Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 306: Chương 306: Cậu ngay cả tôi cũng câu dẫn




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Diệp Oản Oản liếc nhìn đồ trong tay Hàn Thiên Vũ xách theo, không muốn để cho anh ta nhìn ra có điều gì khác thường, vì vậy thần sắc hoà hoãn lại, kéo cửa ra để cho anh ta tiến vào: “Cảm ơn anh, anh đang còn nghỉ phép sao dậy sớm như vậy?”

“Ách…” Hàn Thiên Vũ sờ lỗ mũi một cái, không biết mình nên trả lời như thế nào.

Chẳng lẽ anh ta phải trả lời là chính mình tựa vào vách tường một đêm không có ngủ sao?

Hai người này chắc là không có chuyện gì đâu đúng không?…

Hàn Thiên Vũ đang nghĩ như thế thì vừa vào cửa liền thấy bên trong nhà bên cạnh bàn ăn Tư Cửu đang mặt lạnh sửa sang lại cổ áo xốc xếch, nhất thời thần sắc khó mà hình tưởng tượng được hướng về phía Diệp Oản Oản nhìn lại, đến gần một chút, thấp giọng hỏi dò: “Uhm, tiểu Bạch, tối hôm qua… Tối hôm qua cậu không đem bạn của cậu làm điều gì khác thường chứ?”

Diệp Oản Oản một mặt không hiểu hỏi lại: “Bạn của tôi? Người anh đang nói tới là Tư Cửu sao? Tôi làm gì anh ấy sao?”

Hàn Thiên Vũ thấy cô dùng một bộ dạng hoàn toàn không có tí ấn tượng nào về chuyện đã xảy ra ngày hôm qua, nhất thời có chút không biết nên nói gì đáp lời: “Cậu đều không nhớ sao tối hôm qua cậu uống say trêu đùa anh ấy kia mà, còn gọi anh ấy là mỹ nhân nữa, gọi anh ấy là tiểu ca ca, còn nói nhất định phải coi bói cho anh ấy, kéo tay của ấy coi vân tay nửa ngày, nói anh ấy là cái gì trọn đời cô loan, cô độc suốt quảng đời còn lại một mình, còn nói mạng anh ấy là thiếu cậu, cho nên trừ phi ngủ cùng cậu mới có thể phá giải được điều đó, sau đó cậu liền như cường đạo đem anh ấy kéo vào trong nhà, tôi muốn ngăn cũng không ngăn lại được, còn hại tôi lo lắng cho cậu cả một đêm nữa…”

Diệp Oản Oản: “…”

What! Lời nói của Hàn Thiên Vũ… Giống như là một quả cân nặng tám trăm cân hung hãn đập vào trên đầu của Diệp Oản Oản để cho mắt cô bốc kim quang, trời đất quay cuồng…

“Anh mới vừa rồi… Nói cái gì vậy?” Diệp Oản Oản ngơ ngác hỏi lại anh ta lần nữa.

Hàn Thiên Vũ ho nhẹ một tiếng: “Cậu thật sự không nhớ rõ à…”

Diệp Oản Oản nói chuyện với Hàn Thiên Vũ âm thanh mặc dù không lớn nhưng Tư Dạ Hàn lại rõ ràng nghe thấy được, cho nên lần nữa đem cổ áo cẩn thận cài chắc lại ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Diệp Oản Oản chật vật mà nuốt nước miếng, hoàn toàn không dám trực tiếp dùng ánh mắt của của mình nhìn Tư Dạ Hàn, nhìn chòng chọc Hàn Thiên Vũ nói “Làm sao có thể chứ! Tôi làm sao có thể làm ra loại sự tình như vậy được chứ?! Trong lòng tôi chỉ có bạn gái của tôi mà thôi nha! Anh chớ có nói bậy bạ a!”

Hàn Thiên Vũ bất đắc dĩ nhìn cô một cái nói: “Tôi nói bậy bạ sao? Tối hôm qua cậu không chỉ đùa giỡn với một mình bạn của cậu, cậu còn trêu đùa với cả Hâm tỷ nữa, cậu cũng không nhớ rõ sao?”

Hàn Thiên Vũ vừa nói xong trong nháy mắt, sắc mặt Tư Dạ Hàn đang ngồi ở bên cạnh bàn rõ ràng càng khó coi hơn.

A, rất tốt…

“Hâm tỷ lại là ai nữa vậy?” Diệp Oản Oản như đang ở trong mộng hỏi lại.

Hàn Thiên Vũ: “Kiều Khả Hâm a!”

Diệp Oản Oản: “…!!!”

Nữ hoàng điện ảnh Kiều… Kiều Khả Hâm – nữ thần của cô a.

Hàn Thiên Vũ không thể làm gì khác hơn là giúp cô nhớ lại: “Hâm tỷ tựa hồ đối với cậu cảm thấy hứng thú, vì để giải vây cho cậu, tôi liền nói cậu là người đã có bạn gái, không phải là cái loại người tùy tiện, kết quả điều cậu làm thì sao, phá hủy đi hình tượng tôi mới xây dựng lên cho cậu, nói cậu chính là loại người như vậy, còn lôi kéo cả Hâm tỷ nữa coi bói cho cô ấy, nói cô ấy sẽ là nữ hoàng điện ảnh Kim Lan lần này, cậu không chỉ nói ra nữ hoàng điện ảnh Kim Lan là cô ấy, còn đem cả vị trí ảnh đế, nhân vật nam chính xuất sắc nhất, nữ chính xuất sắc nhất tất cả đều nói ra, tiếp đó còn cùng với cô ấy đánh cuộc nữa…”

“Đánh cược… Đánh cuộc gì?” Diệp Oản Oản không khỏi có loại dự cảm cực kỳ không tốt.

Hàn Thiên Vũ nhìn cô một cái rồi nói: “Cậu đánh cược: nếu là cô ấy thắng, tùy tiện cô ấy muốn như thế nào cũng được, nếu là cậu thắng thì cô ấy phải cho cậu hôn một cái…”

Diệp Oản Oản: “…”

Đây tuyệt đối không phải thật! Cô sao lại là loại người làm bại hoại thuần phong mỹ tục như vậy được?!

Ngay tại thời điểm tâm trạng của Diệp Oản Oản đang long trời lở đất, Hàn Thiên Vũ nhìn cô một cái, sau đó lại nói thêm một câu: “Cậu ngay cả tôi cũng câu dẫn!”

Diệp Oản Oản: “…”

Diệp Oản Oản tâm tê phế liệt hướng về phía của Tư Dạ Hàn nhìn lại, Bảo Bảo à… Anh nghe em giải thích…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.