Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 225: Chương 225: Tự mình chẩn mạch




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Hứa Dịch trợn to hai mắt không cách nào tin tưởng được đối với hình ảnh trước mắt trước mắt bây giờ.

Gặp quỷ rồi a, Slutte ghét nhất là cùng với nhân loại gần gủi giờ phút này lại nằm thật gần thật ngoan ngoãn nằm ở chỗ này mà ôm lấy Diệp Oản Oản, bị cô ấy nắm chặt lông lại ôm móng vuốt cũng không có ý muốn xé nát cô ấy ra!

Bất quá, trạng thái của Diệp Oản Oản dường như có chỗ nào đó hơi kì lạ.

Hứa Dịch trong lòng một thở dài, sau đó mới vừa phát hiện Diệp Oản Oản khác thường, bên người đã có một bóng người nhanh chóng đi tới đem Diệp Oản Oản từ trong ngực Đại Bạch bế lên.

“Đi mời Tôn lão!”

“Vâng!” Hứa Dịch mồ hôi đổ xuống như mưa vội vàng xông ra ngoài.

Vạn nhất Diệp Oản Oản có mệnh hệ nào tất cả người trong nhà này sợ rằng đều phải chôn theo mất!

Nửa giờ sau, toàn bộ Cẩm Viên đèn đuốc sáng choang.

Tất cả người giúp việc mặt không có chút máu mà ở trong phòng khách run rẩy đứng thành một hàng, ngoài phòng một chiếc xe màu đen dừng lại, một thầy thuốc tóc bạc hoa râm được một người trẻ tuổi đỡ xuống xe.

Hai người ở dưới sự dẫn đường của Hứa Dịch vội vàng hướng về bên trong nhà đi tới.

Toàn bộ Cẩm Viên đều bị bao phủ bởi một tầng mây đen.

Thời điểm Tôn lão cùng đại đệ tử của lão chạy đến chỉ thấy trên giường có một cô gái đang nằm mà Tư Dạ Hàn đang ngồi ở mép giường một tay bị cô gái ấy ôm thật chặt vào trong ngực.

Thấy rõ khuôn mặt của cô gái đáy mắt tiểu đồ đệ ở một bên trong nháy mắt xẹt qua một tia ngựợng ngùng.

Cô bé này cũng quá đẹp đi, cho dù là đang mang bệnh làm cho hai gò má ửng hồng vẻ mặt yếu ớt nhưng bộ dáng cũng đẹp đến cực hạn, khó trách có thể để cho vị gia chủ này trong truyền thuyết tính tình hung ác trở nên sốt sắng như vậy.

Thật là ứng với câu hồng nhan bạc mệnh không biết cô bé này bị căn bệnh nặng gì đây.

“Phiền toái Tôn lão.”

Tư Dạ Hàn vừa nói vừa cố gắng đem tay của mình từ trong ngực của Oản Oản rút ra.

Nhưng mà chỉ cần anh hơi hơi nhúc nhích một chút cô liền lộ ra vẻ mặt đau đớn không dứt, càng ôm càng chặt, giống như ôm lấy cây gỗ có thể cứu mạng mình vậy.

Tư Dạ Hàn nhìn về phía Tôn lão mở miệng hỏi “Tôn lão, có thể cứ để như vậy bắt mạch hay không ”

Tôn lão nghe vậy ho nhẹ một tiếng đáp lại “Sợ rằng không được vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến kết quả chẩn mạch.”

Lão còn tưởng rằng là vị gia chủ trẻ tuổi này bởi vì không có cách nào chìm vào giấc ngủ trong một khoảng thời gian dài cho nên thân thể rốt cuộc không nhịn được nữa mà phát bệnh, lão hoàn tòn không nghĩ tới bệnh không phải là hắn mà là một cô gái.

Tư Dạ Hàn do dự một chút, lúc này mới dùng chút ít lực đem cánh tay của mình rút ra sau đó đem tay của cô nhẹ nhàng đặt ở trên gối bắt mạch.

Sau khi anh đưa tay rút ra trong nháy mắt, khóe mắt của cô có giọt nước mắt ủy khuất lăn xuống.

Tôn lão không dám thờ ơ cũng không để cho học trò của mình đi chẩn mà là tự mình chẩn mạch cho cô.

Lần này chẩn mạch này thời gian khá dài, cho tới khi thần sắc tiểu đồ đệ một bên càng ngày càng khẩn trương trong đầu nghĩ chẳng lẽ là có triệu chứng gì đó để cho sư phụ cảm thấy khó giải quyết hay sao.

Tôn lão xem ba lần rốt cục mới nhìn về phía Tư Dạ Hàn mở miệng nói “Tư tiên sinh xin ngài yên tâm, vị tiểu thư này chẳng qua là bị phong hàn nóng sốt lên, chỉ cần uống chút thuốc hạ sốt rất nhanh liền sẽ khôi phục như bình thường.”

Sau khi Tôn lão chẩn đoán kết thúc Tư Dạ Hàn liếc nhìn Oản Oản khóc lóc ủy khuất đến mức đem gối đều ướt lập tức đem cánh tay của mình đưa tới cho cô ôm lấy lần nữa, lúc này mới nhìn về phía Tôn lão mở miệng nói: “Để phòng ngừa vạn nhất, xin phiền Tôn lão ngài ở tạm đây một đêm.”

Nghe được đoạn đối thoại của hai người con ngươi tiểu đồ đệ bên cạnh Tôn lão cũng sắp rơi xuống, chẩn đoán chỉ chẳng qua là lên cơn sốt thôi sao.

Loại bệnh nhẹ này tự mình ở trong nhà cầm nhiệt kế đo lường một chút không phải là tốt rồi sao, lại có thể đem thần y Tôn Bách Thảo đã sớm nửa ẩn cư mời đi qua còn phải cầu ở lại quan sát một đêm! Tiểu đồ đệ há miệng dường như muốn nói điều gì đó bất quá liền thấy sư phụ bên cạnh hướng về phía hắn lắc đầu một cái ra hiệu hắn không cần nhiều lời.

Tiếp đó, Tôn lão đứng dậy mở miệng nói “Vậy thì làm phiền Tư tiên sinh rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.