Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 293: Chương 293




Mà trái tim cô lại quá thuần khiết, không cách nào chấp nhận hoàn toàn ủy khuất của anh, trước đó đáp ứng chuyện hôn sự, sau khi vứt bỏ lại đến cầu hôn cô___ hứa hẹn như vậy, dùng con mắt của cô lúc đấy mà nhìn, thì là không tôn trọng tình yêu, cô không thể chấp nhận cho nên đã rời đi.

Mối tình đầu tiên tuyệt nhiên là khắc cốt ghi tâm, mang đến đau khổ cho cô, cũng khó có thể mất đi. Loại khó có thể mất đi này, nguyên nhân toàn bộ đến từ chuyện cô có thai, lại chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn anh trở thành vị hôn phu của người khác.

Khi đó cô nghĩ đến đứa nhỏ là của Hoắc Khải Hàng, cô mang thai đầy yêu thương, sau đó cũng đầy bất đắc dĩ, một mình mang thai, một mình sinh con, nuôi dưỡng, một mình cô phải chịu nỗi đau mất đi một đứa con sinh đôi. Một mình nuôi nấng, sáu năm này, cô vượt qua nỗi nhớ nhung, mâu thuẫn phức tạp.

Chuyện cho tới bây giờ, cô mới phát hiện, bản thân mình làm một giấc mộng hoang đường.

Những gì cô trải qua, lại là cảnh ngộ ngoài ý muốn khiến cô đau muốn chết, thời gian hơn sáu năm cô không nhớ sự việc đó, mà nay cô lại yêu người đàn ông lúc đầu khiến cô lâm vào thống khổ, hơn nữa lại một lần nữa vì anh mà mang thai....hơn nữa thành vợ của anh, hơn nữa còn yêu....

Trái tim cô cực kỳ không thoải mái. Theo quan điểm của cô, Đông Đình Phong cũng coi như là người bóp chết mối tình đầu của cô.

Theo nhận định đó mà nói, là anh đã khiến cô sống cô độc lưu lạc bên ngoài suốt sáu năm. Cho dù anh cũng là người bị hại trong chuyện này. Cô có bao nhiêu chuyện khó có thể tiêu tan đi được.

Cô của bảy năm sau, là yêu Đông Đình Phong, nhưng cô cũng hận người đàn ông bảy năm trước đã cướp đi sự trong sạch của cô. Nỗi hận đó, tuyệt đối là cực kỳ phẫn nộ.

Đúng là yêu hận đó đan xen vào nhau, làm cho cô thống khổ. Cô mờ mịt không có mục đích lái xe, cả người vẫn ở trong trạng thái....cảm xúc hỗn loạn... Vì hận mà đau, vì yêu mà loạn, vì yêu hận đan xen, mà ruột gan rối rắm.

Nhưng nghe thấy tiếng nổ lớn, cô lấy lại tinh thần, lại tông vào đuôi xe__ tông nát đuôi xe của người ta.

Ninh Mẫn ngơ ngác nhìn tình hình phía trước, trời mưa, trên đường có chút trơn, phanh lại không kịp, ừm, lái xe nhiều năm như vậy, cô vẫn là lần đầu tiên xảy ra tai nạn xe...

Phía trước xe kia, có người đàn ông đi ra, hùng hổ đi đến

“Lái xe kiểu gì vậy ?”

Ninh Mẫn cũng xuống xe, nhìn mức độ tổn hại, rất nghiêm trọng, chiếc xe của người đó là mấy trăm vạn, cô nhìn cũng biết siêu xe, giá cả hơn sang, va chạm như vậy, đoán chừng mười vạn đi. Người đó báo cảnh sát, mà cô thì vẫn gọi cho người đại diện xe xảy ra tai nạn. Cô vừa khéo biết được điện thoại của người này, trước kia ngẫu nhiên mà biết được.

Sau khi chụp ảnh làm bằng chứng, cô hoàn thành xong trách nhiệm, xe được mở ra sửa, thủ tục đền tiền, do người đại diện phụ trách, Đông gia dùng người đại diện tất cả đều tốt nhất.

Cô không đi theo, hai tay xỏ túi áo, đi trên con đường rộng lớn. Trời đang mưa rất nhỏ, như tơ như sương. Gió, có chút lạnh, thổi từng đợt từng đợt, ở mọi chỗ mọi nơi, thổi vào lòng người lạnh giá.

Hít một ngụm không khí, hơi ẩm ướt, lạnh thấu xương, cô không biết muốn đi đâu.

Trong lòng một mảng trắng xóa, cảm giác đau đớn, lớn như vậy, nhưng lại tìm trong tim không thấy, thời gian sáu năm trôi qua, nỗi đau ở tận đáy lòng, tưởng như thấu xương, nhưng vì cất giấu một quá khứ vô lí như vậy.

Mặc kệ một đêm phong lưu ma xui quỷ khiến nhiều năm trước, vẫn là nhiều năm sau lại an bài một lần nữa dây dưa, đều là người ở phía sau thao túng, vẫn cho mình là người thông minh a, vẫn cứ là quân cờ trong tay người khác, bởi vì dưới sự thao túng của người nọ, mà vận mệnh của bọn họ đã xảy ra, xoay quanh một vở kịch.

Cô nghĩ, suy nghĩ do dự. Không biết đi bao lâu rồi, không khí xung quanh ồn ào náo nhiệt, người đến người đi, dòng xe cộ không ngừng.

Dòng người bận rộn, đều có mục đích của chính mình, mà cô thì sao, cô có thể đứng điểm cuối__ đã từng nghĩ Đông Đình Phong là điểm dừng chân cuối cùng của cô, làm cô động lòng, khiến cô cảm thấy an toàn, mà nay đâu, lại làm cho cô hoảng sợ, không biết có nên dựa vào hay không...người đàn ông đã từng hủy diệt mối tình đầu của cô, cha của con cô, cô không biết nên dùng loại tâm tình như thế nào để đối mặt...

Đợi đến khi cô trong mờ mịt không rõ ràng lấy lại tinh thần, thì đã sau trưa, mưa cũng ngừng, mà cô đã ở Quỳnh Thành, đang đứng trước quầy lễ tân khách sạn.

“Xin hỏi, tiểu thư, cô có gì cần tôi giúp không?”

Nhân viên làm việc đang muốn lặp lại một lần nữa

“1688 phòng tổng thống, có thể đặt được không?”

“Xin chờ một chút tôi kiểm tra giúp cô”

Nhân viên kiểm tra một lát “ Thật ngại quá, phòng này đã được hàng năm, không thể đặt được nữa”

“À”

Cô gật đầu, hồn bay phách lạc rời đi. Đi chưa được bao xa cô nhân viên lại gọi lại

“Chào cô, cô có thể đặt phòng khác”

“Không cần, chúng tôi đặt phòng này”

Đột nhiên, một âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên “Xin chào. Tôi là Đông Đình Phong, là người khách đặt phòng 1688, hiện giờ tôi muốn dùng phòng này, phiền cô làm thủ tục nhận phòng...”

“Dạ được, anh ở một người?”

“Hai người”

Ninh Mẫn nghiêng đầu nhìn Đông Đình Phong đang đứng ở quầy lễ tân, nói chuyện cùng cô nhân viên, ánh mắt lại nhìn chằm chằm cô.

“A Ninh, phòng kia anh đã đặt, chúng ta lên ngồi một chút...nếu em đồng ý chúng ta có thể nói chuyện, nếu em không muốn, em có thể coi anh không tồn tại...”

Phòng tổng thống

Trang hoàng hoa lệ một lần nữa phản chiếu trong tầm mắt cô. Rất ấm áp, trong không khí tản ra mùi hương bạc hà thơm mát, đèn chùm rất đẹp, chỉ mỗi một chiếc đèn, đem cả phòng trang trí chuẩn mực vô cùng cách điệu. Gian phòng này cũng không bởi vì nhiều năm không ai ở mà có hơi ẩm ướt, mốc meo, trái ngược lại, rất thơm, rất ấm, rất sáng.

“Ngồi một chút, anh đi lấy cho em cốc nước ấm”

Vừa vào cửa Đông Đình Phong đã cởi áo khoách, vất trên sô pha, đi vào trong bếp lấy cốc nước ấm

“Uống hớp nước đi, tay em rất lạnh”

Ninh Mẫn ánh mắt phức tạp, liếc nhìn anh vài lần, nhận lấy, cảm nhận ấm áp truyền từ ngón tay đến.

Từ dưới lầu đi lên trên phòng suốt đoạn đường bọn họ không nói chuyện, anh đi trước cô theo sau. Có một loại cảm xúc tế nhị, mơ hồ tràn ngập trong không gian của bọn họ.

Cô thổi thổi uống vài hụm, toàn thân bị gió kia thổi lạnh, như tìm lại hơi ấm.

Ngẩn đầu anh đã không thấy

Cô cầm cái cốc, nhìn bốn phía xung quanh, nơi từng khiến cô vô cùng hoảng sợ. Hiện tại lại có vẻ ấm áp, lại có tiếng âm nhạc vang lên. Lại thêm vài phần trong không khí quý tộc có sự giàu có của England......

Cô cắn cắn môi, đứng ở trước phòng ngủ, đưa tay, có thể đẩy cánh cửa kia, ác mộng đã từng trải qua kia, là trở ngại tâm lý không cách nào vượt qua được. một khi bị đánh thức liền như ác quỷ quấn quanh mình, ảnh hưởng đến cảm xúc hiện giờ của cô.

Đông Đình Phong lên tiếng ở đằng sau cô. Cô thu tay lại, xoay người lại, đối diện là gương mặt hé mỉm cười, áo sơ mi trắng như tuyết vô cùng anh tuấn, ba mươi mốt tuổi đúng là tuổi tác phân phát khí thế. Lại có sự nghiệp thành công, ở trên người anh cô có thể nhìn thấy có chí tiến thủ mạnh mẽ , mê người.

“Anh đã mở nước cho em, đi tắm một cái đi. Đã đói bụng rồi chứ...có muốn uống canh xương ngô hạt dẻ không, canh ở đây , rất đặc biệt, thích hợp cho phụ nữ có thai uống”

Qua lời nhắc nhở của anh như thế, cô mới nhớ tới, hôm nay, tâm tình tồi tệ của cô vẫn tâm trạng nặng nề, mà quên không ăn uống

“Tùy anh”

“Vậy anh bảo bọn họ mang đến, em đi tắm rửa, làm ấm thân mình đi”

Anh dắt tay cô đi vào phòng tắm, không biết từ khi nào ngay cả quần áo của cô cũng đã chuẩn bị tốt, rút cuộc vừa rồi cô đã xuất thân bao lâu.

Đông Đình Phong đi ra đóng cửa lại.

Ninh Mẫn nhìn quanh một vòng, cởi thắt lưng ra, đem thân lạnh như băng hòa nhập vào làn nước nóng với những cánh hoa màu xanh biếc, hương thơm quen thuộc từng đợt kéo đến, gột bỏ được phần khẩn trương nào đó trong tinh thần cô, thân mình ấm lên, tâm cũng bình tĩnh lại. Từng mạch máu nhỏ như dãn nở ra, căng cứng, từng chút thả ra dong đuổi.

Không biết ngâm bao lâu, cô lau khô thân mình, cuốn khăn tắm, đứng ở trước gương, lôi khăn tắm ra, cô nhìn chính bản thân mình trong gương, hiện ra mông lung sáng bóng. Ngực cao thẳng, vòng eo tinh tế, bụng vẫn như trước vẫn bằng phẳng, nhìn không ra là mang thai.

Cô mặc áo len, quần anh đã chuẩn bị sẵn. Màu đỏ sẫm, còn phối với dây chuyền tinh xảo, là sản phẩm nổi tiếng, rất đắt tiền.

Vừa tắm xong, da thịt hồng hào, quần đỏ khiến màu da cô xinh đẹp khác thường.

Sấy tóc xong, cô lẳng lặng nhìn hai gò má hồng của người con gái trong gương, cảm thấy xa lạ, hai tay không ngừng ở trên bụng vỗ về. Bảy năm trước, cũng chính cái phòng này đã cho cô những kí ức đáng sợ khó quên, đã từng, cô hận người đàn ông kia tận xương tủy. Bảy năm sau, cũng cái phòng này cô lại ở trong này im lặng tắm rửa, trong bụng bảo bối đang nảy mầm, cũng như trước là của người đàn ông đó.

“Ầm ầm ầm” cánh cửa vang lên tiếng gõ

“A Ninh, em tắm xong chưa, em tắm rất lâu rồi đó, anh có thể đi vào được không?”

Loại ngữ khí này, mang theo chút cẩn thận nào đó. Đúng vậy người đàn ông này đang lấy lòng cô. Anh sợ cô lấy chuyện bảy năm trước ra, tính toán với anh.

Aizzz, cô than nhẹ. Bây giờ cô nên làm gì với anh đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.