Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 335: Chương 335: Ba mẹ tôi ở không quen




Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

——————————————-

Ngay sau đó, bốn phía khách mời một lần nữa kinh ngạc đến ngây người.

Chỉ sợ da mặt dày đã không đủ để hình dung về hai mẹ con này rồi…

“Mợ ngược lại cũng không cần tức giận đâu.” Diệp Oản Oản khóe miệng mỉm cười: “Thật ra thì, bây giờ ba mẹ tôi tặng phòng ốc cho cậu mợ, phòng đó quả thực không lớn lắm, cho dù bây giờ nhà cậu mợ dọn đi thì đối với một nhà bốn người chúng tôi mà nói cũng hơi nhỏ một chút, như thế này đi… tôi liền thay mặt ba mẹ đem nhà ở đó tặng cho cậu mợ nhé.”

Nói xong, Diệp Oản Oản nhìn về phía Diệp Thiệu Đình cùng Lương Uyển Quân: “Ba, mẹ… Một nhà ba người của cậu vốn cũng không dễ sống, quả thật giờ đuổi bọn họ đi, chỉ sợ cũng không nhà để ở, nếu làm vậy lại để cho người ngoài nói chúng ta bạt bẽo không coi trọng tình thân…”

Trong tay Diệp Oản Oản chẳng biết lúc nào nắm một chuỗi chìa khóa.

“Cha, mẹ…”

Diệp Oản Oản đem chìa khóa, nhẹ khẽ đặt ở trong tay hai người.Chìa khóa có màu tím thẫm, ước chỉ dài bằng một ngón tay, trên đó có dấu hiệu của ‘Kim Đô Bích Hải’.

“Nhà ở Kim Đô Bích Hải!”

Nhìn thấy chuỗi chìa khóa này, Phương Tú Mẫn cùng Lương Thi Hàm trong nháy mắt nhìn không chớp mắt được.

Kim Đô Bích Hải chính là một trong những khu biệt thự sang trọng nhất Đế đô, hiện nay, mặc dù có tiền cũng khó mua lấy được.

“Chuyện này… Làm sao có thể!”

Phương Tú Mẫn mặt đầy vẻ không cách nào tin tưởng được, nhà ở của Diệp Thiệu Đình tại Kim Đô Bích Hải không phải đã sớm thế chấp cho tòa án rồi sao?

Coi như căn nhà đó có thể chuộc về nhưng đó cũng là một khoản tiền trên trời, Diệp Oản Oản này có tài đức gì mà làm được chuyện đó chứ?

Lương Uyển Quân ngơ ngác nhận lấy chìa khóa, cùng chồng trố mắt nhìn nhau, hồn cũng chưa tỉnh lại, trong con ngươi của Diệp Mộ Phàm cũng đầy vẻ kinh ngạc.

Diệp Oản Oản một bộ tóc dài tùy ý phân tán sau lưng, ánh mắt quét qua một nhà Lương Thi Hàm, mang theo nụ cười như có như không, mở miệng nói: “Vì thế căn nhà kia cậu mợ vẫn nên giữ lại đi, tôi sợ ba mẹ tôi ở cũng không quen.”

Diệp Oản Oản nói bóng nói gió, dù mấy người nhà Lương Thư Hàm xem ngôi nhà kia là bảo bối nhưng căn bản cũng không xứng đáng cho ba mẹ của cô ở, cái nhà kia chẳng qua chỉ là bọn họ coi thường ném cho bọn họ mà thôi.

Phương Tú Mẫn lúc này tức giận tới mức cắn răng nhưng nửa chữ đều không nói được.

Mà giờ khắc này Diệp Thiệu Đình nhìn về phía Diệp Oản Oản, thần sắc tràn đầy phức tạp, người trước mắt dựa theo trí nhớ của ông chính là người con gái chuyên gây chuyện ầm ĩ với ông sao?…

Trong trí nhớ của Diệp Thiệu Đình hình ảnh cùng lời nói của con gái của ông trước kia và người ở hiện tại không cách nào hòa hợp với nhau được, ông thậm chí còn tưởng đây là hai người khác biệt, từ bộ dạng khí chất toàn thân hay cả hành động cùng lời nói thì cô gái trước mắt này không có chút nào giống với con gái ông trước kia.

“Diệp Oản Oản, cho dù cô có biệt thự ở Kim Đô Bích Hải thì như thế nào, ai biết được căn nhà kia cô dùng biện pháp nào lấy được?! Cô dù sao tuổi còn nhỏ, không có làm việc đàng hoàng, chưa tốt nghiệp xong trung học đã bị nhà trường đuổi rồi, bây giờ còn không phải là sâu mọt của xã hội sao?!” Lương Thi Hàm đứng dậy, chỉ vào Diệp Oản Oản cười lạnh rồi nói.

Bà đã sớm nghe nói trường Thanh Hòa muốn đuổi học Diệp Oản Oản rồi, bà ta sao lại không biết được đứa nhóc này ở bên ngoài ăn chơi lêu lổng chứ?.

Diệp Oản Oản cũng không thèm nhìn Lương Thi Hàm một cái nào, ngay cả chút phản ứng đáp trả bình thường cũng không chút nào tồn tại.

“Thi Hàm, con sắp tiến vào đại truyền thông Đế Đô học, sau khi tốt nghiệp chính là tinh anh là trụ cột xã hội, cho nên con không cần cùng loại người đã sớm lăn lộn trong chỗ không được sạch sẽ lắm của xã hội mà tranh luận đâu!” Phương Tú Mẫn cười lạnh tiếp tục mở miệng.

“Đế Đô truyền thông? Trường đại học đỉnh cao sao?.”

Các khách mời thần sắc kinh ngạc, không nhịn được quan sát Lương Thi Hàm thêm mấy lần.

“Ở độ tuổi này có thể thi đậu vào truyền thông Đế Đô, tiền đồ thật không thể đo lường.”

“Rất nhiều nhà truyền thông danh gia muốn đi vào truyền thông Đế Đô để có được đào tạo chuyên sâu nhưng cũng không có cơ hội!”

Đại học truyền thông Đế Đô, được xưng là nơi thu nhận học sinh nghiêm khắc nhất trong các trường đại học ở Đế Đô, mỗi một ngành số lượng người học mặc dù không nhiều nhưng nếu có thể tốt nghiệp thành công đi ra ngoài thì người đó sẽ trở thành tinh anh trong giới truyền thông.

Nghe người ta nghị luận, Phương Tú Mẫn trên mặt hiện lên vẻ ngạo mạn từ trên cao nhìn xuống nhìn lướt qua Diệp Oản Oản.

“Thi Hàm, đi, chúng ta đi đến chúc thọ cho ông nội con đi!”

Nghĩ đến chuyện con gái mình thi đậu đế truyền, Phương Tú Mẫn nhất thời khôi phục lại sự cao ngạo trong mình, đứng dậy mang theo Lương Thi Hàm hướng phía chủ tọa đi tới.

Sau đó Lương Thi Hàm cùng Phương Tú Mẫn đến, chủ tọa là một ông lão đem ánh mắt dời tới trên người hai người.

“Ông nội, chúc ông tùng linh trường tuế nguyệt, bà đào phủng nhật tam thiên tuế!” Lương Thi Hàm nhìn về phía Diệp Hồng Duy nhu thuận cười nói.

Diệp Hồng Duy ngồi đó vô cùng trầm ổn, mặt mũi tuy có chút ít già nua nhưng lại mang theo vẻ uy nghiêm không phải ai cũng có được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.