Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 292: Chương 292: Muốn đổi người




Editor: Hyna Nguyễn

Thấy Diệp Bạch ở ngay trước mặt ông ta nói thẳng ra mấy từ “Nghệ sĩ nhà tôi” mang theo một loại ý phách mà nói Chu Văn Bân nổi lên cơn giận dữ.

Ông ta tại Quang Diệu từ trước đến nay là người nói một không hai, đã bao giờ chứa chấp một loại tiểu tử như Diệp Bạch lại muốn giẫm ở trên đầu khiêu khích ông ta như vậy cơ chứ, vì vậy lúc này liền đem điện thoại đánh tới phía Chử Hồng Quang, hơn nữa trực tiếp bấm video nói chuyện điện thoại.

Chu Văn Bân là kim bài người đại diện của truyền thông Quang Diệu, Quang Diệu chín phần thu nhập đều đến từ nghệ sĩ dưới cờ của ông ta, chỉ cần một mình Cung Húc thôi cũng đã đủ để cho vị trí của ông ta vững như bàn thạch ở Quang Diệu rồi, cho nên quyền lên tiếng của ông ta tại trụ sở chính cũng tuyệt đối không hề không có tí phân lượng nào.

Một là nguyên lão công ty, một là người đại diện trẻ tuổi mới vừa vào đời, Chử Hồng Quang sẽ thiên về hướng nào cơ hồ là không cần ai nói cũng biết.

Lạc Thần mới vừa dấy lên hy vọng trong nháy mắt lại bị một chậu nước lạnh dập tắt.

“Alô, Chử tổng!”

“Cậu đã cùng với Diệp Bạch nói chuyện công tác chưa?” Trong video, Chử Hồng Quang đang ngồi ở phòng làm việc rộng lớn trên chiếc ghế gỗ màu đỏ.

Chu Văn Bân thần sắc lạnh lùng hướng về phía Diệp Bạch nhìn một cái, ngay sau đó mở miệng nói “Cậu ta vào lúc này cũng đang ở ngay chỗ tôi đây, tôi cũng đang muốn nói với ngài chuyện này!”

“Làm sao có vấn đề gì sao?” Chử Hồng Quang cũng nhìn thấy Diệp Bạch ở đầu kia video.

“Chử tổng, tôi đã xem tài liệu tiếp nhận của cậu ta, cậu ta chọn lấy nghệ sĩ vốn là thủ hạ dưới trướng của tôi, đây là người tôi ba năm trước đây xem trọng, hợp đồng giữa chúng tôi còn chưa kết thúc, giờ lại nửa đường đổi người cái này sợ rằng không hợp quy củ!” Chu Văn Bân mở miệng nói.

Chử Hồng Quang nhớ lại một cái rồi nói “Nhưng đó chỉ là Lạc Thần – một nghệ sĩ nhỏ không có tên tuổi mà thôi, cho anh ta chuyển người đại diện đi không có gì là không hợp quy củ cả?”

Chu Văn Bân mặt không đổi sắc mở miệng nói “Nếu là đem phần lớn tinh lực để đưa đến trên người nghệ sĩ như bùn nhão không dính lên tường được này thì có phần quá lãng phí tài nguyên của công ty! Đối với ánh mắt nhìn người của Diệp Bạch, tôi không dám gật bừa được!”

Một bên Lạc Thần nghe lời nói của Chu Văn Bân, đôi môi tái nhợt mím thành một đường thẳng, mà bên cạnh anh ta chàng trai kêu Diệp Bạch kia lại từ đầu tới cuối đều là một bộ vẻ mặt phong khinh vân đạm, ánh mắt lạnh nhạt liếc nhìn của Chu Văn Bân đang nhàn nhạt giễu cợt mình.

“Người là chính bản thân cậu ta chọn, tôi cũng đã đáp ứng rồi.” Chử Hồng Quang dường như cũng không có ý tứ thay đổi chủ ý, hiển nhiên một chút tài nguyên như vậy ông ta cũng không để ý quá nhiều.

Chu Văn Bân đáy mắt xẹt qua một tia âm vụ, một bộ vẻ mặt vì cúc cung tận tụy mà làm mang tâm tình như bể khổ khuyên nhủ “Chử tổng, hành động này của Diệp Bạch thật sự là phá hư quy củ trước giờ của công ty, càng làm cho lòng của những người nghệ sĩ có tiềm lực với công ty lạnh ngắt, tôi dù sao cũng là tổng giám, quả thực không thể nhìn cậu ta náo loạn như vậy được!”

Chu Văn Bân nói xong lại tỏ vẻ thiện giải nhân ý thay Chử Hồng Quang giải quyết khó khăn nói: “Chử tổng, không bằng như vậy ngài thấy thế nào tôi đem Lâm Hạo đưa cho cậu ta. Vai phụ của Lâm Hạo trong bộ phim trước phi thường xuất sắc, đã có ấn tượng tốt với vài người, thừa dịp nhiệt độ bộ phim này tiếp theo lại cố gắng một chút thì có thể thành ngôi sao hạng hai cũng không có vấn đề gì.”

Chu Văn Bân lời nói này có thể nói vừa chu toàn với lợi ích của công ty, lại biểu hiện chính mình đại nhân đại đức, hoàn toàn sẽ không để cho người khác hoài nghi trong sự chân thật của ông ta mục đích thật có bao nhiêu bẩn thỉu xấu xa.

Chỉ là một người tên Diệp Bạch mà thôi lại có ý muốn cùng ông ta đấu sao!

“Diệp Bạch, Văn Bân muốn đem Lâm Hạo cho cậu, cậu thấy thế nào” Chử Hồng Quang chú ý đến vẻ mặt của Diệp Bạch.

“Muốn đổi người cũng có thể a!” Bất ngờ là thái độ của Diệp Oản Oản lại rất là sảng khoái.

Hai con ngươi Chu Văn Bân híp lại, Diệp Bạch lại có thể dễ dàng đáp ứng yêu cầu của ông ta như vậy sao?

Ông ta còn tưởng rằng Diệp Bạch này nhất định sẽ tại trước mặt Chử tổng thưa chuyện của ông ta, nói ông ta cưỡng ép việc có liên quan đến Lạc Thần nữa cơ chứ.

Nghe được lời nói của chàng trai sau đó, sắc mặt đang căng thẳng của Lạc Thần đột nhiên hết sạch, trái tim giống như từ trên trời cao ầm ầm rơi xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.