Cô Vợ Câm Của Trùm Mafia

Chương 50: Chương 50: Tư vũ ghen




Lục Hạo nắm tay Bạch Tư Vũ chuẩn bị ngồi vào xe, Somcha từ đối diện đi đến, cô ta lo lắng hỏi.

- Anh không sao chứ..?

Nhìn vệt hồng trên mặt anh có chút đau lòng.

Ánh mắt không thiện ý nhìn qua Bạch Tư Vũ, tay trong tay với anh.

Đắng lẽ ra vị trí này vốn phải là của cô ta mới đúng.

Lục Hạo dĩ nhiên nhìn ra thái độ của cô ta,anh chỉ lịch sự trả lời.

- Không sao, không có gì Tôi xin đi trước. ngôn tình hay

Somcha bước lên, không cam tâm chặn bước chân của anh.

- Lục Hạo,anh chờ một chút, cái chết của Trác Cửu ba em có thể đứng ra giúp anh.Lục Hạo chỉ cần anh hiểu rõ ai mới là người cần bên cạnh anh lúc này.Ba em sẽ giúp anh giải quyết tất cả..

Cô ta ngưng một chút,nhìn đám người Bạch Thiển đang đi tới..

- Cả đám người kia.

Bất chợt trong lòng Bạch Tư Vũ trăm vị khó diễn tả, bàn tay nhỏ nắm tay Lục Hạo tăng lực chặt hơn.

Cô mím môi ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn anh.

Lục Hạo cúi đầu nhìn dáng vẻ cố nén tức giận vào trong còn có phần đáng yêu, anh vòng tay xoa xoa lưng cô như dỗ dành, sắc mặt Bạch Tư Vũ mới dịu lại..

Lục Hạo nhếch môi,nhìn sự mù oán của Somcha có chút đau đầu..

- Somcha cám ơn ý tốt của cô, hình như cô có hiểu lầm gì thì phải.Lục Hạo Tôi trong sạch, không có gì phải lo lắng.Với lại..

Anh cười nhẹ..

- Lâm Diện vào cuộc rồi,cô nghĩ ba cô có dám hỗ trợ cho Tôi hay không?

Vốn lúc đầu cũng muốn để cho Somcha một chút mặt mũi,nhưng mà cô ta vốn chẳng biết giới hạng.

Còn cố tình ra oai với bảo bối nhà anh.

Somcha tái mặt,không nghĩ Lục Hạo nói như thế, lúc đầu Somcha cũng mơ hồ nghĩ rằng Lục Hạo không sớm thì muộn sẽ có tình cảm với cô ta.Thế nhưng từ ngày Bạch Tư Vũ xuất hiện,Lục Hạo chẳng còn như ngày xưa.

Nhìn bền ngoài người ta sẽ rất dễ lầm một Tam Gia lạnh lùng, có lẽ phóng khoán trong các mối quan hệ nhưng thật ra xa cách nghìn trùng. Khó nắm bắt người đàn ông này đang nghĩ gì.

Nếu Somcha cô ta đã không có được,thì hai người cũng đừng mong được hạnh phúc.Bàn tay Somcha cung lại nắm chặt vào nhau.

Somcha gượng cười.

- Lục Hạo, em chỉ muốn tốt cho anh thôi.Nếu anh không cần vậy cũng không sao.

Rồi anh sẽ hối hận cô ta nghĩ thầm trong lòng.

Lục Hạo nhìn màn mưa ngày càng nặn hạt, La Chí che dù nhưng vẫn vươn nhẹ lên áo Bạch Tư Vũ.

- Mưa rồi,tôi đi trước.

Anh ôm lấy Bạch Tư Vũ lướt qua Somcha, nhanh chóng ngồi vào xe.

Mưa ngày càng to, dù có ô che cũng không che được màn mưa lạnh buốt văng vào mặt.Somcha lạnh đến lòng cũng tê tái.

Ngồi vào xe, Lục Hạo quan sát thần sắc của Bạch Tư Vũ,anh nhếch môi cười.

Cô im lặng,không biết đang suy nghĩ vấn đề gì...

Lục Hạo bỗng sờ mặt mình..

- Tiểu Vũ em xem có phải mặt anh sưng rồi phải không?

Lục Hạo nhắc đến,Bạch Tư Vũ mới nhớ đến cái tát của Trác Tư Sở.

Cô bị ghen tuông làm cho lú lẫn rồi.Thật ra mà nói Bạch Tư Vũ vẫn còn tuổi ăn tuổi học, trong chuyện tình cảm cô cũng chỉ là lớp vỡ lòng.Non nớt vô tội vạ, yêu Lục Hạo hoàn toàn là bản năng.

Càng ngày cô càng thấy mình vô dụng lắm, xa anh một chút cũng đã thấy nhớ, anh đau một chút cô liền chịu đựng không nổi. Anh chỉ cần nở nụ cười cưng chiều, trái tim cô đã cơ hồ thành nước..Được anh hôn, anh vuốt ve là cơ thể mềm nhũng chẳng còn sức sống.

Rồi khi chính tai nghe người con gái khác tỏa tình với anh,Bạch Tư Vũ cảm thấy khó chịu,lòng ngực âm ỉ khó thở lạ thường.

Cô rất khi dễ chính mình,nhưng làm sao bây giờ cũng đâu thể quay về thời điểm bắt đầu được nữa..

Bạch Tư Vũ mím môi nhìn anh..

Cô nén lòng mình, bàn tay nhỏ sờ sờ mặt anh,khó hiểu hỏi..

- Sao anh không tránh?

Anh rõ ràng cố ý nhận cái tát này mà..

Lục Hạo nắm tay cô, có chút bất đắc dĩ..

- Sau này em sẽ hiểu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.