Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Chương 38: Chương 38: Nỗi lo nghĩ của Linh Nhi




Nghe nói có người đánh tới tận cửa phủ hòng cướp dâu, Ngụy Di Phương thực sự đã rất hào hứng vui mừng. Là người bạn thân chơi với Thu Hàn Nguyệt từ thưở còn quấn tã, nàng ta sớm đã coi việc Thu Hàn Nguyệt bị ăn đòn là việc đại sự đã mong chờ từ lâu rồi. Huống hồ, người tìm tới tận phủ gây chuyện này, dù luận về tướng mạo hay khí thế đều có thể coi là một chín một mười so với Thu Hàn Nguyệt, sao có thể khiến người ta không mong chờ?

Nhưng mấy ngày sau đó, nàng ta cuối cùng cũng thất vọng.

“Thu Hàn Nguyệt, ngươi đúng là tên đại giảo hoạt, ngươi cố ý tỏ ra yếu thế, để ngày đại hôn cận kề, khiến người ta ngủ quên trên chiến thắng nhỏ bé, mà không thể phá hoại hôn lễ, tên tiểu tử ngươi chính là có chủ ý đó phải không?”

Thu Hàn Nguyệt điềm đạm liếc nàng ta một cái, không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.

“Người đó rõ ràng thật uổng phí khuôn mặt đẹp, sao đến điểm này cũng không nhìn ra chứ? Để mặc cho ngươi giở trò, thế mà hắn không phát giác chút nào sao?”

“Sao, có hứng thú với y?”

Ngụy Di Phương xì một tiếng, khinh miệt đáp: “Ta thấy ngứa mắt cái kiểu nghênh ngang tiểu nhân đắc chí của ngươi, dùng khổ nhục kế để đổi lấy vợ đẹp, hơn nữa Linh Nhi bảo bối như vậy, nếu ta là đàn ông, ta cũng tình nguyện chịuài đấm.”

“Bổn thành chủ không cần động thủ, cũng sẽ lấy được Linh Nhi.”

“Vậy tại sao ngươi lại bị đấm? Tự muốn ăn đòn à?”

“Như nàng đã nói đấy, nếu có thể dùng cách này để an ủi một người, thì sao lại không làm?” Huống hồ, Túc Hao cũng chẳng khá khẩm hơn hắn là bao.

“Vì vậy mới nói, ngươi vẫn là Thu Hàn Nguyệt giảo hoạt và bỉ ổi.” Ngụy Di Phương đảo mắt, nói. “Thu Hàn Nguyệt, ngươi sinh trưởng trong hoàng tộc, nhưng lại rời khỏi kinh thành, có phải sợ cây to gọi gió lớn, và gió lớn ấy sẽ mang tới họa sát thân cho ngươi không?”

“Nàng nghĩ nhiều quá đấy.”

“Nếu không, việc hoàng thượng đưa ngươi tới vùng đất biên cương xa xôi này là có ý khác?”

Thu Hàn Nguyệt nhìn đi chỗ khác, ánh mắt lạnh lùng, “Trước kia, ta cứ tưởng nàng ít nhiều cũng có chút đầu óc chứ.”

Ngụy Di Phương giận quá hóa cười: “Ngươi dám nói ngươi sinh ra trong hoàn cảnh đó, mà trong lòng không có chút vọng tưởng nào không?”

“Không có.”

“Tại sao?”

“Tại sao ta lại phải mắc phải lỗi lầm ngu ngốc như thế?” Thu Hàn Nguyệt hừ mũi. “Có thể sống những ngày nhàn nhã vui vẻ, hà tất cứ phải tìm rắc rối về cho mình?”

“Nhưng, sử xanh sẽ không ghi lại danh tính của một hoàng thân quốc thích…”

“Thế thì sao? Liên quan gì tới ta?”

Ngụy Di Phương ngẩn người.

“Nàng muốn tìm thấy lý do từ chối vào cung từ ta ư? Đi hỏi ta, chi bằng hỏi chính bản thân nàng còn hơn.”

Hai người đều là những kẻ thông minh tuyệt đỉnh, từ trong ánh mắt của đối phương đã có thể nắm bắt được câu trả lời thật nhất thiết thực nhất, mặc dù ngay sau đó ánh mắt ấy cũng tan đi, nhưng cũng đủ để họ hiểu lẫn nhau. Cũng có thể, đây chính là lý do mà họ vĩnh viễn không thể trở thành người yêu được, vì họ quá giống nhau và quá hiểu nhau.

“Ca ca, huynh xem con diều mà Linh Nhi làm…” Linh Nhi mặc một chiếc váy màu trắng đẩy cửa thư phòng, mang theo cả không khí trời xuân bên ngoài, và ánh sáng xuân tươi đẹp nhất, lại đang nhảy nhót trên khuôn mặt nhỏ xinh của tiểu nha đầu. Không biết tại sao, khi vừa đẩy cửa chạy vào, thấy hai người ngồi đối diện với nhau qua thư án, xuân quang trên khuôn mặt lại dần dần ngưng lại, không tỏa sáng nữa. “Á… ca ca…” Tại sao… tại sao Linh Nhi lại cảm thấy mình không nên vào như thế này…

“Sao còn không lại đây?” Ánh mắt sắc bén của Thu Hàn Nguyệt biến mất, hắn giơ tay ra.

Ngụy Di Phương phì cười thành tiếng, “Linh Nhi mau lại đây, ca ca nhà muội nhớ muội sắp chết rồi.”

Linh Nhi chần chừ do dự dịch đôi chân nhỏ, “Ca ca…”

“Sao thế?” Hắn nghiêng người dang tay, nhanh chóng kéo tiểu nha đầu vào lòng, đặt ngồi lên đùi.

Ngụy Di Phương khinh miệt trừng mắt lườm Thu Hàn Nguyệt, “Nếu ta là đàn ông, nhất định sẽ không cho ngươi cơ hội làm hại bông hoa nhỏ khuynh quốc khuynh thành này.”

“Nàng nên cảm thấy may mắn vì mình không phải là đàn ông.” Hắn nghịch nghịch những móng tay mềm mại của tiều nha đầu, cũng chẳng buồn ngẩng lên, đáp.

“Xì.” Ngụy Di Phương không chịu được cảnh thiếu nữ sắp rơi vào miệng sói, quay đầu bỏ đi.

Vì không muốn bị Thu Hàn Nguyệt trừng mắt lườm lại, nên nàng ta đi rất nhanh, hoàn toàn không cảm nhận được đôi mắt to tròn của Linh Nhi đang đuổi theo mình thầm ngưỡng mộ.

Bóng lưng ấy, sự kiêu ngạo ấy, sự tự tin ấy, thật hấp dẫn, thật giống ca ca… Vừa rồi, Ngụy tỷ tỷ và ca ca ngồi nói chuyện với nhau, Linh Nhi lại cảm thấy mình không nên vào, dường như sự đường đột của nàng đã phá vỡ thứ gì đó đẹp đẽ.

“Sao thế?” Cảm nhận được sự yên lặng khác thường của tiểu nha đầu, Thu Hàn Nguyệt nâng khuôn mặt nhỏ xinh nhìn trăm ngàn lần cũng không thấy chán của nàng lên. “Linh Nhi không định cho ca ca xem diều ư? Diều ở đâu?”

“Ca ca.” Đôi mắt to của nàng thoáng hiện lên vẻ âu sầu, “Linh Nhi rất ngốc, đúng không?”

Hắn sầm mặt lại, “Ai nói với Linh Nhi những lời như vậy?”

“Linh Nhi rất ngốc. Không thể giúp ca ca đọc rất nhiều rất nhiều sách, còn đòi ca ca phải chơi với Linh Nhi, nhưng tối nào ca ca cũng đọc sách đến khuya mới ngủ. Linh Nhi rất ngốc, cũng không thể nói chuyện với ca ca như Ngụy tỷ tỷ, dù ca ca có nói rất nhiều rất nhiều, Ngụy tỷ tỷ cũng hiểu được. Linh Nhi ngốc…”

Những lời này, Thu Hàn Nguyệt nghe xong, vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì tiểu nha đầu đã bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn, tình cảm cũng mạnh mẽ hơn, đã biết cách ghen tuông vô cớ. Lo vì bộ dạng âu sầu ảo não này của tiểu nha đầu thực khiến người ta đau lòng.

“Linh Nhi, ca ca thích Linh Nhi lôi ca ca đi chơi, thích nàng nói chuyện với ca ca, những thứ ca ca thích quan trọng hơn tất cả, đúng không?”

“… Ca ca có thích Ngụy tỷ tỷ không?”

“Ca ca quý tỷ tỷ.”

Hắn giơ tay, giãn hai hàng lông mày của nàng ra, cười nói: “Một người có thể quý rất nhiều người xuất sắc, nhưng tình yêu thì chỉ dành cho một người mà thôi. Ngụy tỷ tỷ đúng là rất xuất sắc vì vậy ca ca quý nàng ấy.”

“Tình yêu của ca ca, chỉ dành cho một mình Linh Nhi thôi sao?”

Khả năng chất vấn của tiểu nha đầu càng ngày càng khá lên rồi đấy. “Tình yêu của ca ca chỉ dành cho mình Linh Nhi thôi.”

Nhưng, hắn lại không có được nụ cười thỏa mãn vui tươi của Linh Nhi giống như hắn nghĩ. Tiểu nha đầu nép vào lòng hắn, lặng lẽ không nói gì.

“Lẽ nào tình yêu của Linh Nhi, không phải chỉ dành cho một mình ca ca thôi?” Hắn hỏi. “Bạch hổ ca ca đẹp hơn ca ca, biết làm cho Linh Nhi vui hơn ca ca, Linh Nhi sẽ yêu thương hắn hơn ca ca ư?” Lão hổ đáng ghét, vì Linh Nhi của bổn thành chủ, bổn thành chủ giơ cao đánh khẽ cho ngươi lần này, mau mau rút lui cho nhanh đi.

“Không, không phải, không phải đâu.” Linh Nhi vội vàng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu đỏ hồng lên.

Hắn nhìn chăm chú, dịu giọng nói: “Vậy thì thế nào?”

“Linh Nhi yêu thương ca ca, nhiều hơn rất nhiều so với việc Linh Nhi thích Bạch Hổ ca ca, thích Ngụy tỷ tỷ, Minh Thúy tỷ tỷ!”

Thu Hàn Nguyệt nghe rất rõ ràng, với hắn là “yêu thương”, với những người kia nàng dùng từ “thích”. Tiểu nha đầu không biết cách thể hiện, nên sự thay đổi ấy không phải là cố tình, mà sự thay đổi ấy xuất phát từ sự chân thành tự nhiên của nàng. Hắn khẽ cười, “Nguyệt ca ca tin Linh Nhi. Linh Nhi cũng tin Nguyệt ca ca, đúng không?”

“… Linh Nhi tin Nguyệt ca ca.” Khuôn mặt nhỏ nhắn giờ mới chịu nở nụ cười.

“Tin ca ca, vậy thì hãy ngoan ngoãn đợi tới ngày đại hôn, rồi làm tân nương tử của ca ca, được không?”

“Được!” Nàng cười rất tươi, rất ngọt ngào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.