Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 702: Chương 702: Thích trẻ con sao?




Edit: Như Ý

Beta: Gemini

————————

Ặc……

Cung Húc lệ rơi đầy mặt cắn tay áo! Diệp ca bình thường trông lạnh lùng nghiêm túc không gần người, lại có thể có bộ mặt nhiệt tình như vậy, vì sao trong lòng mình lại có cảm giác khó chịu cơ chứ?

Diệp Oản Oản đương nhiên chú ý tới phản ứng của Cung Húc, thấy đã đạt được hiệu quả, lúc này mới nhìn về phía Tư Dạ Hàn: “Buổi tối em qua công ty đón anh.”

Tư Dạ Hàn: “Ừm.”

“Nè, chờ chút, anh có phải quên cái gì hay không?” Diệp Oản Oản nhíu mày. Tư Dạ Hàn dừng chân, thật nghe lời cúi người, hôn lên môi cô, tặng một nụ hôn trước khi đi làm.

Cung Húc đứng bên cạnh… Hai vị, có thể liếc tôi một cái hay không? Nơi này còn có một người sống sờ sờ đấy… Từ tối qua tới giờ Diệp Oản Oản vuốt lông có thể nói là vô cùng thuận lợi đúng chỗ, không có một chút sơ hở nào, tất cả nguy cơ cuối cùng hoàn toàn được giải trừ.

Trên đường đến đoàn phim.

Cung Húc mở to hai mắt như gấu mèo, “Diệp ca, anh đẹp trai như vậy, tìm dạng phụ nữ nào chả được, tại sao phải ở bên một người đàn ông?”

Diệp Oản Oản: “Tôi bẩm sinh thích đàn ông.” Diệp Oản Oản nói một câu đã khiến Cung Húc không nói nên lời.

Hơn nữa cô cũng không nói dối, hoàn toàn là lời nói thật. Diệp Oản Oản cũng không nói thêm nữa, với tính tình của Cung Húc, cho cậu ta một chút thời gian tiêu hóa là tốt rồi, nếu như là Lạc Thần, chỉ sợ cả đời này cũng không tiêu hóa nổi.

Tham gia group dịch ngôn tình sủng trên facebook để theo dõi nhiều hơn.

Buổi tối, tại nơi ở của Tôn Bách Thảo.

Tôn lão vẫn như mấy lần trước kiểm tra cặn kẽ thân thể Tư Dạ Hàn.

Sau khi kiểm tra xong, Diệp Oản Oản vội vàng tiến lên hỏi thăm, “Tôn lão, tình trạng A Cửu thế nào?”

Tôn Bách Thảo trả lời: “Kết quả so với lần trước không sai biệt lắm, mặc dù không trị được tận gốc, nhưng có thể ổn định tới mức này, cũng rất không dễ dàng gì.”

Tôn Bách Thảo hơi xúc động nhìn Diệp Oản Oản, “Diệp tiểu thư, sợ là cô đã tốn không ít tâm tư đi?”

Tình trạng của Tư Dạ Hàn chỉ cần không cẩn thận sẽ thành công dã tràng, công sức bỏ ra không phải người thường có thể tưởng tượng được, huống chi cô còn phải chịu áp lực lớn như vậy.

“Tôn lão quá lời rồi, tất cả là nhờ ông có y thuật giỏi…”

“Diệp tiểu thư không cần khiêm tốn, tình trạng của Tư thiếu gia, coi như tôi có là bác sĩ giỏi thì chuyện tôi có thể làm cũng có hạn mà thôi…”

Trên đường trở về.

“Có thích trẻ con không?” Không báo trước đột nhiên Tư Dạ Hàn hỏi một câu bất ngờ như vậy.

“Hả? Trẻ con?” Diệp Oản Oản có chút sửng sốt.

“Ừ, em có thích trẻ con không?” Tư Dạ Hàn lặp lại.

Diệp Oản Oản nâng cằm lên, trầm ngâm mở miệng nói, ”Tại sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này?”

Tư Dạ Hàn: “Anh khả năng không thể có con.”

Diệp Oản Oản nghe vậy, nhất thời sửng sốt: “…”

Thì ta đây chính là nguyên nhân lần trước thái độ của Tôn Bách Thảo trở nên kỳ quái…

Đoán chừng là thân thể của Tư Dạ Hàn bị bệnh quá nặng, dẫn đến tổn thương…

Có điều, càng làm cho cô bất ngờ là Tư Dạ Hàn lại có thể trực tiếp nói cho cô biết như vậy. Diệp Oản Oản nhẹ giọng nói: “À, thật ra đối với em trẻ con cũng bình thường thôi, cảm giác thật phiền toái, lúc trước mấy đứa cháu nhỏ trong nhà đều quá nghịch ngợm, nếu như nghe lời, hiểu chuyện, lanh lợi, dáng dấp lại đáng yêu, thì em còn thích, nhưng mà phần lớn đều là gấu con, ngộ nhỡ lại sinh ra như vậy thì thêm phần lo lắng! Vả lại giờ là thời đại nào, ở bên ngoài vợ chồng không có con rất nhiều, cả đời chỉ có hai người cũng tốt vậy!”

………………………

[ nhà hát nhỏ: ]

Tiểu ma đầu khuôn mặt lạnh lùng, mặt không thay đổi mở miệng: Mẹ, con ngoan ngoãn hiểu chuyện nghe lời lại dễ thương đáng yêu!

Nhiếp Vô Danh: Không biết xấu hỗ? Ai cho con dũng khí nói ra những lời này?

[Mong cmt của mọi người]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.