Cô Vợ Mù, Ly Hôn Anh Không Đồng Ý

Chương 95: Chương 95: Trừng phạt




Xung quanh có nhiều đồng nghiệp như vậy, nhìn dáng vẻ điên cuồng của Trương Tĩnh Như, bị ông chủ phân phó một cái, trực tiếp lao qua, ẩn cô ta xuống đất.

Trương Tĩnh Như không thể động đậy, bị đè trên mặt đất, đè rất chặt, phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại.

Sắc mặt Trần Thanh Minh tràn đầy tức giận, bảo vệ Bạch Hoài An sau lưng mình, trực tiếp phân phó: “Báo cảnh sát, lập tức báo cảnh sát. công ty chúng ta vậy mà lại có loại người này, không thể che giấu được. cô ta vậy mà lại làm ra loại chuyện này, hại bao nhiêu cô gái như vậy, nhất định phải chịu sự trừng phạt của pháp luật”

Trương Tĩnh Như nghe thấy vậy, gương mặt hoảng loạn, không thể, cô ta không thể ngồi tù được.

Sắc mặt Trần Thanh Minh xanh đen, mặc dù tính tình của anh ta rất tốt, nhưng Trương Tĩnh Như biết anh ta thật ra rất công chính, trong mắt không thể chứa nổi một hạt cát, nói một không nói hai, ở đây không đi được.

Trương Tĩnh Như nhìn Bạch Hoài An, nảy ra sáng kiến.

Khuôn mặt cô ta tái nhợt, mắt đỏ bừng, khóc lóc thảm thiết, nghẹn ngào nói với Bạch Hoài An: “Hoài An, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, tôi, là tôi ham mê tiền tài. Gần đây tôi cần phải mua nhà, khoản trả góp còn thiếu một chút nữa, chỉ cần lấy được hoa hồng, tôi có thể tiến gần đến tiền trả góp rồi.”

Trương Tĩnh Như nói, bắt đầu đánh bài đồng cảm: “Tôi là người nơi khác đến, ở trong nhà trọng nam khinh nữ, tôi không dễ gì mới có thể rời khỏi nhà, đến thành phố An Lạc làm ăn, tiền kiếm được mấy năm trước đều bị em trai tôi lấy đi hết rồi. Mấy năm nay đều liều mạng làm việc mới kiếm được một ít tiến như vậy, không dễ gì mới có thể mua được nhà ở thành phố An Lạc, sinh sống ở đây. tôi nóng lòng muốn thoát khỏi gia đình cổ hủ hút máu người đó, cho nên mới gấp gáp muốn thành công như vậy. Xin cô tha cho tôi một lần này, tôi tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện như này nữa, cầu xin cô, tha cho tôi đi.”

Cô ta nằm trên đất, không ngừng cầu xin, quỳ lạy Bạch Hoài An, trông vô cùng đáng thương.

Con người đều đồng tình với người yếu thế, vừa nghe thấy Trương Tĩnh Như nói những chuyện này, các đồng nghiệp xung quanh quả thật đều vô cùng ngạc nhiên. Nhưng nhìn thấy cô ta bị đè trên đất, khóc lóc thảm thiết, dù sao cũng là đồng nghiệp quen biết bao nhiêu năm, các đồng nghiệp có chút mềm lòng nhìn về phía Bạch Hoài An.

Phương Ly là người ghét Bạch Hoài An nhất, đặc biệt là vừa nãy thấy Trần Thanh Minh bảo vệ Bạch Hoài An, tức giận, lúc này đột nhiên cướp lời trước: “Hoài An, tôi thấy Giám đốc Trương thật sự biết sai rồi, tình huống của cô ấy quả thật có chút đáng thương. Tôi thấy..”

“Cô thấy cái gì mà thấy” Bạch Hoài An không hề lưu tình ngắt lời cô ta.

“Cái gì?” Phương Ly ngẩn ra.

Bạch Hoài An cười nhạo cô ta một tiếng: “Hôm qua người bị lừa đến phòng bao quán bar, suýt chút nữa bị hủy đi sự trong trắng là cô sao? Không phải cô, ở đây có chỗ cho cô nói sao? Cô câm miệng lại cho tôi, người nào không biết, còn nghĩ rằng cô dùng miệng để thiết kế đấy”

Phương Ly bị cô chế nhạo một trận, tức đến nỗi mặt đỏ bừng, bị Trần Thanh Minh lạnh lùng liếc một cái, vẫn là không nói cái gì cả, oan ức ngậm miệng lại.

Bạch Hoài An thấy cô ta thức thời, mới không tiếp tục nói gì nữa, quay đầu nhìn Trương Tĩnh Như trên mặt đất, sắc mặt lạnh lùng, không chút động lòng.

“Trương Tĩnh Như, tôi không quan tâm cô vì lý do gì, hại người chính là không đúng. Cô đáng thương, lẽ nào những cô gái bị cô hủy hoại sự trong trắng không đáng thương sao? Còn những tổn thương về thể xác và tinh thần cô để lại cho bọn họ thì phải làm sao? Ai thương hại cho bạn họ?”

Bạch Hoài An nói xong, các đồng nghiệp đứng xung quanh, đặc biệt là mấy đồng nghiệp vừa rồi mới mềm lòng nói: “Những cô gái đó bị Trương Tĩnh Như uy hiếp, có lẽ bây giờ đều không dám nói với bạn bè người nhà rằng bọn họ bị tổn hại. Những người này đều giấu trong lòng, nếu như bị trầm cảm, tinh thần có vấn đề thì phải làm sao? Đến lúc đó không phải chỉ huy sự trong trắng của người ta, mà là lấy mạng của người ta đấy”.

Trần Thanh Minh tiếp lời của bọn họ: “Trương Tĩnh Như làm không phải một hai lần, cô ta đã hại bao nhiêu cô gái. Nếu như thật sự có người nghĩ không thông, thì Trương Tĩnh Như còn hại là gia đình người ta, cô để bố mẹ của người ta phải làm sao chứ? Mọi người đều là người có gia đình, nếu như chị em mọi người xảy ra loại chuyện này, mọi người thật sự sẽ tha thứ cho Trương Tĩnh Như sao?”

Nói xong những lời này, những người vừa rồi suýt chút nữa dao động nhất thời đều xấu hổ cúi đầu.

Chưa từng chịu khổ, thì từng nên khuyên người khác phải lương thiện, quả thật chính là đạo lý này.

Trương Tĩnh Như ngẩng đầu hung ác nhìn về phía Bạch Hoài An, sau đó nước mắt lại rơi xuống, khi đang chuẩn bị nói cái gì đó, nhưng Bạch Hoài An lại lên tiếng trước.

Đôi mắt hoa đào của cô đỏ hoe, nước mắt rơi từng hạt xuống, khóc vô cùng đau lòng: “Mọi người không biết tôi qua tôi gặp phải loại chuyện đó thì sợ hãi thế nào đâu. Tổi qua tôi còn bị cảm phát sốt, nửa đêm đột nhiên nhận được điện thoại, lôi thân thể ốm bệnh đi đưa tài liệu cho Trương Tĩnh Như. Tôi chăm chỉ làm việc như vậy, là vì nghĩ cho công ty, kết quả không ngờ Trương Tĩnh Như vậy mà lại tính kể với tôi”

Cô nghẹn ngào, đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn không ngừng lau nước mắt.

Lúc này mọi người mới phát hiện, hôm nay khí sắc của Bạch Hoài An thật sự không tốt lắm, làn da gần như trong suốt, nhìn có cảm giác yếu ớt.

Bạch Hoài An tiếp tục nói: “Tôi bị Tổng giám đốc Lưu ép rượu, suýt chút nữa bị ông ta cưỡng bức. Nếu không phải bạn tôi đến kịp thời, có thể tôi thật sự đã bị ông ta hủy hoại rồi. Nếu như tôi bị chụp hình lại, bị Trương Tĩnh Như đe dọa, e rằng cả đời này đều không dám nói với người khác nỗi đau mà tôi đã phải chịu, cả đời của tôi đã bị cô ta hủy hoại rồi. Có lẽ tôi sẽ không chịu nổi loại dày vò này, hôm nay sẽ nhảy từ trên tầng cao nhất cũng công ty xuống, lúc này đã chết rồi.”

Cô là một ví dụ sống, các đồng nghiệp nghe thấy vậy đều vô cùng cảm động, càng hận Trương Tĩnh Như thêm.

“Hoài An nói đúng, Trương Tĩnh Như chính là một người xấu. Nếu như tha cho cô ta, cô ta sẽ không thay đổi, tiếp tục làm loại chuyện này, đến lúc đó sẽ có càng nhiều cô gái bị hại hơn”

“Đúng, nói không chừng người tiếp theo lại là bạn tôi người thân của tôi”.

“Báo cảnh sát, nhất định phải báo cảnh sát, những chuyện là Trương Tĩnh Như làm đều là phạm pháp, nên bị một bài học, nếu không cô ta sẽ không nhớ lâu.”

Các đồng nghiệp đều kích động, sắc mặt Trương Tĩnh Như hoàn toàn tái mép, biết mình thật sự không thể cứu được nữa rồi.

Khóe miệng Bạch Hoài An nhếch lên.

Trần Thanh Minh đã báo cảnh sát rồi, một lúc sau cảnh sát đến, sau khi hiểu được tình hình, Trương Tĩnh Như bị còng tay đưa đi, trước khi đi, còn liếc nhìn về phía Bạch Hoài An.

Vốn dĩ Bạch Hoài An cho rằng cô ta nhìn mình, những ánh mắt của cô không hề đối mặt với cô ta, nên cô nhìn theo ánh mắt của cô ta, đúng lúc nhìn về phía Phương Ly đứng sau Trần Thanh Minh.

Trong lòng cô lộp bột một tiếng, dường như hiểu ra cái gì đó.

Bởi vì gây một trận, Trần Thanh Minh nhìn thời gian không còn sớm nữa, đến thời gian ăn. trưa rồi, thì nói với các nhân viên xung quanh: “Hôm nay công ty chúng ta diệt trừ được một u nhọt lớn như vậy, mọi người đều có công lao, tối mời mọi người ăn cơm trưa, mọi người muốn ăn cái gì thì cứ gọi đi”

Nhân viên nhất thời vang lên một trận hoan hô, ai cũng đều rất vui.

Vốn dĩ có một số người bởi vì chuyện này mà vẫn còn có ý kiến với Bạch Hoài An, sau khi được Trần Thanh Minh khen ngợi như vậy, nhất thời chút ý kiến đó đều không còn nữa.

Các nhân vật lục đục đi ra ngoài, Bạch Hoài An và Trần Thanh Minh đi ở phía sau cùng.

Cô nhìn thái đột của Trần Thanh Minh đối với mình bảo vệ hơn bình thường nhiều, trong lòng đã đoán được rồi, cô nói với Trần Thanh Minh: “Anh tiếp xúc với Hoắc Tùng Quân rồi sao?”

Vốn dĩ Trần Thanh Minh vẫn còn do dự không biết có nên nói với cô không, nhìn thấy ánh mắt chắc chắn của Bạch Hoài An, gãi đầu, hoàn toàn không có dáng vẻ uy nghiêm khi ở trong công ty.

“Bị cô nhìn ra rồi. Hôm qua Tổng giám đốc Hoắc gọi điện thoại hỏi tình hình của cô, tôi nói chuyện cô bị ốm ra. Anh ấy đặc biệt dặn dò tôi, ở công ty phải chăm sóc cô cho tốt”

Trần Thanh Minh nói rồi nhìn sắc mặt Bạch Hoài An, giải thích: “Anh ấy bảo tối âm thầm bảo vệ cô, đừng quá lộ liễu. Tổng giám đốc Hoắc đang quan tâm đến sự tôn nghiêm của cô”

“Tôi biết rồi” Bạch Hoài An cười, trong lòng mềm nhũn.

Hoắc Tùng Quân là người rất kiêu ngạo, có thể khiến anh bỏ đi sự tôn nghiêm của mình đến tìm Trần Thanh Minh chăm sóc mình, anh thật sự sợ cô chịu oan ức, người này, thật sự không thể khiến người ta ghét được.

Người đàn ông ưu tú như vậy vì một người con gái mà có thể làm được đến trình độ này, có thể từ chối được sao?

Dù sao bây giờ Bạch Hoài An thật sự rung động rồi.

Mặc dù Phương Ly đi ở phía trước, nhưng vẫn luôn chú ý đến phía sau, thấy Bạch Hoài An và Trần Thanh Minh không biết đang nói cái gì..

Trần Thanh Minh cười vô cùng dịu dàng, hoạt bát hơn bình thường mấy phần, tức giận đến nỗi móng tay cắm vào lòng bàn tay.

Khi ăn cơm, Phương Ly đều không chuyên tâm, không cẩn thận là đổ đồ uống, vội vàng vào phòng vệ sinh xử lý, trong miệng còn luôn lẩm bẩm “xui xẻo”.

Sau khi xử lý xong quần áo, cô ta đi từ phòng vệ sinh ra, đột nhiên có người chặn đường.

Phương Ly nhìn, người chặn đường cô ta vậy mà lại là Bạch Hoài An.

“Cô... cô làm cái gì?”

Bây giờ Bạch Hoài An hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng khi ở trong công ty, đôi mắt hoa đào của cô vô cùng hoàn hảo, đường mí mắt của cô dường như được vẽ bằng một đường mực dày mà thành vậy, đồng tử rất đen, trong suốt như pha lê.

Cô ta thậm chí còn nhìn thấy vẻ kinh ngạc của mình thậm chí còn có chút sợ hãi từ trong mắt Bạch Hoài An, tràn đầy lạnh lùng.

“Phương Ly, địa chỉ của tôi là cô nói cho Trương Tĩnh Như biết đúng không? Cô có tham gia vào chuyện tối qua không?”

- -------------------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.