Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 1686: Chương 1686: Muốn thanh lý môn hộ




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.com

---

“Tu La Chủ... Chuyện lão phu vừa mới nói...”

Nam nhân lãnh đạm nhìn lướt qua Lôi Hạ, ngay sau đó ánh mắt rơi thẳng vào trên người thiếu nữ, phong khinh vân đạm nói: “Thật sao? Đối với tôi chẳng qua chỉ là nhìn quen mắt mà thôi?”

Trưởng lão Lôi Hạ: “...”

Trưởng lão Lôi Hạ còn tưởng rằng là Tu La Chủ muốn làm khó làm dễ, ngờ đâu lại nghe được câu này, nhất thời bởi vì kinh ngạc mà ngẩn người ra đó.

Câu này có ý gì?

Tu La Chủ bị ả nha đầu xấu xí này làm nhục công khai, lại còn không có ý định làm khó dễ, thậm chí... còn hỏi ra một câu hỏi không khỏi làm cho người ta nghĩ lung tung…

Chẳng lẽ giữa hai người này thật sự có cái gì?

Trưởng lão Lôi Hạ mới vừa nghĩ như vậy, ánh mắt liếc qua thấy được gương mặt xấu xí đến phát gớm kia của Diệp Oản Oản, vì vậy nhất thời đã bỏ đi cái ý niệm này.

Diệp Oản Oản “kịch” một cái, xoay đầu lại, từ chỗ của Kỷ Tu Nhiễm quay về phía của Tu La Chủ, “A...”

Dường như... dường như không chỉ là nhìn quen mắt mà thôi…

Diệp Oản Oản chỉ vào Tu La Chủ nhìn hồi lâu, bỗng đột nhiên tỉnh ngộ, “Hi hi, mỹ nhân à... Anh không phải là bạn trai của em sao?”

Tu La Chủ: “...”

Kỷ Tu Nhiễm: “...”

Trưởng lão Lôi Hạ: “...”

Mọi người: “...”

Vào giờ phút này, gương mặt trưởng lão Lôi Hạ, Cung trưởng lão, Lý Tân, Chu Đào, Chu Phù và toàn bộ thành viên học viện đều đầy vẻ “thôi, xong, sẽ thê thảm lắm đây!”

Cô ta quả thật là máu mê trai ngập trời, thấy trai đẹp là không kiềm lòng được! Ngay cả Tu La Chủ và Kỷ Tu Nhiễm cũng dám trêu ghẹo. Nhưng tốt xấu gì cô cũng nên trước tiên ngắm lại mình trong gương đi đã chứ!

Quả thật là xong rồi! Ánh mắt đều nhanh muốn mù rồi!

Cung trưởng lão vào lúc này ngay cả câu xin lỗi cũng không có mặt mũi nói ra khỏi miệng. Quả thật là muốn tự mình thanh lý môn hộ!

Cũng còn may, trước khi Diệp Oản Oản kịp nói ra lời nào đó còn đáng sợ hơn, Lý Hàm Phong bay nhào qua, một tay kéo tiểu sư muội nhà mình sang một bên.

“Tu La Chủ, Kỷ Hoàng! Xin lỗi, xin lỗi, tiểu sư muội uống say!”

Lý Hàm Phong vừa liên tục nói xin lỗi, vừa vội vàng kéo Diệp Oản Oản rời khỏi khu khách quý.

Sau khi Lý Hàm Phong kéo Diệp Oản Oản khỏi khu khách quý, vốn là muốn để cho Diệp Oản Oản nghỉ ngơi chốc lát ở dưới đài. Nhưng ai ngờ đâu, Diệp Oản Oản lại lần nữa leo lên lôi đài.

Thấy vậy, chân mày Lý Hàm Phong khẽ nhướn lên, cũng không tiện nói thêm cái gì.

“Chướng mắt, lăn!”

Nhìn thấy thi thể của Mạnh Thiên trên lôi đài, Diệp Oản Oản tung một cước đá văng ra khỏi khu vực thi đấu.

Hành động của Diệp Oản Oản, khiến cho không ít người kinh hô thành tiếng.

Không bao lâu, đám người chấp pháp đội đã đi đến nơi này.

Đối với chuyện Diệp Oản Oản ở trên tỷ thí luận bàn võ đạo muốn làm gì thì làm, trưởng lão của chấp pháp đội đã nghe qua. Hành vi của Diệp Oản Oản, tính chất cực kỳ tồi tệ, không cách nào bỏ qua!

“Chấp pháp trưởng lão, còn không mau đem súc sinh này bắt lại!”

Nhìn thấy trưởng lão chấp pháp đội, Lôi Hạ lập tức đứng dậy, mở miệng ra lệnh.

Nghe Lôi Hạ lên tiếng, trưởng lão chấp pháp đội liếc mắt nhìn Lôi Hạ một cái, chợt, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Oản Oản.

Bên chân của chấp pháp trưởng lão, là thi thể Mạnh Thiên còn chưa lạnh.

Mạnh Khả đã sớm trốn xuống lôi đài, vẫn còn chưa hoàn hồn lại.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Chấp pháp trưởng lão mở miệng hỏi.

Tuy có nghe nói một chút, nhưng dù sao ông cũng không có mặt tại hiện trường. Cho nên, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, chấp pháp trưởng lão cũng không nắm được rõ tình hình.

“Là như vầy...”

Lúc này, mấy vị lính đánh thuê cấp cao tiến lên, đem ngọn nguồn báo lại cho chấp pháp trưởng lão.

“Ta hiểu rồi.” Chấp pháp trưởng lão khẽ vuốt cằm, chợt khóe mắt đảo qua mấy vị thành viên chấp pháp đội, lãnh đạm thờ ơ lên tiếng nói: “Bắt cô ta mang đi!”

Nghe lệnh, mấy vị thành viên chấp pháp đội gật đầu một cái, sau đó đi lên lôi đài, thận trọng bao vây Diệp Oản Oản.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.