Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 5: Chương 5: Là con gái của chúng ta




Ông cúi đầu muốn chạm vào đôi môi non mềm kìa..

Nhưng Bạch Tư Vũ liền né tránh, môi liền trượt vào má phấn hồng của cô..

Đúng lúc này tiếng xe ai vừa về, Bạch Thiển liền biết Trác Tư Sở trở về..

Ông vội vàng buông Tư Vũ ra, vuốt lại tóc cho cô..

- Được rồi con nghỉ ngơi đi.

Nói rồi rời khỏi phòng rất nhanh, Bạch Tư vũ nhìn cánh cửa vừa đóng.

Cô cầm lấy khăn giấy ướt trên bàn,lau đi những nơi Bạch Thiển vừa chạm đến..

Đôi mắt to tròn nhìn xuống,cũng chẳng rõ cảm xúc thế nào...

Lúc Bạch Thiển tắm rửa xong,đi ra đã thấy Trác Tư Sở ngồi trên giường..

Lấy khăn lau tóc,ông ta hỏi..

- Em về sớm thế..?

Trác Tư Sở nhìn ông,nở nụ cười khó hiểu..

- Em về sớm phá chuyện tốt của anh sao...?

Bạch Thiển không vui nhíu mày..

- Lại say à, em đang nói bậy bạ gì thế..

Trác Tư Sở đứng dậy đi đến gần ông..

Cầm chiếc áo khoác trên bàn ném vào người ông..

- Nói bậy, đây là gì? vừa về đến nhà đã qua phòng nó.Anh tưởng tôi không biết anh có tư tưởng gì với nó.

Nhìn chiếc áo khoác lúc vừa rồi ông bỏ quên bên phòng Bạch Tư Vũ, có chút ảo não..

Hạ giọng..

- Tư Vũ là con gái chúng ta,em quên năm đấy chính em là người muốn giữ con bé ở lại à..Bây giờ em lại kiếm chuyện là sao.Có phải em cố tình gây chuyện hay không?

Trác Tư Sở mím môi,nhìn chằm chằm ông ta, qua mấy giây cô ta mới nói..

- Đúng ngày ấy vì Tôi mới mất con,Tôi yếu lòng mới nhận nuôi nó.Nhưng anh nhìn vào mắt Tôi mà nói đi.Từ khi Tư Vũ lớn lên, anh đã có suy nghĩ khác với nó. Không phải tình cảm cha con ngày nào..Nói, anh nói đi...có phải không..Tôi hỏi anh, anh đã làm gì nó rồi..?

Linh cảm phụ nữ không thể sai được, năm ấy lúc gặp Bạch Tư Vũ, cũng là lúc Trác Tư Sở vừa mới sảy thai.Nên lúc vô tình chạm mặt đứa trẻ xinh xắn như thiên thần kia,tấm lòng người mẹ liền trỗi dậy.

Mặc sự can ngăn của ba mình và Bạch Thiển, cô ta vẫn muốn giữ lại Tư vũ,còn lấy tên lót mình đặt cho cô bé..

Nhưng năm tháng trôi qua nhất là khi Bạch Tư Vũ tròn mười tám tuổi..Năm ấy khuya đến Trác Tư Sở đã vô tình thấy Bạch Thiển từ phòng Tư Vũ lén lút đi ra..

Từ ấy trong lòng Bạch Tư Sở liền trỗi dậy sự đa nghi, và căm phẫn..

Tình cảm thương yêu gì đấy không cánh mà bay..

Nhiều lúc Trác Tư Sở rất muốn xuống tay với Bạch Tư Vũ chỉ là khi nhìn cô bé quá yếu ớt, khuôn mặt thiên thần ấy khó mà gây ra tội lỗi gì..Với lại Bạch Tư Vũ lại không thể nói chuyện càng khiến cho Trác Tư Sở nghĩ nếu có thể gây tội chỉ là Bạch Thiển, nhưng hôm nay cô ta không thể chấp nhận được nữa..

Nhất là lúc Lục Hạo buông lời trêu chọc về Bạch Tư Vũ cũng có thể khiến Bạch Thiển tức giận đến vậy..

Chỉ sợ rằng nó không nằm ở sự trăng hoa thèm muốn mà là...

Trác Tư Sở bước đến, đưa tay vuốt khuôn mặt Bạch Thiển nhếch môi..

- Tốt nhất, anh nên yên phận.Đừng bước quá giới hạng của Tôi...

Bạch Thiển đẩy cô ta ra, lạnh giọng mắng.

- Em điên rồi,con cái trong nhà cũng có thể nghi ngờ, ghen tuông mù quáng đến lú lẫn.

Nói rồi tỏa ra giận dữ cầm lấy áo khoác, hậm hực rời đi...

Trác Tư Sở xoay người, nắm chặt bàn tay,móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay đến đau nhói..

Bạch Tư Vũ đứng từ trên cao,nhìn qua tấm rèm thấy xe Bạch Thiển rời đi, quay đầu vào trong bàn tay vẫn còn cầm khăn ướt lau đến tay chân đều đỏ ửng..Đôi mắt đẹp không thể hiện cảm xúc, hờ hững đến lạnh nhạt..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.