Cô Vợ Mù, Ly Hôn Anh Không Đồng Ý

Chương 149: Chương 149: Nợ cũ, nợ mới




Bà nội Bạch không nói gì, trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt đất, vỗ đùi kêu rên lên.

Thanh âm của bà ta sắc nhọn, tiếng khóc thê thảm, một bà lão tóc bạc ngồi trên mặt đất khóc lóc om sòm, quả thật làm cho Bạch Hoài An hoảng sợ, trong chớp mắt liền cảm thấy sửng sốt.

Nhìn thấy người qua đường xung quanh chậm rãi vây lại xem, bà lão khóc càng to hơn, thậm chí còn đứng lên, kéo tay một bà lão khác đang đứng đấy xem, khóc lóc kể lể với bà ấy.

Từng chữ, từng từ đều được bà ta đổi trắng thay đen, tay chỉ về hướng Bạch Hoài An.

Bạch Hoài An đối với người già vẫn là thái độ cực kỳ tôn kính, nhưng khi bị những người không rõ sự việc đã lấy tay chỉ trỏ như vậy, cô bắt đầu cảm thấy tức giận.

Cô mặc kệ tiếng xấu ảnh hưởng đến dòng họ, trực tiếp mở miệng nói: “Bố tôi là con trai út của bà ấy, nhưng ông ấy từ nhỏ đã không được yêu thương, khi bố vừa trưởng thành đã bị chuyển ra khỏi nhà sống theo ý của họ. Ông ấy đi không mang theo một chút tài sản nào của gia đình, sau đấy ông kết hôn với mẹ tôi, và sinh ra tôi. Bà nội tôi, bà ấy không thích con gái, rất nhiều năm về sau không đến nhà chúng tôi dù chỉ một lần, mỗi lần đến dịp lễ, chúng tôi chỉ muốn đến chúc mừng nhưng đều bị thu hết lễ vật và bị người đuổi ra khỏi nhà.”

Bọn họ một nhà ba người, ăn nhiều nhất chắc cũng một bát canh, ban đầu, khi đấy Bạch Hoài An mới được hai tuổi, cô đã cùng ba mẹ phải đứng ngoài gió lạnh nhiều giờ đồng hồ, nhưng bác trai tuyệt nhiên không chịu mở cửa.Đọc truyện hay tại website Nh ayho. com | Nhảy hố truyện full

Mãi về sau, bố cũng suy nghĩ thông suốt, ngoại trừ gửi tiền bảo hiểu cho bà ấy mỗi tháng, ngày lễ tết thì đưa lễ vật, ngoài ra, ông sẽ không tự mình đến cửa nhà họ Bạch để người ta ghét bỏ.

Coi như bà nội và bác là những người họ hàng xa.

Nghĩ rằng cho dù không thích bố nhưng bọn họ đối với bố cũng là mẹ đẻ, là anh trai ruột thịt, nhưng sự thật đã chứng minh rằng, hai mẹ con Bạch Hoài An đã nhầm rồi.

Tất cả bọn họ tới đây, chỉ vì tài sản của bố vì nhà ở và tiền tài của bố.

Ngay cả cửa nhà cũng chưa kịp bước vào thì đã bị bọn họ ném vào tuyết trắng ngoài trời.

Tuyết lớn như vậy, ngay cả một bộ quần áo bọn họ cũng không để cho hai mẹ con bọn họ, rõ ràng khi đấy, bọn họ đã tính toán để hai mẹ con Bạch Hoài An bị chết rét ở ngoài.Đọc truyện hay tại website N hayh o. com | Nhảy hố truyện full

Sau khi kết hôn với Hoắc Tùng Quân, cô nghe nói nhà của cô đã bị bọn người bác trai chiếm lấy, cô muốn lấy lại nhà, nhưng sợ gây phiền phức đến Hoắc Tùng Quân nên vẫn luôn giữ chuyện này trong lòng.

Hiện tại nếu bọn họ đã tìm tới tận cửa, cô cũng phải tính toán với bọn họ một cách rõ ràng.

Chiếm lấy tài sản của con trai và em trai, đem người phụ nữ góa chồng và đứa con nhỏ của họ đuổi ra khỏi nhà giữa một ngày tuyết lớn, gia đình này phải cực kỳ nhẫn tâm thì mới có thể làm ra loại chuyện vô liêm sỉ như vậy, thế nhưng bây giờ bọn họ vẫn còn mặt mũi để tìm người ta.

Ánh mắt Bạch Hoài An đỏ hoe, hung giữ nhìn bọn họ chằm chằm, tưởng tượng đến cảnh cả nhà bọn họ vây quanh một mình mẹ cô, ép mẹ cô đến đường cùng, cô liền hận không thể xé xác đám người này.

Bà nội Bạch tức không nói nên lời, sau đấy bác trai đột nhiên ngăn bà ta lại: “Hôm nay coi như chúng tao gặp xui, chúng tao đi trước”

“Từ từ.”

Bạch Hoài An ngẩng đầu, quét mắt qua bốn người bọn họ, có chút nghiêm túc: “Tôi vẫn nên hỏi một chút, chúng ta đã tám trăm năm không liên lạc, các người vì cái gì mà đột nhiên tìm tới tôi, sẽ không chỉ vì muốn nhận người thân thôi chứ?”

Cô không cho rằng những người này đột nhiên lại tới đây, chỉ vì một chút lương tâm chỉ dẫn, cảm thấy có lỗi nên thực sự đến xin lỗi cô, cho nên mới kéo nhau đến đây để khôi phục lại quan hệ gia đình.

——————–

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.