Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 336: Chương 336




Chương 336 :

từ lúc rời nhà đi, tâm tình Ninh Mẫn nặng trĩu, tựa như có tảng đá lớn đè trong ngực.

ai cũng nói, trên đời này hạnh phúc đều giống nhau, nhưng mà bất hạnh thì chỉ có rơi xuống mình.

đôi khi số phận thật là ảm đạm.

sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, cô hỏi: “Có chuyện gì cần tôi và Cẩn chi giúp không?”

nghe vậy, Đàn Tịnh chỉ lắc đầu:

“Không cần, tôi đã nợ Cẩn chi quá nhiều ơn huệ, anh ấy luôn luôn âm thầm giúp đỡ tôi.”

“Không nghĩ tới tái hôn sao?”

“Còn chưa gặp được người thích hợp.” cô thản nhiên nói.

buổi tối, Ninh Mẫn ở Đông viên, ăn xong bữa tối rồi cùng chơii với hai đứa nhỏ một lúc mà bắt đầu ngẩn người suy nghĩ, cảm thấy mình vô cùng may mắn, có thể nhiều năm sau mà gặp lại Cẩn Chi, hiểu nhau rồi yêu nhau.

vì thế mà nhớ nhau sâu nặng như vậy.

cô không kìm lòng được liền gọi điện thoại cho chồng, chưa được bao lâu đã có người bắt máy.

cô dịu dàng hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”

“Xã giao thôi!” Đông Đình Phong nói:

“Em thì sao?”

“Hạnh phúc hơn anh, rảnh hơn anh, đang ngồi suy nghĩ sự đời.”cô mỉm cười

hắn nở nụ cười, gần đây hắn rất ít khi cười, dường như là không.

bây giờ cô gọi điện cho hắn đã làm tâm trạng hắn hoàn toàn thay đổi.

mọi người thấy hắn vô cùng dịu dàng.

“Oh! suy nghĩ cái gì?”

“Em đã có một quyết định rất sáng suốt!”

“Em có thể nói rõ một chút không?”

“Gả cho anh thật tốt!”

trong giọng nói của hắn, ý cười ngày càng sâu đậm:

“vợ à, em nói như vậy chính là muốn anh lập tức bay về với em sao?”

cô lăn lộn ở trên giường, cắn môi cười ngây ngô, suy nghĩ lại thì thấy không có khả năng này. cuối cùng cảm thấy cho duf chiếm bao nhiêu phần trăm tỉ lệ thì cũng ,không nên xảy ra, hắn khỏe mạnh, là điều kiện trước tiên để cô thấy hạnh phúc rồi.

“Ngoan ngoãn làm xong việc của anh đi! xong rồi thì mau đi ngủ sớm một chút. trong mơ có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau sẽ không phiền lụy!”

“Em gọi điện thoại cho anh, làm anh không kiềm chế được! muốn đem em ôm vào trong lòng, thật sự lại muốn hôn một cái, muốn...”

“Đi!~”

người này lại muốn trêu cô. “Không đi!”

hắn cười: “Hôm nay còn chưa nói cho em câu kia!”

“Nói cái gì?”

“Rất nhớ em!”

ba chữ này ngập tràn nỗi nhớ mong.

cô bị hắn dỗ, trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, hai mắt cong lên sáng như trăng rằm, ánh đèn giường mờ ảo chiếu vào thật xinh đẹp vô cùng, miệng lại nghiêm trang nói:

“Em rất bận, không rảnh để nhớ anh!”

hắn lại cười.

mặt cô xấu hổ ửng hồng, nếu không bất ngờ cô làm sao có thể gọi cuộc điện thoại này.

aiz... Ninh Mẫn ơi Ninh Mẫn, ngươi thật sự là hư hỏng mà.

hai người cũng không nói chuyện trong bao lâu, Đông Đình Phong đã cúp máy.

thực ra như theo lời hắn nói thì đối tượng cùng hắn xã giao là Cố Tịnh, lúc nãy vừa vặn Cố Tịnh có đi vệ sinh, hay là mượn cớ đi kiểm tra lời nói lúc trước của hắn cũng nên.

khi Cố tịnh trở về, Đông Đình Phong đang nói câu: “Nhớ kĩ, nhất định phải nhớ đến anh...”

thanh âm rất nhẹ nhưng Cố Tịnh vẫn nghe được.

“Quả nhiên là vợ anh, thật là dính nhau như keo sơn!”

chậm rãi ngồi xuống, Cố Tĩnh đánh giá bằng một ánh mắt thâm sâu, đem ly rượu đỏ ki uống một hơi cạn sạch, đưa tay lên nhẹ nhàng lau miệng, như có như không để ý nói một câu:

“Lần này đến Quỳnh Thành, như thế nào lại không mang vợ đi cùng, giới thiệu cho mọi người biết một chút về vợ của Đông đại thiếu, chính là đội trưởng đội Liệt Phong tiếng tăm lẫy lừng mới đúng... chuyện này có khi lại giúp Đông đại thiếu gia tăng nhân khí...”

Đông Đình Phong không đáp lời, chỉ cười nhạt dùng khăn ướt lau mồ hôi trong lòng bàn tay, không đáp mà hỏi:

“Nghĩ sao?”

ánh mắt Cố Tịnh lóe lên một chút, cũng để lộ ra một nụ cười mê người, trong mắt nhìn Đông Đình Phong, biểu hiện này là một lạoi gian manh xảo trá đã lão luyện:

“như thế nào nhắc đến Đông thiếu phu nhân lại tránh né?”

“hiện tại chuyện chúng ta cần bàn không phải việc tư.”

Đông Đình Phong dựa vào ghế, tư thế ngồi có vẻ vô cùng tức giận: “Ta cảm thấy Cố tiên sinh dù sao đi nữ acunxg muốn nói tói chuyện khác.”

Cố Tịnh cười, dường như cũng không định buông tha cái đề tài kia, nagy sau đó nói:

“Đông Đình Phong, loại người có dã tânm lớn như anh muốn làm chuyện đại sự, thật sự không nên động tình với phụ nữ. một khi đàn bà đã chết tâm với đàn ông, chắc chắn sẽ trở thành mối uy hiếp lớn...”

“Những lời này của ông tuyệt đối không đúng rồi!”

“Như thê snafo lại không đúng ?”

“Là người, ai cũng sẽ có mối uy hiếp khác nhau. ông cũng vậy thôi.”

Đông Đình Phong lãnh đạm nói: “nếu không, ta và ông cũng sẽ không ngồi ở chỗ này xã giao với nhau. Quý Như Tịch chưa bao giờ là người có thể tùy tiện đù a giỡn trong lòng bàn tay?”

nhắc tới Qý Như Tịch, sắc mặt Cố Tịnh nhất thời trầm xuống, lúc này đây, hắn gặp khó khăn như vậy cũng là do một tay Quý Như tịch sắp đặt, nghĩ vậy, hắnbuồn bực nói không nên lời. nhưng mà, hắn chưa bao giờ là người thiếu kiên nhẫn đến vậy, lập tức liền cười rạng rỡ, nhưng ý cười lại đặc biết có ý tứ sâu xa:

“Đông Đình Phong, Đông gia các người và Mạc gia có tình cảm nồng hậu, lần này kết hôn, Đông gia lại không chịu mời Mạc gia đến dự hôn lễ? như thế nào, sợ con dâu biết Đông gia và Mạc gia có quan hệ sao?”

Đông Đình Phong khẽ nhíu mày, bình tĩnh nói tiếp:

“”Làm ăn trên thương trường có qua lại với nhau là chuyện rất bình thường.”

“Bình thường?”

Cố Tĩnh rốt một ly rượu đỏ, xuyên qua chất lỏng hồng hồng xem xét khuôn mặt bình tĩnh của đối phương, dáng vẻ tươi cười ngày càng không có ý tốt:

“anh sản xuất ra súng ống đạn dược bản rẻ cho Mạc gia, Mạc gia lại dùng số vũ khí đó tổ chức đảo chính, sau đó Mạc thần Chi dùng vũ khí đó giết chết quân đội tinh nhuệ trong tổ Liệt Phong, anh nói chuyện lớn như vậy nếu Ninh Mẫn biết có thể hay không còn có thể cảm thấy đó chỉ là một cuộc giao dịch kinh doanh đơn giản? sở dĩ Mạc gai có thể thuận lợi đạt được chính quyề Trúc Quốc, anh cũng đóng góp không ít công sức trong đó, Đông Đình Phong, việc này bị Ninh Mẫn biết cũng chẳng hay ho gì... nếu chuyện này vỡ ra, hậu quả như thế nào anh không có nghĩ tới?”

Đông Đình Phong trầm mặc một chút, sắc mặt vẫn bình tĩnh như trước, nhưng sóng lớntrong lòng cũng đã cuộc trào mãnh liệt.

thời gian gần đây củahắn, thật ngọt ngào như mật, vợ yêu dịu dàng, làm cho hắn mê muội, gia đình ấm áp làm cho hắn bị mê hoặc, hắn cũng rất muốn sống như này thật không muốn đi ra khỏi con đường này.

nhưng mà cuối cùng hắn vẫn tới Quỳnh Thành.

có lẽ là đúng với câu nói kia, lòng tham của con ngừoi là vô hạn, vĩnh viễn không thể thỏa mãn.

Ông ta cũng vậy. có vợ yêu xinh đẹp duyên dáng, còn muốn sự nghiệp phát triển phồn vinh.

trên thực tế, đối với quyền lực hắn cũng không muốn lắm nhưng cuối cùng, hắn vẫn là bước vào đây.

“nếu ông muốn nói với vợ tôi, xin cứ việc... chúng ta có thể kiểm tra một chút, vợ ta tin ông vô căn cứ hay là tin tưởng người chồng yêu quý ta đây luôn yêu thương bảo vệ cô ấy. Cơ hội chỉ có một lần nếu bỏ lỡ, chờ đợi ông sẽ là tai ương của chốn ngục tù.... có lẽ tòa án quân sự cuối cùng sẽ quyết định xử tử hình ông...”

Đông Đình Phong xoa cằm, vẻ mặt bình tĩnh, hắn tin ông không nên mạo hiểm.

sắc mặt Cố Tịnh khó coi lên đến cực điểm, nói thật Đông Đình Phong không thể xác định hắn có thể hay không vì quyền lợi mà liều lĩnh đối mặt với sự cám dỗ to lớn này. nhưng mà bất luận kẻ nào cũng không thể không quan tâm.

có một số việc, thử sẽ không thể bắt đầu lại.

“Được, thành giao!” (giao dịch thành công)

Cố Tịnh cắn răng nói ra hai chữ.

cũng không ngoài ý muốn của Đông Đình Phong, hắn nâng ly: “Đây quả là quyết định sáng suốt.”

9 rưỡi tối, Đông Đình Phong rời đi, ngồi trên xe, hắn nhắm mắt trầm tư bên trong xe yên lặng rất lâu. Trần Tụy lái xe.

“Cố Tịnh là một lão hồ ly. giũ lại sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”Trần Tụy nhắc nhở.

“Tạm thời chỉ có thể như vậy, muốn làm Cố Tịnh suy sụp phải làm cho Cố gia gục xuống. nhưng Cố gia có Cố Chấn trấn thủ trong thời gian ngắn sẽ không hạ gục được, cho dù chúng ta dốc hết tinh thần vạch trần chuyện xấu hắn đã làm trong mấy chục năm qua cũng chưa chắc đã thắng được. năm trước, hắn còn từng phái người đi ám sát Lý Hưởng, hai tội này nhiều nhất cũng chỉ là Cố gia mất đi một cánh tay. nếu chọc tức hắn, hắn cũng có thể cắn ngược lại một cái, A Ninh hiện tại cũng có cái sai... ta tuyệt đối không thể mạo hiểm...”

hắn thở ra một hơi, vợ hắn và Mạc gia có thù sâu đậm. mà quan hệ giữ Mạc gia và Đông gia quả thực cũng không bình thường như lời Cố Tịnh nói.

tầng quan hệ này, vẫn mờ mịt tồn tại, nếu làm sáng tỏ, Ninh Mẫn sẽ có phản ứng như thế nào, hắn không thể biết trước được.

so với sự nghiệp và đất nước, hắn càng quan tâm vợ mình hơn.

cho nên, khi làm chuyện này, hắn phải cẩn thận rất nhiều lần.

qua một thời gian, chờ cho chuyện này không còn là mói lo ngại nữa thì hắn sẽ làm sáng tỏ đánh một phát vào chỗ hiểm chủa đối phương khiến bọn họ không thể trở mình.

về phần hiện nay, hắn phải duy trì tốt tinh trạng bây giờ.

trước mắt chuyện hắn quan tâm là phải làm cho hai vợ chồng tin một lòng tin tưởng lẫn nhau thì hắn mới không phải phân tâm ứng phó một lúc hai chuyện.

“Hiện tại đi đâu?”

“đến Cổ Vân lầu!”

“Quay lại!” hắn hạ lệnh.

“Đi nơi nào?”

“Đi gặp hắn!”

Đông Đình Phong nặng nề nói ra ba chữ, trong đầu hiện lên một gương mặt người không ra người quỷ không ra quỷ, trái tim cũng vì thế mà đau đớn.................

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.