Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 256: Chương 256: Hợp tác vui sướng




Source: Dịch Tiếng Hoa

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Mọi người nghe được lời nói đầy vẻ kiêu ngạo của Oản Oản, tức khắc nghị luận sôi nổi, trên mặt tự nhiên đều là nghi ngờ cùng trào phúng.

Chu Hồng Quang cười cười nói “Người trẻ tuổi thực tự tin a! Vậy đi, cậu nói điều kiện cậu muốn đi!”

Diệp Oản Oản hướng mọi người ở bốn phía nhìn thoáng qua: “Điều kiện mà Diệp mỗ muốn cùng nói với Chu tổng là…?”

Nghe ra ngụ ý của Oản Oản, Chu Hồng Quang phất phất tay, giải tán toàn bộ những người đang tham gia hội nghị ý muốn mọi người rời khỏi phòng họp.

Trước khi đi, Chu Văn Bân đến trước mặt Oản Oản dừng lại, hắn hung hăng trừng mắt nhìn liếc cô một cái.

Đáng chết, vốn dĩ đều đã là chuyện như ván đã đóng thuyền, thế mà lại bị tên tiểu tử này đến phá đám, hắn phải đợi xem hắn ta rốt cuộc có thể làm ra cái dạng gì!

Một lát sau, trong phòng hội nghị chỉ còn lại Diệp Oản Oản cùng Chu Hồng Quang.

“Mời nói đi.” Chu Hồng Quang rút một điếu xì gà ra hút.

Diệp Oản Oản ngồi ở da ghế đối diện với Chu Hồng Quang trực tiếp mở miệng nói: “Thứ nhất, tôi muốn có một cơ hội làm việc ở Hoàn Cầu.”

Chu Hồng Quang sảng khoái mà trả lời “Cái này quá sức đơn giản, nếu như cậu thật sự có thể giúp Thiên Vũ vượt qua được nguy cơ lần này, giải trí Hoàn Cầu tự nhiên hoan nghênh nhân tài như cậu, ngoài điều đó ra cậu còn có yêu cầu gì khác không?”

Diệp Oản Oản nghe vậy trầm mặc trong chốc lát, lúc này mới tiếp tục mở miệng “Thứ hai, tôi muốn có một chỗ bất động sản dưới danh nghĩa của Chu tổng.”

Chu Hồng Quang hút một ngụm xì gà, hơi hơi nhướng mày hỏi lại: “Bất động sản dưới danh nghĩa của tôi sao? Không biết nơi mà tiểu huynh đệ muốn là chỗ nào?”

Diệp Oản Oản dấu đi đáy mắt một tia u ám, sắc mặt bình tĩnh mà mở miệng nói: “Kim Huyền Dương.”

Nghe thanh niên nói, Chu Hồng Quang ngón tay cầm xì gà dừng lại một chút “Tiểu huynh đệ thật ra rất biết chọn chỗ nha.”

Năm đó lúc Diệp Thiệu Đình phá sản, toàn bộ nhà cửa đều bị toà án đưa ra bán đấu giá, hắn vì đối thủ ngày xưa một mất một còn này liền đem chỗ bất động sản này mua lại, hắn muốn xem đây thành chiến lợi phẩm của mình.

Diệp Oản Oản mặt không đổi sắc mà cười cười “Bất động sản nằm trên đường này trên thị trường vô giá, bất quá tôi cũng chỉ là tục nhân mà thôi.”

Chu Hồng Quang nghe vậy tỏ vẻ bình thường nói “Tôi có thể đáp ứng, chuyện đó không có vấn đề gì cả!”

Nghe được đối phương khẳng định đáp ứng chắc chắn lời yêu cầu của mình, sắc mặt Diệp Oản Oản thả lỏng vài phần nhưng không dễ bị người khác phát hiện đứng lên nói, “Như vậy đi, Chu tổng hợp tác vui vẻ!”

“Hợp tác vui vẻ, Chu mỗ tôi đây chờ tin tức tốt của cậu!”

Bàn bạc thương lượng xong, Chu Hồng Quang phái người khách khí mà đưa Oản Oản ra khỏi công ty.

Thẳng đến khi ra khỏi công ty giải trí Hoàn Cầu, thần kinh Diệp Oản Oản đang căng chặt mới hạ xuống, vươn ngón tay ra tùy ý mà kéo kéo cổ áo, thở phào một hơi.

Mặc dù có điểm khúc mắc nhưng còn mà là cô cuối cùng cũng nói được hết những điều mà mình muốn nói.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô mặc nam trang trên người, cho nên cô vẫn luôn rất khẩn trương, nhưng tới lúc nói chuyện lại phát hiện chính bản thân mình cứ tự nhiên mà cư xử bình thường giống như nam nhân vậy.

Kiếp trước cô phát hiện chính mình am hiểu các loại kỹ năng như suy diễn cùng bắt chước các nhân vật khác nhau, kiếp này khi cô sống lại luôn tích cực ôn luyện cùng tích tụ kiến thức từ ngữ chuyên nghiệp, làm cho kết quả càng càng càng tốt, không thể nghi ngờ là loại thiên phú này đối với cô mà nói là cực kỳ có lợi.

Diệp Oản Oản đang chuẩn bị một đường hồi Cẩm Viên, lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nam khàn khàn——

“Diệp Bạch tiên sinh, xin dừng bước!”

Diệp Oản Oản dừng bước chân lại, hướng người mới tới nhìn qua “Hàn tiên sinh?”

Trước mặt người khác từ trước đến nay Hàn Thiên Vũ đều là sặc sỡ loá mắt, tiêu sái tự tin, giờ phút này trước mặt cô lại là một khuôn mặt tuấn tú tiều tụy mỏi mệt, dưới mí mắt có quầng thâm một mảnh.

Hàn Thiên Vũ tức khắc ngẩn ra khi chợt nhìn một đôi mắt của cậu thanh niên đối diện hắn, dưới đỉnh đầu loá mắt dương quang, da thịt của cậu thanh niên đó trắng như tuyết, cổ áo hơi hơi mở ra lộ ra một mảnh nhỏ xương quai xanh tinh xảo, một đôi con ngươi liễm diễm phảng phất ánh ngân hà, làm cho người khác cơ hồ không dời mắt được……

Dung mạo của cậu thanh niên này cho dù là lấy mỹ nhân như mây ở giới giải trí ra so sánh cũng xuất sắc hơn mấy phần, thậm chí là cùng hắn so sánh mà nói cũng không thua kém chút nào.

Rõ ràng đây là một khuôn mặt xinh đẹp tới cực hạn rồi, lại không có một tia tuỳ tiện cùng nữ khí, ánh mắt sắc bén, đáy mắt không chút để ý tỏ vẻ kiêu ngạo tự cho chính mình là một người có mị lực vô cùng nam tính.

Hàn Thiên Vũ đứng ở trước mặt Diệp Oản Oản, ngón tay đặt ở bên cạnh người nắm thật chặt nói “Vô luận mục đích của cậu là cái gì, vì cái gì muốn giúp tôi thì…… Cám ơn…… Cám ơn cậu đã tin tưởng tôi……”

Diệp Oản Oản hơi hơi mỉm cười, mặt mày sắc bén nháy mắt giống như có thể xua tan thời gian hết thảy khói mù “Không cần khách khí như vậy đâu, bằng hữu của tôi là fan của anh, cô ấy thực sự rât thích anh và ngay cả tôi cũng thế.”

Rõ ràng đã nghe qua quá nhiều lời khen tặng nhưng Hàn Thiên Vũ lại mạc danh có lại loại cảm giác mà năm đó hắn mới xuất đạo, sự rung động lần đầu tiên ở trên đường cái khi được fan đến gần, lòi của Oản Oản nói cũng làm cho hắn dù đang lạnh băng đến xương nhưng trái tim cũng chậm rãi chảy qua một tia ấm áp……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.