Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 78: Chương 78: Sự thay đổi của anh




Trong bệnh viện.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong xuôi cho Thẩm Kiều, ông ta quay sang nói với Dạ Mạc Thâm: “Bệnh nhân đã bị hoảng sợ quá độ.”

Bị hoảng sợ sao? Dạ Mạc Thâm nheo mắt lại, cô vẫn luôn ngồi ngơ ngần ở trong phòng, sao lại bị thứ gì đó làm cho hoảng sợ được? Không lề… Dạ Mạc Thâm nhớ tới cảnh bóng tối bao trùm lên mọi thứ lúc anh tới biệt thự.

Chẳng lẽ là do cô sợ tối à? “Bệnh nhân bị thứ gì đó làm cho sợ hãi tột độ, cũng vì quá sợ hãi nên bây giờ cô ấy đang tự rơi vào trong ảo tưởng của chính mình, cho nên…”

Tiêu Túc liếc mắt nhìn Thẩm Kiều đang nằm trên giường bệnh bằng ánh mắt kỳ quái rồi nói bằng giọng nghi ngờ: “Có người sợ bóng tối cũng là chuyện thường thấy, nhưng dù có sợ thì cũng không đến mức này chứ? Bác sĩ, cô ấy không bị thương hay bị cái gì khác à?”

“Tôi kiểm tra hết rồi, ngoài huyết áp thấp và thể lực kém thì sức khỏe của cô ấy không có chỗ nào bất thường cả.

Hơn nữa, cô ấy còn đang mang thai đúng không? Sau này không thể thường xuyên chịu được loại sợ hãi như thế này đâu, tôi thấy cô ấy có dấu hiệu của việc đã từng bị sảy thai, nên nếu về sau mà những chuyện như thế này còn tiếp tục xảy ra thì cô ấy có thể phải sinh non dấy.”

“Nhưng sao cô ấy lại làm như vậy?”

Tiêu Túc kể lại sự việc đã xảy ra lúc đó cho bác sĩ nghe, sau khi Suy nghĩ một lúc, bác sĩ lại nói: “Có thể là do bệnh nhân vẫn còn bóng ma tâm lý về chuyện đó, cho nên tổn thương tâm lý đối với cô ấy sẽ nhiều hơn người thường gấp mười lần.”

“Bóng ma tâm lý?”

Tiêu Túc nhìn sang phía Dạ Mạc Thâm theo bản năng.

Anh mím đôi môi mỏng lại, im lặng nhìn Thẩm Kiều.

“Bác sĩ, khi nào thì cô ấy có thể tỉnh lại?”

“Các cậu chờ một chút đi, để đầu óc cô ấy trở lại bình thường đã, người bệnh phải tự mình điều chỉnh thì mới có thể tỉnh lại được.”

Tiêu Túc lại càng hoảng sợ hơn, cậu ta muốn hỏi nếu bệnh nhân không tự mình điều chỉnh được thì sao? Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại ba người.

“Cậu Dạ, chắc là tối nay trợ lý Thẩm vẫn chưa thể tỉnh lại được đúng không?”

Vứt nói dứt lời, Tiêu Túc đã cảm thấy bầu không khí xung quanh bỗng trở nên lạnh hơn trước rất nhiều, vì thế cậu ta vội vàng lùi về phía sau hai bước: “Đề tôi đi xem xem bà Trần đã tới hay chưa.”

Nói xong, Tiêu Túc nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh, cuối cùng thì phòng bệnh cũng yên tĩnh trở lại, Dạ Mạc Thâm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt, thiếu sức sống của Thẩm Kiều, không hề rời mắt đi chỗ khác.

Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao cô lại có bóng ma tâm lý đối với bóng tối chứ? Thẩm Kiều đã có một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, cô là người duy nhất bị biến nhỏ lại, trở về năm mà cô mới bốn, năm tuổi, cô bị một người nhốt trong một căn phòng nhỏ tối tăm, không có đèn, không có nước cũng không có thức ăn.

Chỉ có một chiếc giường nhỏ với một tấm chăn mỏng.

Cô ngồi co ro trong một góc, thỉnh thoảng lại có một vài tiếng động truyền vào từ bên ngoài khiến những dây thần kinh nhạy cảm của cô trở nên run lầy bầy.

Cô bị bỏ đói suốt ba ngày liên tiếp, thân hình nhỏ bé gầy như que củi, hốc mắt trũng sâu, trông không hề giống con người.

“Két két…”

Cánh cửa bị đầy ra, một bóng người đi về phía cô rồi dừng lại, bắt đầu ra tay đánh đập! Thẩm Kiều bé nhỏ không chịu nổi đau đớn nên đã hét ầm lên.

“Mày còn dám kêu à, vì mày mà chúng tao phải bồi thường khoản tiền đó! Mày còn dám kêu à!”

“Aaal”

“Hôm nay bà đây sẽ cho mày biết thế nào là đau đớn, cho mày chừa cái tội không nghe lời, tao cho mày chừa cái tội không biết nghe lời này!”

“Đừng mà, con đau lắm… Đừng đánh con mà…”

Trong phòng bệnh yên tĩnh không một tiếng động, Thẩm Kiều – Người vẫn luôn nằm yên lặng trên giường đột nhiên thốt lên một câu, thu hút ánh mắt của Dạ Mạc Thâm.

“Đừng đánh, con đau lắm… Mẹ Ới….

Dạ Mạc Thâm đầy xe lăn tới gần hơn một chút, thân hình cao lớn của anh hơi cúi xuống, dựa sát vào cô để nghe cho kỹ những gì cô nói, sau khi nghe xong thì hơi nhíu mày lại.

Đừng đánh con? Con đau lắm? Chỉ với vài từ như thế này thôi nhưng dường như Dạ Mạc Thâm đã nắm bắt được một số thông tin quan trọng, Thẩm Kiều tựa như vấn đang mê man không tỉnh lại, cô nói những lời này trong vô thức, nói câu đầu nhưng không nói câu cuối nữa.

Dạ Mạc Thâm cau mày, vô thức giơ tay xoa nhẹ lên trán cô, đầu ngón tay anh từ từ đặt lên khóe mặt cô, lau khô đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên đó.

Khuôn mặt cô nhăn nhó thành một nắm.

Cảm giác này… rất đau đớn đúng không? “Mau tỉnh dậy!”

Đột nhiên Dạ Mạc Thâm nói bằng giọng lạnh lùng! “Đau lắm… Con đau lắm…”

Thẩm Kiều nói đi nói lại cũng chỉ có một câu này, Dạ Mạc Thâm thấy khuôn mặt cô thực sự lộ rõ vẻ đau đớn, đột nhiên bàn tay to của anh nắm lấy cổ tay trắng nõn, gầy guộc của cô rồi dùng sức: “Cô mau tỉnh lại đi! Đừng sống ở trong mơ nữa!”

Có lẽ bởi vì anh dùng sức quá mạnh nên đôi mi thanh tú của Thầm Kiều càng nhíu vào nhau chặt hơn, cô vẫn còn kêu đau nhưng đã nhanh chóng mở mắt ra.

Cô không hề báo trước mở choàng đôi mắt ra nhìn thẳng vào Dạ Mạc Thâm, anh buông tay ra theo bản năng, chỉ thấy trên cồ tay trắng nõn của Thẩm Kiều hiện lên một vết bầm tím.

Nhưng Dạ Mạc Thâm còn chưa kịp nói gì với Thẩm Kiểu thì cô đã ngất di.

Dạ Mạc Thâm: “…”

Chỉ là lần này nhắm mắt lại, Thẩm Kiều không còn kêu đau nữa, biểu cảm trên mặt cô cũng trở lại như bình thường, cũng không còn vẻ đau đớn như hồi nãy.

Hồi nãy là dáng vẻ gì nhỉ? Mặc dù Dạ Mạc Thâm chưa từng nhìn thấy người chết, nhưng thực sự thì dáng vẻ vừa rồi của Thẩm Kiều làm cho người ta có cảm giác là cô đã chết rồi, cô yên tĩnh nằm ở đó không hề nhúc nhích, trên mặt cũng không có vẻ tức giận.

Giờ thì đã khác, dù bây giờ cô vẫn nằm yên tĩnh ở đó, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ giận dữ.

Dạ Mạc Thâm thở phào một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt dời xuống cổ tay của cô, anh lại giơ tay ra một lần nữa rồi nhẹ nhàng xoa xoa lên vết bầm hẳn lại trên đó, động tác nhẹ nhàng dịu dàng đến chính anh cũng không nhận ra.

Khoảng mười lăm phút sau, Tiêu Túc dẫn theo bà Trần quay trở lại, bà Trần vừa đến thì thấy Thẩm Kiều lại nằm trên giường bệnh, ánh mắt bà ấy không tự chủ được mà hiện lên vẻ thương xót.

“Mợ hai đang có thai mà, sao cơ thể lại suy yếu tới mức này? Lần trước nhập viện một lần rồi, hôm nay lại nhập viện thêm lần nữa.”

“Dì nhớ chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Dạ Mạc Thâm dặn dò bà Trần rồi đẩy xe lăn ra ngoài, Tiêu Túc nhanh chóng duổi theo anh.

“Cậu Dạ?”

“Cậu đi điều tra tất cả tư liệu về Thầm Kiều, bao gồm cả những thông tin trước kia của cô ấy, tra tất cả mọi chuyện dù là to hay nhỏ cho tôi.”

Nghe anh nói xong, bước chân của Tiêu Túc ngừng lại một chút, cậu ta hơi kinh ngạc nói: “Cậu Dạ? Sao đột nhiên cậu lại muốn điều tra về trợ lý Thẩm? Cô ấy không phải là…”

Không phải cô ấy chỉ là người được thay mặt để kết hôn với cậu hay sao? Mà dù sao thì nửa năm nữa hai người cũng sẽ ly hôn mà, tự nhiên cậu lại muốn điều tra tư liệu về cô ấy làm gi? “Sáng sớm mai phải có cho tôi.”

Câu nói của Dạ Mạc Thâm đã thành công làm cho khuôn mặt của Tiêu Túc thay đồi trong nháy mắt: “Cậu nói gì cơ? Sáng sớm mai đã phải có rồi á, vậy chẳng phải là muốn tôi làm suốt đêm.”

“Có vấn đề gì à?”

Một ánh mắt lạnh như lưỡi dao phóng đến.

Tiêu Túc đứng thằng lưng: “Không có vấn đề gì cả, tuyệt đối không có vấn đề gì!”

“Sáng sớm ngày mai tôi sẽ đưa tư liệu của cô ấy cho cậu!”

Nói thì nói vậy thôi, nhưng để điều tra rõ ràng về tư liệu của một người chỉ trong một đêm thì thực sự không dễ dàng gì cả.

Mà quan trọng nhất là bây giờ đã là mười giờ rồi, cậu ta đã mệt mỏi lắm rồi, bây giờ lại còn phải đi tra thông tin nữa.

Sáng hôm sau, sau khi Dạ Mạc Thâm thức dậy rửa mặt xong xuôi thì Tiêu Túc cũng đúng giờ đưa tài liệu tới cho anh.

“Cậu Dạ, sau khi thức cả tối qua tra tài liệu cho cậu thì tôi nghĩ là tôi hiểu vì sao trợ lý Thẩm lại như vậy rồi, cậu xem đi.”

Nói xong, Tiêu Túc đưa tài liệu cho Dạ Mạc Thâm.

Dạ Mạc Thâm nhíu mày: “Tại sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.