Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 233: Chương 233: Cẩn thận mập không đi nổi đó




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Cuối cùng, Hứa Dịch lệ chảy thành sông mà đi ra khỏi phòng.

Thật là làm cho hắn cứ như có tật giật mình, hai bên cùng nhau làm khó hắn làm hắn quấn quít muốn chết, kết quả ông chủ lại có thể để cho hắn “Nhìn chăm chú ông chủ hắn thật tốt nữa chứ!”

Ông chủ ngay cả chuyện liên quan đến Nhược Hi tiểu thư cũng không chút nào nảy sinh ra dấu hiệu tức giận đối với Diệp Oản Oản.

Hắn thật là quá sai lầm rồi.

Làm sao lại quên mất ông chủ mình bây giờ đang chạy điên cuồng trên con đường trở thành hôn quân chứ!

Sau đó, Diệp Oản Oản liền tiến vào một cuộc chiến long trời lở đất trước kì thi đại học.

Từ khi Tư Dạ Hàn đi qua trường học một lần sau đó ngàn dặm rừng đào không có một ngọn cỏ (Editor: ý là không có ai theo đuổi Oản Oản nữa á), cộng thêm sắp thi vào trường đại học không khí càng lúc càng khẩn trương cho nên khoảng thời gian này cô ở trường học đều rất yên ổn.

Về phần Trình Tuyết luôn một mực muốn cùng với cô đối nghịch cùng nhanh chóng biến thành một người khác, tại thời điểm cô trở về trường học liền tự tạt vào mặt mình một ly dầu tẩy trang, sau đó ngay trước mặt bạn học cả lớp cùng nói xin lỗi với cô.

Không chỉ không cùng cô đối nghịch còn đối với cô ân cần hỏi han, quan tâm đầy đủ quả thực là coi cô là thành mẹ ruột mà hiếu thuận, hơn nữa mỗi lần Trầm Mộng Kỳ đến tìm cô cũng đều bị Trình Tuyết làm cho tức giận mà bỏ đi nha.

Lực uy hiếp của đại ma đầu nhà cô không phải là dùng để trưng cho đẹp nha.

Cô biết Trình Tuyết đang lo lắng cái gì bất quá cô cũng không phải là học sinh tiểu học, vốn cũng không thích chơi trò chơi tố cáo ai, trong một tháng này Trình Tuyết đã thay đổi cùng đưa đủ loại quà vặt cho cô cho nên cái thù oán gì cũng đều tan thành mây khói rồi.

Bình thường ở nhà, Tư Dạ Hàn đều không cho phép cô ăn quá nhiều quà vặt thêm vào đó chính cô còn nghèo đến mức không có ít tiền phòng thân, Tư Dạ Hàn có chuẩn bị riêng cho cô một phòng quần áo đồ trang điểm cùng túi sách nhưng lại không cho cô tiền, cô cần gì chỉ có thể để cho Hứa Dịch đi mua giúp cô cho nên Hứa Dịch dĩ nhiên là không có khả năng mua cho cô thức ăn mà cô thích, thật sự là quá ưu thương mà.

Rất nhanh thời gian thi vào trường cao đẳng chỉ còn lại có một tuần lễ.

Trước khi tan học chủ nhiệm lớp cô đem bảng nguyện vọng thi vào trường cao đẳng phát ra để cho bọn họ trở về cùng phụ huynh thương lượng viết vào đó.

Diệp Oản Oản giống như trước đây đi tới chỗ cũ chờ Hứa Dịch tới đón kết quả Tư Hạ cũng theo cô đi đến cùng một chỗ.

Diệp Oản Oản một mặt cảnh giác nói “Cậu tại sao lại đi theo tôi?”

Mặc dù người này gần đây cũng coi như là yên phận nhưng cô cũng không dám xem thường.

Tư Hạ ung dung theo ở phía sau đáp lại “Cho tôi đi chung một xe không được sao ”

Lên xe, sau khi phát hiện Tư Dạ Hàn cũng ngồi ở đây, đoán chừng là hôm nay tan việc sớm, Hứa Dịch trước tiên đến công ty đón anh sau đó lại đến đón mình.

Diệp Oản Oản đi qua ngồi, sau đó giải thích “Hạ Hạ muốn đi nhờ xe!”

Nói xong lại lập tức nhìn về phía Tư Hạ mở miệng nói “Cậu ngồi ghể trước đi phía sau ngồi sẽ chen chúc nhau đó!”

Tư Hạ không nói gì mà liếc nhìn chỗ ngồi rộng rãi phía sau đủ để mở một nghị cỡ nhỏ hội hừ một tiếng, “Ai mà thèm ngồi phía sau cơ chứ!”

Diệp Oản Oản sau khi lên xe, Tư Dạ Hàn đưa cho cô một cái hộp bên trong có chứa mộ vài chiếc bánh ngọt ô mai tinh xảo xinh đẹp.

Tư Dạ Hàn mặc dù hạn chế cô ăn quà vặt nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ chuẩn bị cho cô một chút điểm tâm nhỏ dùng để trấn an cô.

Diệp Oản Oản sau khi thấy hộp bánh ánh mắt nhất thời sáng lên không có chút nào chột dạ nhận lấy chuẩn bị mở ra ăn “Cho em sao, cảm ơn anh a!”

Tư Hạ thời điểm ở trường học đã trơ mắt nhìn cô ăn không ngừng vào lúc này lại thấy cô bắt đầu ăn nữa, nhất thời sắc mặt đen đến mức không chấp nhận được, “Nói lắp! Cẩn thận mập không đi nổi đó!”

Diệp Oản Oản liếc hắn một cái, “Vậy thì thế nào cậu cho rằng là chú của cậu cùng cậu là một dạng đều bị nhan sắc điều khiển sao cho dù tôi có mập như thế nào thì anh ấy cũng sẽ không ghét bỏ tôi đâu!”

Lại bị đem ra so sánh cùng Tư Dạ Hàn, Tư Hạ gân xanh trên trán đập mạnh không thể nhịn được nữa bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng nói: “Diệp Oản Oản, cô tự coi mình là thím Cửu của toàn bộ Tư gia chúng ta rồi sao, toàn bộ những người ở đây người nào không biết thím Cửu của tôi là Tần Nhược Hi chứ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.