời gian trước đây cô ta đã cho điều tra Lục Hạo vốn không có phụ nữ bên cạnh..

Đằng Long biết cô ta không tin,bảo cô ta cứ lên xe ngồi trước mọi chuyện rồi sẽ rõ..

Thật là qua rõ ràng đấy chứ..

Chẳng những là phụ nữ, còn là phụ nữ đẹp.

Cô gái này đêm qua Somcha đã gặp qua, vẻ đẹp thanh thuần ngọt ngào này chỉ cần là đàn ông không ai không bị mê luyến.

Móng tay sắc nhọn đâm vào da đến đau nhói..

Đằng Long hắng giọng..

- Tôi biết cô rất tức giận tôi cũng thế, Bạch Tư Vũ là con gái nuôi của Bạch Thiển, Ba mẹ nuôi của cô ta muốn tôi và cô ta đính hôn.Không ngờ, cmn Bạch Tư Vũ thấy Lục Hạo có quyền có thế, nên hất tôi qua một bên mà quyến rũ lấy anh Hạo.Mẹ nó..

Somcha nhìn Đằng Long, hắn ta gật đầu khuôn mặt không một tý nào là giả..

Somcha vẫn còn hoài nghi..

- Nhìn vẻ ngoài non nớt thế,xem ra không phải vậy..

Đằng Long cười..

- Non nớt? mẹ nó kĩ thuật trên giường cô còn thua xa đấy..

Lời nói vừa vuột miệng đổi lại ánh mắt sắc lẹm của Somcha.

Đằng Long cười hì hì..

- Tôi đùa ấy mà,loại đàn bà bẩn thỉu đấy ông đi không cần.Nhưng dù sao tôi và cô phải lấy lại mặt mũi chứ.

Somcha liền lạnh lẽo phản bác..

- Lục Hạo không có lỗi..

Đằng Long bất ngờ với sự mê muội của Somcha nhưng càng đúng ý hắn..

Hắn vội hùa theo..

- Phải..phải..người như anh Hạo dĩ nhiên đàn bà điều muốn được bên cạnh anh ấy, cũng chỉ tức thời bị Bạch Tư Vũ lừa gạt mà thôi..

Lúc này sắc mặt Somcha mới dịu xuống..

Bỗng cô ta nói một câu..

- Nhưng Bạch Tư Vũ phải trả giá vì dám cướp người đàn ông của Tôi..

Quay đầu nhìn Đằng Long..

- Anh không phải muốn dạy dỗ cô ta sao?

Đằng Long cười lớn..

- Quả nhiên cô rất thông minh..

Rồi xoa tay nói tiếp.

- Hai ngày nữa có buổi gặp mặt làm ăn giữa Ba cô, Chú Cửu cùng Lục Hạo.

Chân mày Somcha chau lại muốn nghe hắn nói tiếp.

- Đường đua ngựa Chiang Mai là của ba cô đúng không..?

- Anh..?

Đằng Long nhanh miệng nói tiếp..

- Cô yên tâm,tôi chỉ cần cô hậu thuẫn sẽ không ảnh hưởng đến cô.

Suy nghĩ một chút, Somcha mới gật đầu, môi đỏ nhấn mạnh..

- Không được chạm đến Lục Hạo..

- Biết rồi, biết rồi,cô có thể yên tâm..

Đằng Long cúi đầu cười đầy nham hiểm, nghĩ đến cảnh tưởng ngày hôm ấy,thú vị đây..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.