Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 208: Chương 208: Nữ nhân của Tư Dạ Hàn




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Tại sao anh lại móc ra một đôi găng tay đây là cái quỷ gì chứ?

Diệp Oản Oản trong lúc tâm tình vô cùng phức tạp đem cái cặp bao tay kia nhận lấy.

Không vui…

Cô còn tưởng rằng có thể thừa dịp kéo nắm tay nhỏ đem lại bầu không khí hòa hoãn như vậy anh có lẽ không tức giận nữa chứ!

Bất quá với cái tình huống hiện tại này anh rốt cuộc là tức giận hay không tức giận, cô cũng không rõ nữa?

Tình cảm không thể hiện ra coi như xong đi mặt anh còn quá nghiêm túc, cô có bạn trai như vậy thật sự là quá nghiệp chướng, cô hoàn toàn không đoán ra tâm tư của anh…

Ngay tại thời điểm Diệp Oản Oản tiếc nuối than thở, người chung quanh nhìn chằm chằm một đôi tình lữ thịnh thế mỹ nhan ở ngoài cửa, bọn họ đều đã bị sợ đến mức hoàn toàn nói không ra lời.

“Ta… Ta CMN nhìn thấy gì… Diệp Oản Oản lại… Thực sự có bạn trai…”

“Hơn nữa lại cự kì đẹp trai a a a a a!”

“Nói so với Tư Hạ điều kiện cũng còn khá hơn thật không có chút nào khoa trương! Chỉ riêng gương mặt này cũng đã đủ rồi có được hay không!”

Nghe nghị luận của chung quanh, Trình Tuyết không nhúc nhích cả người giống như bị cố định tại chỗ sắc mặt trắng bệch dị thường giống như nhìn thấy chuyện gì cực kỳ đáng sợ.

Tư… Tư Dạ Hàn…

Người ở trong truyền thuyết giết người không chớp mắt gia chủ Tư gia!

Cho dù cô bởi vì gặp Tư Hạ nên chỉ đứng xa xa gặp qua một lần nhưng tuyệt đối sẽ không nhận sai.

Người đàn ông này chỉ cần gặp qua hắn một lần sẽ không có người nào quên được.

Nhưng là làm sao có thể chứ! Bạn trai của Diệp Oản Oản làm sao có thể là Tư Dạ Hàn được?!

Nếu là như vậy Diệp Oản Oản làm sao có thể bỏTư Dạ Hàn chạy đi cấu kết Tư Hạ được chứ?

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ Tư Hạ từ đầu tới cuối chiếu cố đặc biệt đối với Diệp Oản Oản như vậy lại là vì nguyên nhân này sao?

Bởi vì Diệp Oản Oản là nữ nhân của Tư Dạ Hàn!

Trời ơi, vạn nhất bị Tư Dạ Hàn biết rõ việc mình làm đối với Diệp Oản Oản…

Nghĩ tới đây trên mặt của Trình Tuyết đột nhiên hiện ra kinh hoàng to lớn.

Cùng lúc đó trong đầu của cô ta cũng bỗng nhiên nhớ lại câu cảnh cáo kia của Tư Hạ “Không muốn chết liền im miệng “…

Ngay tại thời điểm tất cả mọi người đều đang bị kinh ngạc đến ngây người, nơi cửa, phía sau nam nhân đột nhiên truyền đến một thanh âm.

“Tư… Tư tiên sinh…”

Chỉ thấy Trầm Mộng Kỳ mặc áo đầm màu hồng đang xấu hổ cùng sợ hãi đứng ở nơi đó cùng Tư Dạ Hàn chào hỏi.

Người chung quanh thấy vậy nhất thời lại lộ ra ánh mắt bát quái không dứt Trầm Mộng Kỳ cũng nhận biết người này sao?

Phát hiện Trầm Mộng Kỳ lại gần ánh mắt của Tư Dạ Hàn dừng lại trên người của cô ta một cái chớp mắt, dường như trong ánh mắt của anh sự tồn tại của cô ta là không có gì, giống như người trước mắt căn bản không tồn tại.

Ấn tượng của Hứa Dịch đối với Trầm Mộng Kỳ vốn là không tốt lắm giờ lại thấy cô ta tiến lại gần, nhất thời mặt lạnh bước một bước đứng trước người của Tư Dạ Hàn ngăn trở ý đồ cô ta tiếp tục đến gần.

Thấy Tư Dạ Hàn nhìn chính mình lại không có một chút phản ứng nào Trầm Mộng Kỳ có chút khó chịu cắn cắn môi nhưng nghĩ đến người đàn ông này vốn là đối với người nào cũng đều như vậy trong lòng mới dễ chịu hơn một chút.

Trầm Mộng Kỳ không có cách nào đến gần Tư Dạ Hàn liền tạo ra một bộ dạng thân mật đi tới bên cạnh Diệp Oản Oản, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên “Anh ấy tới đưa quần áo cho Oản Oản sao? Y phục này thật là đẹp mắt, cái bao tay cũng thật là đáng yêu a, mặt trên còn có một lão hổ nhỏ nữa chứ…”

Trầm Mộng Kỳ nói nửa ngày Tư Dạ Hàn dĩ nhiên là sẽ không để ý đến cô ta, ngay cả Diệp Oản Oản đều hoàn toàn không đáp lời của cô ta giống như là cô ta là người tự biên tự diễn một vở kịch từ đầu đến cuối vậy.

Sắc mặt của Trầm Mộng Kỳ dần dần có chút lúng túng đáy mắt xẹt qua một tia âm vụ.

Sau đó, ánh mắt cô ta xéo qua giống như lơ đãng hướng phương hướng của Tư Hạ nhìn một cái, tựa như cùng nghĩ tới việc gì đó chột dạ đột nhiên kinh hoảng thất thố hướng Tư Dạ Hàn mở miệng nói “Tư tiên sinh, ngài, ngài ngàn vạn lần đừng hiểu lầm Oản Oản cùng Tư Hạ! Tư Hạ chẳng qua là nhìn thấy Oản Oản có chút lạnh cho nên mới cởi quần áo ra cho cô ấy mặc vào, bọn họ không có gì chẳng qua chỉ là bạn bình thường mà thôi, Oản Oản là tuyệt đối không có khả năng cùng người bên ngoài làm loạn, ngài nhất định phải tin tưởng cô ấy…”

Lời nói này…

Coi như là ban đầu không có liên quan nhưng Mộng Kỳ nói như vậy làm cô bị hiểu lầm thành có quan hệ rồi.

Diệp Oản Oản mặt hiện lên một cái giễu cợt lẳng lặng nhìn Trầm Mộng Kỳ rốt cuộc cô ta cũng không nhẫn nại được nữa ở trước mặt cô liền bắt đầu khiêu khích rồi.

Lăng nhăng với người khác sao?

A, kiếp trước vào lúc này, Trầm Mộng Kỳ còn không biết quan hệ của Tư Hạ và Tư Dạ Hàn đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.