Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 217: Chương 217: Mỗi đêm bồi anh ngủ




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Diệp Oản Oản hưng phấn mà vòng quanh Đại Bạch chơi hăng say đến dừng không được, tuy Đại Bạch cũng không thèm để ý tới cô nhưng cô cũng có thể một mình lẩm bẩm nói nửa ngày, nào là kể chuyện xưa cho nó nghe, nào là biên vòng hoa cho nó, trong viện thường thường truyền đến âm thanh ghét bỏ, tiếng rít gào của Đại Bạch cùng với cảm giác hoài niệm của Diệp Oản Oản.

Chờ Diệp Oản Oản phục hồi lại tinh thần trời đều đã tối đen như mưc, lúc này cô mới lưu luyến không rời mà tách ra khỏi Đại Bạch cùng với vườn rau cải trắng của mình, sau đó cô cảm thấy thật bi tráng mà đi vào trong phòng để học cùng với Tư Dạ Hàn.

Sau khi chơi với Đại Bạch xong tâm tình của Diệp Oản Oản lại thoáng trầm trọng ôm cặp sách lên lầu.

Nhìn thấy Hứa Dịch từ thư phòng đi ra, Diệp Oản Oản vội vàng tiến lên hỏi “Tư Dạ Hàn anh ấy hiện tại có chuyện gì gấp không?”

Vừa thấy người đến là Diệp Oản Oản Hứa Dịch tức khắc đều muốn khóc lên vị cô nãi nãi này cuối cùng cũng đã chơi đủ rồi sao.

Vội a, sao có thể không vội được chứ, vị bên trong kia đã nổi máu ghen lên đến tận trời, vẻ u ám ngày càng dày đặc lên luôn rồi kìa!

Rõ ràng ông chủ muốn dùng Đại Bạch để làm mỹ nhân vui, ai biết được mỹ nhân lại trực tiếp bỏ qua không thèm đếm xỉa đến ông chủ của hắn đi chơi với Đại Bạch, giờ thì hắn xem như biết được cái gì gọi là dưỡng hổ vì hoạn.

“Ông chủ không có việc gì gấp đâu! Tiểu thư nếu là tìm ngài ấy hiện tại nhanh vào đi thôi!” Hứa Dịch lập tức nói.

“Hiện tại tâm tình của anh ấy như thế nào?” Diệp Oản Oản không yên tâm hỏi, nếu tâm tình hiện tại của Dạ Hàn tốt thì việc cô nhờ anh ấy dạy kèm cho cô mon số học hẳn là tương đối dễ dàng đồng ý.

“Khá tốt a!” Hứa Dịch không chút do dự mà đem Diệp Oản Oản bán đi.

“Nga nga, vậy là tốt rồi……” Diệp Oản Oản nhẹ nhàng thở ra không hề có cảm giác khác lạ rồi tiến vào thư phòng.

Tiến vào trong thư phòng cô thấy anh đang ngồi ở ghế gần ban công, trên tay cầm một quyển ngoại văn thư tịch, khuôn mặt che dấu vẻ u ám biểu tình thật không rõ ràng.

“Có việc sao?” Thấy cô đến gần anh mới chậm rãi ngẩng đầu lên, thanh âm băng lãnh ánh mắt sắc bén hướng phía cô nhìn qua.

Diệp Oản Oản cũng không biết có phải chính mình bị ảo giác hay không mà cô lại cảm thấy Hứa Dịch rõ ràng như đang lừa cô vậy.

Tư Dạ Hàn lúc này tâm tình thật sự khá tốt sao?

Cô suy nghĩ nửa ngày thật sự không tìm thấy bất cứ lý do nào làm Tư Dạ Hàn tâm tình không tốt, vì thế liền không có nghĩ nhiều chỉ cho rằng đó là suy nghĩ lung tung của mình mà thôi.

“Cái kia, là …… Còn có không đến một tháng nữa em phải thi đại học rồi nhưng môn toán học của em quá kém vì vậy em muốn học bổ túc thêm một chút! Anh gần đây có chuyện gì gấp không? Có thể dạy cho em hay không? Mỗi đêm cho em hai giờ, à không cần…, chỉ một giờ thôi cũng được!”

Diệp Oản Oản không dám yêu cầu quá nhiều vì cô cũng hiểu anh là người bận rộn.

Bất quá tục ngữ cũng đã nói rằng nghe minh quân nói chuyện một buổi cungx hơn là đọc sách vở mười năm, vì vậy dù Tư Dạ Hàn chỉ có một giờ giúp cô ôn luyện thôi thì đối với cô mà nói đó cũng được lợi không nhỏ rồi.

Ngoại trừ bởi vì phương thức giảng giải của Tư Dạ Hàn cực kì dễ dàng làm cho cô tiếp thu nhanh chóng, còn có nguyên nhân theo sinh lý đó chính là cô ở trước mặt Tư Dạ Hàn tuyệt đối không dám làm việc riêng tinh thần luôn tập trung cao độ, vì vậy hiệu suất lúc học tập đặc biệt cao.

Diệp Oản Oản nói xong liền khẩn trương chờ đợi anh trả lời.

Sau một lúc lâu Tư Dạ Hàn mới buông quyển sách trên tay ra ngữ khí cùng bình thường mà mở miệng nói: “Anh có thể cho em hai giờ.”

“Hai giờ sao!” Diệp Oản Oản vừa nghe xong đôi mắt tức khắc sáng rỡ lên “Thật vậy chăng?”

“Nhưng mà anh có điều kiện” ánh mắt Tư Dạ Hàn có chút tính toán nhìn cô.

Tinh thần Diệp Oản Oản ngay tức khắc căng thẳng “Điều…… Điều kiện…… Điều kiện gì?”

Tư Dạ Hàn: “Giúp em học đương nhiên anh cũng muốn được trả thù lao nha.”

Diệp Oản Oản: “Thù lao mà anh muốn là gì vậy?”

Tư Dạ Hàn: “Cho anh tám giờ.”

Diệp Oản Oản ngay lập tức liền sửng sốt “A……?”

Cho anh tám giờ làm cái gì chứ?

Một giây tiếp theo trong đầu cô bỗng nhiên nhớ lại việc lần trước ở ký túc xá cô cũng gặp qua loại tình huống tương tự này, lúc ấy Tư Dạ Hàn đưa ra điều kiện sáu tiếng đồng hồ nghĩa là phải bồi anh ngủ sáu tiếng đồng hồ……

Cho nên giờ phút này cô liên tưởng đến 8 tiếng mà trong miệng Tư Dạ Hàn mới nói ra không phải là giống với chuyện trước kia đó chứ ——

“Ý của anh là anh muốn em bồi anh ngủ cả đêm sao!?”

Khiếp sợ dưới anh Diệp Oản Oản mở to hai mắt buột miệng thốt ra lời mà mình đang nghĩ.

Nghe Diệp Oản Oản nói xong Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái ngay sau đó mở miệng hỏi lại: “Em chỉ cần anh bổ túc việc học cho em trong một đêm thôi sao?”

Diệp Oản Oản phản xạ có điều kiện mà lắc đầu nói “Cả đêm khẳng định không đủ, ít nhất là em muốn luyện liên tục đến khi thi đại học kết thúc, phỏng chừng mỗi ngày buổi tối đều phải học nếu anh có rảnh thì……”

Tư Dạ Hàn nâng chén trà trong tay lên miệng nhấp một ngụm trà rồi nói “Ân, vậy thì em mỗi đêm phải bồi anh ngủ rồi.”

Diệp Oản Oản: “……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.