Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 105: Chương 105: Có cần tôi giúp cô nhớ lại một chút không




Tay của Dạ Mạc Thâm dừng lại

giữa không trung, anh bất giác cau

mày và nhìn cô chằm chằm.

Người phụ nữ này lại phát điên

gì nữa đây?

Thẩm Kiều không nói chuyện

với Dạ Mạc Thâm, nhanh chóng chui

vào trong chăn, dùng chăn để che đi

dấu vết trên cổ mình.

Dạ Mạc Thâm nhìn thấy dấu vết

bị cô che lại, vẻ mặt có chút không

vui, ngón tay cũng dừng lại giữa

không trung.

“Làm gì đấy?”

Thầm Kiểu trốn trong chăn

bông, chỉ ló đầu ra ngoài nhìn Dạ

Mạc Thâm bằng đôi mắt lưỡng lự.

“Hôm qua, tối hôm qua anh…” –

Cô lắp bắp không nói nên lời.

Ánh mắt Dạ Mạc Thâm sắc bén

nhìn cô chằm chằm: “Làm sao?”

“Tối hôm qua có phải anh…” –

Thẩm Kiều lại vô thức muốn cắn môi

dưới của mình, nhưng khi nghĩ tới

ban nãy anh nói cô cứ rảnh là lại tự

cắn đến rách cả môi mình, cô lại cố

gắng khống chế để bản thân không

làm thế nữa.

“Có chuyện gì sao?” – Dạ Mạc

Thâm biết lúc đó cô đã mất di ý thức,

có lẽ cũng không biết anh là ai, cho

nên vào thời khắc quan trọng nhất

anh mới hỏi cô rằng mình là ai. Khi

đó ý thức cô mơ hồ nhưng vẫn gọi rõ

tên anh, trong lòng Dạ Mạc Thâm

thực sự có một cảm giác rất kỳ lạ.

Cho nên bây giờ cô tự chất vấn

mình, Dạ Mạc Thâm cũng không rõ

cô có nhớ những gì đã xảy ra đêm

qua hay không.

Thẩm Kiều chằm chằm nhìn anh

một hồi: “Lúc đó tôi bảo anh đi đi,

anh có rời đi không?”

Cô hít một hơi thật sâu và cố

gắng bình tĩnh lại.

Ánh mắt Dạ Mạc Thâm vẫn kiên

định như cũ: “Không có.”

Không có? Ánh mắt Thẩm Kiều

run lên: “Không rời đi thật sao? Vậy

anh…”

Nếu anh không rời di, vậy…

Thẩm Kiều dừng lại một chút, sau đó

khẽ hỏi: “Vậy anh vẫn ổn chứ?”

Gân xanh trên trán Dạ Mạc

Thâm giật giật, nheo mắt nhìn người

con gái trước mặt, ánh mắt cô sợ hãi,

dường như đang lo lắng cho anh.

Xem ra, cô thật sự không biết

chuyện gì đã xảy ra đêm qua, nhưng

vẫn lo lắng cho anh.

“Tôi có ổn hay không, cô không

biết sao?”

“Ừm..

“Cô thật sự không nhớ chuyện

gì đã xảy ra tối hôm qua sao?” Dạ

Mạc Thâm rốt cuộc không nhịn được

hỏi.

Bị anh hỏi trúng, Thẩm Kiều đột

nhiên im lặng, cô cụp mắt xuống như

đang suy tư, một lúc sau mới nói:

“Tối hôm qua… Tôi chỉ nhớ là anh vào

phòng, nhưng Lục Tầm Thường đã

sai người thắp mê hương trong

phòng, chỉ cần anh vào… Anh sẽ…

Sẽ bị… ”

“Sẽ bị làm sao?“ Dạ Mạc Thâm

nheo mắt nhìn cô chằm chằm.

Thẩm Kiều ngượng ngùng nói,

đôi má ửng hồng.

“Nói đi.“ Dạ Mạc Thâm không

có ý định buông tha cho cô, tiếp tục

chất vấn.

Thẩm Kiều né tránh ánh mắt của

anh, nói nhỏ: “Anh không biết mê

hương sao? Nếu anh bị trúng mê

hương, anh cũng sẽ khó chịu giống

như bị bỏ thuốc vậy, nhưng không

phải anh…” Không phải là anh không

có khả năng đó sao? Tất nhiên,

Thẩm Kiều không nói như vậy.

Mà cô nói theo cách khác: “Lục

Tầm Thường nghe tin đồn từ bên

ngoài và nghĩ rằng anh là… Nên anh

ta muốn trả đũa anh, anh thật sự…

Không sao chứ?”

Cái gì… Dạ Mạc Thâm suy nghĩ

hồi lâu mới nhận ra.

Nghĩ đến chuyện riêng tư đó

anh có chút tức giận, tối hôm qua

anh đã nỗ lực để giải cứu cô như vậy,

cô đã quên hết chuyện đó thì thôi lại

còn cho rằng anh là kẻ “không có

năng lực”, bây giờ vẫn còn lo lắng mê

hương của Lục Tầm Thường cũng

không thề khiến anh phát tiết sao?

“Cậu chủ Dạ?“ Thấy anh vẫn

chưa đáp, Thẩm Kiều gọi anh.

Dạ Mạc Thâm tỉnh táo lại, lăn xe

lăn đến gần Thẩm Kiều: “Cô đang lo

lắng cho sức khỏe của tôi hả?”

Thẩm Kiều dừng lại, sau đó lắc

đầu: “Tôi chỉ nghĩ bọn họ lợi dụng tôi

để dụ anh đến, cho nên… Mới cảm

thấy có lỗi, cậu chủ Dạ đừng hiểu

lầm.”

Dạ Mạc Thâm cười thành tiếng,

đột nhiên kéo cô ra khỏi chăn.

“A, anh làm gì vậy?“ Thầm Kiều

kinh ngạc thốt lên sau khi bị anh kéo

ra khỏi chăn, vươn tay định đầy anh

ra, nhưng Dạ Mạc Thâm đã tận dụng

cơ hội nắm chặt lấy cổ tay trắng nõn

của cô.

Anh nắm lấy cổ tay cô và đặt nó

lên mặt mình, Thẩm Kiều nhận ra nơi

Dạ Mạc Thâm dừng lại chính là vết

xước trên mặt anh.

“Cô nhìn thấy chưa? Đây… Đều

là kiệt tác của cô.” Giọng Dạ Mạc

Thâm trầm xuống, giống như một

loại rượu êm dịu lướt qua cổ họng.

Gì cơ? Thẩm Kiều ngạc nhiên

nhìn anh, vừa rồi khi anh bước vào

cô đã chú ý đến những vết xước trên

mặt anh, vẫn đang băn khoăn không

biết đã xảy ra chuyện gì, hóa ra là bị

cô cào.

Nhưng tại sao cô lại không có

chút ấn tượng gì cả.

“Bao gồm cả những thứ này…”

Dạ Mạc Thâm nắm lấy tay cô và di

chuyền. Thẩm Kiều cảm thấy đầu

ngón tay của mình đang đặt lên đôi

môi mềm mại và ầm ướt của Dạ Mạc

Thâm.

Mà nơi đầu ngón tay của cô rơi

xuống, chính là đôi môi bị thương

của Dạ Mạc Thâm.

Sao có thể… Tim của Thần Kiều

run lên.

Dạ Mạc Thâm, anh như vậy là có

ý gì?

Dạ Mạc Thâm thấy hai mắt cô

run lên, ngón tay dường như rút lại,

vì vậy anh nắm chặt thêm: “Không

muốn nhận sao?”

“Cái gì?“ Thẩm Kiều mở to mắt

không rõ lý do: “Tôi… không hiểu anh

đang nói cái gì.” Nếu nói vết xước

trên mặt anh là do cô làm, cô nghĩ là

còn có thể, nhưng vết thương ở trên

môi đó, nhìn thế nào cũng thật mờ

ám.

Lẽ nào là cô lao vào cắn sao?

Thẩm Kiều chỉ nhớ những việc trước

đó, nhưng không tài nào nhớ ra được

sau đó đã xảy ra chuyện gì.

“Không hiểu sao? Xem ra cô đã

quên hết rồi.” Dạ Mạc Thâm cười

nhạo, bàn tay to đột nhiên ghìm chặt

sau gáy cô: “Có cần tôi giúp cô nhớ

lại một chút không?”

Thẩm Kiều thất thần nhìn anh,

Dạ Mạc Thâm cúi người lại gần, bờ

môi mỏng kề sát bên tai cô.

“Đêm qua có người cứ ôm tôi,

cầu xin tôi cứu cô ấy…”

Chỉ bằng một câu nói, sắc mặt

của Thẩm Kiều đã hoàn toàn thay

đổi.

Cô cảm thấy rằng người mà Dạ

Mạc Thâm đang nói đến chính là cô.

“Vốn dĩ tôi không muốn cứu,

nhưng cô ấy cứ bổ nhào đến cởi

quần áo của tôi…”

“Anh, anh đừng nói nữa.“ Thẩm

Kiều run rầy ngắt lời: “Tối hôm qua

tôi bị bỏ thuốc, hoàn toàn không nhớ

rõ cái gì nữa.”

Ngay khi vừa nói xong, trong

đầu Thẩm Kiểu đột nhiên lướt qua

vài hình ảnh.

Trong ảnh, cô đang ôm cổ Dạ

Mạc Thâm, quần áo xộc xệch, ngồi

trên đùi anh cọ xát, đôi môi thì đang

du ngoạn khắp nơi, tóm lại hiện

trường có thể nói giống như hiện

trường của một vụ tai nạn xe hơi,

không thể kiểm soát!

Và cô dường như cũng nghe

thấy giọng nói của chính mình: “Giúp

tôi với…”

Giọng nói đó mang theo sự

nũng nịu quyến rũ, là giọng nói sau

khi bị trúng thuốc.

Thẩm Kiểu hoàn toàn choáng

váng.

“Cho nên là anh… Sao?” Dấu vết

tím tái khắp người cô lẽ nào là do Dạ

Mạc Thâm để lại sao?

Nghĩ đến đây, Thầm Kiều không

tin đầy Dạ Mạc Thâm ra sau đó nhìn

anh. “Đêm qua chúng ta…”

“Nhớ ra rồi?“ Ánh mắt Dạ Mạc

Thâm vẫn lạnh lùng, nhưng biểu cảm

trong mắt anh đã khác, ánh mắt nhìn

cô như đang trêu tức.

“Nhớ được một số chỗ rồi.”

“Có phải là khoảnh khắc cô

quyến rũ tôi không? Đêm qua tôi lại

bị lời nói của cô mê hoặc.”

Ánh mắt Thẩm Kiều trở nên

phức tạp, cô vô thức liếc nhìn giữa

hai chân anh, “Chuyện đó… Anh

không… Không phải ở phương diện

đó có vấn đề sao? Sao lại có thể?”

Câu nói không phải anh không

đủ năng lực sao? Cuối cùng cô vẫn

không thể nói ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.