Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 330: Chương 330: Không cách nào dễ dàng tha thứ




Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

——————————————-

“Y Y sao cháu lại thiện tâm quá vậy cho nên trước đây mới bị một người như vậy khi dễ, nói cho cùng, hai người các cháu mới thật là trai tài gái sắc, so với vị hôn thê trước kia của Việt Trạch – Diệp Oản Oản không biết tốt hơn bao nhiêu lần nữa…” Nói đến đây, Phương Tú Mẫn như chợt cảm thấy không đúng liền vội vàng dừng lại.

Nhưng mà Phương Tú Mẫn dùng giọng nói quá mức chói tai khó nghe, lần này không đợi Diệp Mộ Phàm mở miệng, sắc mặt Lương Uyển Quân đã lạnh xuống, Lương Uyển Quân trước đây chưa từng chịu đựng bất kì lời đồn đãi vô căn cứ nào, nghe được mấy lời nói kia, sau đó nhìn lấy Phương Tú Mẫn nói: “Phương Tú Mẫn, em nói vậy là có ý gì?!”

“Chị à, có ý gì là có ý gì chứ… Em có nói gì đâu!” Phương Tú Mẫn bĩu môi cũng không cho là mình nói có gì không đúng.

“Em mới vừa nói cái gì chị đều nghe được!” Lương Uyển Quân hô hấp có chút khó khăn, bà đã không thể nhịn được nữa rồi, dù sao Diệp Oản Oản cũng là con gái của bà, cho dù có chỗ nào không tốt, nhưng trên đời này làm gì có người mẹ nào có thể dễ dàng tha thứ cho người khác nói con trai cùng con gái mình không phải là người tốt cơ chứ!

Mấy người bên kia nói vợ chồng bọn họ cái gì cũng được, Lương Uyển Quân đều có thể nhịn xuống nhưng duy nhất chỉ chuyện hạ nhục con gái của bà thì bà không thể nhẫn nhịn được!

“Chị, Tú Mẫn chính là người miệng thẳng tâm nhanh mà thôi, thật ra thì cô ấy không có ác ý…” Mắt Lương Gia Hào thấy sắc mặt của Lương Uyển Quân không đúng, liền vội vàng giảng hòa.

“Bọn em… Làm sao có thể như vậy được chứ?…” Lương Uyển Quân nhìn em trai mình đang một mực cố gắng giảng hòa, âm thanh khẽ run.

Diệp Y Y ngồi ở một bên ánh mắt lạnh lùng nhìn Lương Uyển Quân cùng Phương Tú Mẫn đang tranh chấp, trên vẻ mặt đoan trang ưu nhã lại mơ hồ lộ ra một nụ cười.

“Nhà chúng tôi như thế nào?!” Bỗng nhiên, Lương Thi Hàm đang ngồi ở trước người Diệp Y Y đứng dậy nói: “Cô với dượng ăn của nhà ba tôi, ở cũng nhà ba tôi, mấy năm nay, nếu không phải là ba mẹ tôi có lòng tốt nuôi hai người thì hai người đã sớm lưu lạc nơi đầu đường góc chợ rồi! Con gái của mình có đức hạnh gì, tự trong lòng cô dượng chẳng lẽ còn không rõ ràng sao? Diệp Oản Oản vốn chính là tiểu thái muội, dáng dấp xấu xí như vậy không học vấn lại không nghề nghiệp, chẳng lẽ không để cho người ta nói sao…”

“Thi Hàm, tại sao con lại nói chị Oản Oản của con như vậy được?!” Lương Gia Hào trợn mắt nhìn Lương Thi Hàm một cái.

“Ba! Con nói không sai, huống chi, con cùng Oản Oản là đồng học, dựa vào cái gì không thể nói chứ, chị ta nếu thật sự có bản lãnh thì để cho chị ta tới đem ba mẹ mình đón đi đi a, suốt ngày ăn uống tại nhà chúng ta vậy thì tính như thế nào đây? Chúng ta nuôi ba mẹ chị ta nhiều năm như vậy, ba xem mấy người nhà bọn họ có một chút ý tứ cảm ơn nào sao?

Nhiều năm như vậy, nếu không phải là bởi vì bọn họ thì ba và mẹ cũng sẽ không cãi nhau!” Lương Thi Hàm không nhường nửa bước, trong lòng đối với một nhà Diệp Thiệu Đình sớm đã chán ghét tới cực điểm.

Lương Gia Hào nhìn Lương Thi Hàm bên cạnh Diệp Y Y, đối với với con gái bảo bối của mình quả thực có một chút bất đắc dĩ.

Cuối cùng, Lương Gia Hào thở dài một tiếng không muốn nhiều lời nữa.

Lương Uyển Quân đối mặt với chỉ trích của Lương Thi Hàm, chỉ có đau kiệt liệt nhấm lại hai mắt trong lòng đau đớn vô cùng.

Diệp Mộ Phàm hai quả đấm nắm chặt nhìn mọi chuyện đang xảy ra trước mắt trong lòng đè nén đến cực hạn.

Giờ phút này, khách khứa mấy bàn bên cạnh đưa ánh mắt khác thường nhìn về hướng bên này.

Lương Thi Hàm nhìn về phía mấy người nhà Diệp Thiệu Đình trầm mặc xuống, cười lạnh nói: “Nếu như là ba mẹ của tôi, tôi chắc chắn sẽ không để mặc ba mẹ mình mà chẳng quan tâm gì như vậy đâu.”

“Thi Hàm, vậy con sẽ làm thế nào?” Phương Tú Mẫn giống như là cố ý hỏi lại.

“Khẳng định là sẽ cố gắng kiếm tiền, cho ba mẹ mình một ngôi nhà cố định, dù như thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ không để cho ba mẹ mình ở trong nhà người khác mấy năm như vậy được, có nhà rồi sẽ không gây thêm phiền toái cho người khác được nữa.” Lương Thi Hàm trả lời như đó là chuyện đương nhiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.