Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 346: Chương 346: Kinh động toàn bộ lễ mừng thọ




Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Diệp Mộ Phàm tựa hồ có hơi uống say, trong con ngươi tràn đầy vẻ trào phúng, thấp giọng giễu cợt nói: “A, bảo vệ, chỉ bằng cô sao, cô muốn làm sao bảo vệ… Nhà chúng ta đều xong cả rồi… Cũng sớm đã xong rồi… Cái gì cũng đều xong rồi…”

Bọn họ bây giờ mất đi tất cả rồi, lấy cơ sở nào có thể cùng với chú hai anh ta đấu đây, lấy cái gì để đi đoạt lại hết thảy những thứ đã mất được…

A… Thật là ngây thơ…

Bởi vì lời nói của Diệp Mộ Phàm, bầu không khí trên bàn cơm lại lần nữa rơi vào trầm mặc.

Đúng lúc này, tại chỗ ngồi chủ tọa đột nhiên truyền tới một hồi âm thanh thán phục.

Lập tức, tất cả khách mời đều hướng nhìn về chỗ chủ tọa.

Hai người Diệp Y Y cùng Cố Việt Trạch, lấy ra một bộ thư hoạ, rồi đem bộ thư hoạ kia mở ra.

Nội dung trên thư hoạ truyền lại khí tức theo phong cách cổ xưa nào đó, phảng phất đem thế nhân dẫn vào trong tranh, thể nghiệm cái thời đại sơn thủy hùng vĩ kia.

Diệp Hồng Duy nhìn chằm chằm bức thư hoạ hồi lâu, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc.

Trên chỗ ngồi chủ tọa, một vài ông lão đam mê chữ viết tranh vẽ, vội vàng đứng lên, đi tới bên cạnh Diệp Hồng Duy, sau một phen quan sát tỉ mỉ trong miệng truyền ra tiếng thán phục.

“Khó lường a! Cái này thật sự là văn chương tranh chữ của Mai Cảnh Châu đại sư!” Một người nào đó hưng phấn nói.

Phía dưới cùng tranh chữ chính là con dấu của Mai Cảnh Châu.

“Thu minh sơn cư đồ?” Diệp Hồng Duy thậm chí không cách nào dời đi ánh mắt mình khỏi bức thư hoạ.

Diệp Hồng Duy đam mê thư hoạ đồ cổ, mà thư hoạ đứng hàng thứ nhất, hiện nay đối với mấy nhà danh gia vọng tộc, thư họa được thưởng thức nhất chính là những bức họa do cấp bậc quốc bảo đại sư Mai Cảnh Châu vẽ ra.

Mai Cảnh Châu mỗi một bức hay chữ viết, giá trị sưu tầm cao vô cùng, không cách nào có người khác vượt qua được.

“Ông nội, đây chính là bức vẽ Thu minh sơn cư đồ.” Diệp Y Y ôn nhu mở miệng nói.

“Ông nội, Y Y biết ông nội thích tranh của Mai đại sư, sau nhiều lần lăn lộn tìm kiếm, cuối cùng từ chỗ Mai đại sư con đã thu thập được bức “Thu minh sơn cư đồ” này.” Cố Việt Trạch cười nói.

Trước đây không lâu, vốn Cố Việt Trạch muốn lợi dụng quan hệ của tập đoàn Cố thị, lấy danh nghĩa của cha mình, muốn mời Mai đại sư tới đây vẽ, anh ta nghĩ nếu chính mình đã tự đến mời chắc chắn Mai đại sư sẽ tự mình ra mặt tại tiệc mừng thọ, chỉ tiếc là Mai Cảnh Châu đại sư quả thực khó mời, chỉ trả lời anh ta sẽ xem xét một phen nhưng cũng không cho anh ta một câu trả lời rõ ràng.

Ban đầu, hai người Cố Việt Trạch cùng Diệp Y Y còn có chút mong đợi, nhưng thẳng đến ngày hôm nay, bên chỗ Mai đại sư vẫn không có tin tức gì truyền ra.

“Y Y cực khổ rồi.” Diệp Hồng Duy nhìn về phía Diệp Y Y, trong mắt nổi lên vẻ cưng chìu.

“Chỉ cần ông nội thích, Y Y liền sẵn lòng làm để giúp ông nội vui.” Diệp Y Y nói.

“Đây là kinh hỉ nhất mà tối nay ông nội nhận được, cũng là lễ vật mà ông hài lòng nhất, đứa bé ngoan, các con có lòng rồi.” Trên mặt Diệp Hồng Duy mang theo nụ cười.

Đúng lúc này, quản gia Hoàng Minh Khôn liền vội vàng chạy tới trước người Diệp Y Y, sau đó ghé lại tai Y Y nhẹ giọng nói mấy câu.

“Thực sự sao?!”

Diệp Y Y mặt đầy vẻ vui mừng.

Mới vừa rồi Hoàng Minh Khôn cùng cô nói Mai Cảnh Châu đại sư tự mình tới còn mang theo quà tặng nữa đang đứng đợi ở trước cửa trang viên!

“Việt Trạch… Mai đại sư đã đến!” Diệp Y Y đem Cố Việt Trạch kéo lại một bên, hơi có chút hưng phấn mà nói.

Nghe lời nói này, Cố Việt Trạch hơi sửng sờ, kinh ngạc hỏi lại: “Mai đại sư thật đã đến sao?”

“Ừ…” Diệp Y Y gật đầu: “Mới vừa tiến vào nhà, sẽ nhanh chóng đến đây thôi.”

Ngay sau đó, Cố Việt Trạch nhìn về phía Diệp Y Y ôn nhu cười nói: “Anh đã sớm nói không có vấn đề gì rồi mà.”

Diệp Y Y nghe vậy mặt cũng đầy vẻ mừng rỡ, trong con ngươi nhìn về phía Cố Việt Trạch tràn đầy hâm mộ cùng tình cảm: “Tất cả là nhờ có chú Cố ra mặt nên mới được như hôm nay!”

Nói đến đây, bên trong phòng tiệc, ánh mắt của tất cả mọi người đều di chuyển đến phía sau.

Một ông lão khoảng 60 tuổi, một thân đường trang màu xám trắng, mang theo một trợ lý, nhanh chân đi tới nơi này.

“Ta… Dựa vào…”

“Không thể nào…”

“Thật là tự mình đến sao?”

“Mai Cảnh Châu… Mai đại sư!”

Mấy người nghệ sĩ dưới trướng giải trí Hoàng Thiên nhất thời nhìn mà trợn tròn mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.