Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 338: Chương 338: Cháu nghe lời ông nội




Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

“Ha ha… Oản Oản cần phản bác lại sao, với tư thế này hoàn toàn đã đem mẹ con Phương Tú Mẫn coi thành người diễn hề rồi, ngay cả mở miệng phản ứng lại lời của hai người họ cũng không có kìa…”

“Đây mới là nữ thần nha…”

Diệp Thiệu Đình cùng Lương Uyển Quân nhìn về phía hai người đang bởi vì Oản Oản mà cãi vã không nghỉ Lý Nhạc và Chu Thanh Cương, họ cảm thấy như mình đang ở trong ảo mộng, hết thảy đều không chân thật, bọn họ căn bản không có cách đem những chuyện này cùng với hình ảnh người con gái luôn làm cho bọn họ vỡ nát tâm tình liên hệ với nhau.

“Diệp lão đầu, ông khuyên nhủ cháu gái bảo bối kia của ông đi, để cho cháu ông tới học ở đại học Đế Đô của tôi đi, chất lượng tiêu chuẩn dạy học của trường tôi trong lòng ông tất nhiên hiểu rõ mà.” Chu Thanh Cương nhìn về phía Diệp Hồng Duy, trực tiếp dời mục tiêu ông muốn ra tay từ phía của Diệp Hồng Duy.

Diệp Hồng Duy trong nháy mắt trở thành tiêu điểm trên bàn chủ tọa.

“Chuyện này…” Diệp Hồng Duy hơi sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía người không màng hơn thua kia – Diệp Oản Oản, mới vừa rồi đoạn đối thoại giữa hai người Chu Thanh Cương và Lý Nhạc quả thực để cho ông không thể tưởng tượng được.

Diệp Oản Oản thành tích tại kì thi vừa rồi lại có thể kinh người như thế điều này thật sự đã vượt xa dự liệu của tất cả mọi người.

“Diệp lão đầu, ông cũng đừng làm chuyện xấu như vậy nếu không tôi với ông liền tuyệt giao ngay lập tức.” Lý Nhạc trong nháy mắt không vui, vội mở miệng nói, ông rất sợ bị Chu Thanh Cương giữa đường cướp người của ông nha.

“Oản Oản, ý muốn của cháu là đến truyền thông Đế Đô đúng không, cháu không cần để cho người khác dụ dỗ đâu.” Lý Nhạc vẫn không quên hướng về Diệp Oản Oản dặn dò.

Đang đứng ở một bên Diệp Oản Oản bị hai người này huyên náo làm cho cô cảm thấy có chút dở khóc dở cười, ánh mắt của cô chợt đối diện với ánh mắt phức tạp của Diệp Hồng Duy, ngay sau đó, khóe miệng của cô giương lên một nụ cười, bước chân nhẹ nhàng chậm chạp đi tới trước người Diệp Hồng Duy, ôn nhu nói: “Cháu nghe lời ông nội, ông chọn trường cho cháu đi.”

Nghe lời ông nội?

Các khách mời ngồi ở đây còn tưởng rằng mình đang nghe nhầm, ai nấy cũng đều tự hỏi lại trong lòng.

Trước đây đã nghe người khác nói qua Diệp Oản Oản cùng với lão gia tử Diệp gia như nước với lửa, từng ba phen mấy lần đi tới nhà cũ Diệp gia đại náo không nghỉ.

Nhưng giờ phút này Diệp Oản Oản lại đứng trước mặt Diệp Hồng Duy, hoàn toàn thể hiện là một bộ dạng cháu gái ngoan ngoãn, không có chút mảy may ân oán ghi hận nào.

Tối nay, từng cái tin đồn nhảm không hay có liên quan tới Diệp Oản Oản tất cả từng cái một đều bị Diệp Oản Oản đánh bay, hoàn toàn làm thay đổi cái nhìn của người khác về mình.

Không cần nói đến khách mới, ngay cả Diệp Thiệu Đình cùng Lương Uyển Quân cũng có chút khó tin.

Đây thật sự là người con gái đã qua vài năm chưa từng thăm bọn họ rồi tuyên bố cùng với Diệp gia không đội trời chung đây sao?

Về phần ánh mắt của Diệp Mộ Phàm cũng không sai biệt lắm giống như đang gặp quỷ.

Phương Tú Mẫn cùng Lương Thi Hàm trong đầu một mảnh trống rỗng, từng tin tức một liên tiếp đập ầm ầm vào trong đầu bọn họ, trực tiếp đưa sự cao ngạo cùng tự mãn trước đây đánh tan tành, bọn họ không biết mình trở lại chỗ ngồi của mình như thế nào, thậm chí ngay cả một câu nói đều không dám mở miệng nói, bọn họ hận không thể có cách nào làm cho tất cả mọi người quên đi sự hiện hữu của mình, nếu có cái hố trước mặt bọn họ chắc chắn không hề do dự mà nhảy xuống ngay.

Ngồi ở ghế chủ tọa lão gia tử Diệp Hồng Duy lần nữa quan sát người cháu gái trước mặt trong lòng không biết nghĩ cái gì.

“Diệp lão đầu, đây thật sự là cháu gái bảo bối của ông nha, ngay cả chuyện muốn đi học trường đại học nào đều cũng nghe lời ông…” Chu Thanh Cương rất là bất đắc dĩ nói.

“Diệp lão đầu ông nói gì đi chứ?” Giáo sư Lý Nhạc vội vàng nói.

Nghe tiếng, Diệp Hồng Duy trầm tư trong chốc lát, một đôi con ngươi tràn ngập cơ trí cùng uy nghiêm hơi hơi có tự hào vui vẻ, ánh mắt nhìn qua Diệp Oản Oản đang nở nụ cười chúm chím, sau đó ông thu hồi ánh mắt, âm thanh trầm ổn có lực chậm rãi nói ra: “Dù sao thì ý muốn của cháu tôi cũng là truyền thông Đế Đô, vậy liền cứ để như thế đi.”

“Ông, Diệp lão đầu này…” Hy vọng duy nhất của Chu Thanh Cương lại lần nữa biến mất, một mặt oán niệm nói.

“Ha ha ha ha, Diệp lão đầu vẫn là đau lòng cho cháu gái mình nha, hơn nữa còn biết rõ thực lực của truyền thông Đế Đô nha!” Lý Nhạc ý cười đầy mặt, đối với lời nói của Diệp Hồng Duy hết sức hài lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.