Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Chương 101: Chương 101: Chân tướng






Chu Ngao ra tay, Lãnh Thần không những vượt qua nguy hiểm, mà còn tỉnh lại

Diệp Thanh Linh dù thân thể suy yếu,nhưng vì muốn xem tình hình của Lãnh Thần, nên kiên quyết tự mình đi thăm. Thượng Quan Sở muốn ôm cô đến phòng bệnh của lãnh Thần nhưng bị cô cười cười từ chối

Diệp Thanh Linh đi được vài bước thì Thượng Quan Sở đã nhíu mày đau lòng nói : “ đừng ỷ mạnh” Chưa dứt câu đã cúi người ôm cô vào lòng.

Ban đầu Diệp Thanh Linh còn thấy xấu hổ, nhưng nghĩ lại, bản thân mình cũng coi như là người bệnh, đành để mặc anh ôm mình đi gặp Lãnh Thần.

Lúc họ đến phòng bệnh thì Lãnh Thần đã sớm tỉnh lại, thấy Diệp Thanh Linh, trong lòng rất vui vẻ. Nhưng khi thấy vợ chồng bọn họ ân ái như thế, trong lòng không khỏi có chút mất mát, cố gắng tươi cười nói : “ Thanh Linh đã khỏe chưa,cục cưng sao rồi”

“Tôi khỏe rồi, anh cũng nhanh chóng khỏe lại nhé” Diệp Thanh Linh cười trả lời, nhìn thấy Lãnh Thần có thể tỉnh lại, cô cũng an tâm

Diệp Thanh Linh rất vui, ngồi nói chuyện một lát đã mệt mỏi,tính quay trở về phòng của mình.

Lanh thần thấy mọi người muốn rời khỏi, nói “ tôi muốn nói ra suy nghĩ của mình”

Mọi người đều dừng chân lại, nhìn vẻ mặt ngiêm túc của Lãnh Thần. Thượng Quan Sở thản nhiên nói: “ Nói đi”

Lãnh Thần nhìn Diệp Thanh Linh hồi lâu, vẻ mặt khó nói, cuối cùng hạ quyết tâm gắng giọng nói : “ tôi biết là kẻ nào muốn giết Thượng Quan Sở cùng Thanh Linh”

đương nhiên Diệp Thanh Linh biết Lãnh Thân biết kẻ muốn hại bọn họ là ai,nhưng cô không nghĩ anh sẽ nói ra, lắc lắc đầu nói : “ không,anh không cần nói,chúng tôi sẽ tự mình tìm ra”

“Không, tôi muốn nói” Lãnh Thần vẫn cương quyết, anh biết Diệp Thanh Linh không muốn mình khó xử, cô vẫn không có hỏi qua anh.

Thượng Quan Sở nhìn Diệp Thanh Linh, cũng hiểu suy nghĩ trong lòng cô, cười nói: “Đừng làm khó bản thân,chúng tôi sẽ tự mình điều tra ra kết quả”

Lãnh Thần rất cảm kích Thượng quan Sở cùng Diệp Thanh Linh,cười khổ nói :”tôi vốn nghĩ rằng cô ấy là ân nhân của tôi, tôi nên báo đáp cô ấy. Nhưng tôi không thể vì thế mà tổn thương Thanh Linh, tôi làm không được”.Lúc anh biết Diệp Thanh Linh gặp Nguy Hiểm, lúc đó trong đầu không nghĩ được cái gì,chỉ muốn bảo vệ cô,nên anh đã xông lên đỡ đạn cho cô, không sợ mình sẽ bị viên đạn kia bắn chết. Vì chuyện này, trong lòng anh hiểu rõ mình coi trọng cái gì.

Vì thế, anh muốn nói ra kẻ chủ mưu muốn giết Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh là muốn giúp họ giải quyết vấn đề.

Mọi người nhìn Lãnh Thần, lại nhìn về phía Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh. Chỉ thấy Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh hai người đều vẻ mặt thản nhiên, mọi người không khỏi thông cảm nhìn Lãnh Thần.

Lãnh Thần biết mọi người đều thông cảm cho mình, không khỏi cười nói: "Chuyện ấy mọi người yên tâm, tuy rằng tôi thích Thanh Linh, nhưng tuyệt đối làm ra chuyện tổn thương cô ấy ."

“ Cái này thì được” Nhạc Nhạc cười nói.

Lãnh Thần nhìn khuôn mặt tươi cười của Nhạc Nhạc, lại nói: "Tôi thích cô ấy, tôi cũng sẽ quang minh chính đại cạnh tranh." Nhưng anh tuyệt không làm ra nhưng chuyện như thế này, chỉ cần Thanh Linh vui vẻ hạnh phúc, anh cũng thấy thỏa mãn.

Nhạc Nhạc nghe xong, cười hì hì nói: "Yêu nghiệt, cái này anh cần phải cẩn thận nha?"

"Cẩn thận cái gì? mắt Thanh Linh luôn tốt lắm." Thượng Quan Sở tự tin nói.

Nhạc Nhạc nghe xong cười nói: "theo như anh nói thì, Thanh Linh nếu không có gả cho anh chính là cô không có mắt."

"Đương nhiên." Thượng Quan Sở vẻ mặt tươi cười nhìn Diệp Thanh Linh, nói: "Thanh Linh,đúng không?"

"Không biết." Diệp Thanh Linh cười nhẹ trả lời.

Thượng Quan Sở nhíu mày, nói: "Thanh Đừng nói Thanh Linh coi trọng tên nhóc này chứ!"

Diệp Thanh Linh không nói lời nào chính là cười ha ha .

Thượng Quan Sở thấy cô không nói lời nào, liền trở mặt,chưng khuôn mặt lạnh lùng ra nói: "Tô Phi."

Chu Ngao Hòa Nhạc Nhạc, vừa nghe hắn gọi Tô Phi liền biết sự tình không tốt, bắt đầu trở nên đồng tình với Lãnh Thần.

"Thừa dịp vết thương tên này còn chưa lành,đi giải quết hắn đi." Thượng Quan Sở vẻ mặt tà ác cười, giọng điệu nói chuyện rất nhẹ nhàng, Nhưng Nhạc Nhạc với Chu Ngao nghe càng chói tai.

"Vâng." Tô Phi lạnh lùng đáp.

tính cách Lãnh Thần giống Thượng Quan Sở, không có lời nói khó nghe Thượng Quan Sở mà thay đổi sắc mặt, vẫn tươi cười nói: "Thanh Linh, có người muốn giết cha nuôi của con trai em, làm sao bây giờ?"

Diệp Thanh Linh mỉm cười, nhìn Thượng Quan Sở, "là ai nói?"

Thượng Quan Sở nhìn Diệp Thanh Linh cười, tâm tình cũng tốt lên, cười nói: "Nếu Thanh Linh không muốn hắn chết Thì cho hắn sống thêm vài năm đi!" đúng là, bộ dáng của kẻ tự cao tự đại.

Lãnh Thần nhìn Thượng Quan Sở cảm xúc thay đổi thất thường, không khỏi cảm thấy lành lạnh trong lòng, thầm nói, người này thật đáng sợ?

"Vậy thì, là ai muốn giết chúng tôi?" Cuối cùng vẫn là Diệp Thanh Linh mở miệng nói ra câu trọng tâm.

"Mẹ con Đường Lị” Lãnh Thần nói.

"Đường Lị cùng Đường Tử?" Diệp Thanh Linh thản nhiên nói.

“Ừ." Lãnh Thần gật đầu.

Thượng Quan Sở nghe xong cũng sắc mặt cũng rất bình tĩnh, nói: "Đường Lị chính là Dịch Mĩ Liên."

"Chuyện này tôi không rõ lắm." Lãnh Thần tò mò hỏi: "Dịch Mĩ Liên là ai?"

"Một người phụ nữ đã mất tích nhiều năm." Nhạc Nhạc giải thích như thế , cũng bằng không, nói như vậy Lãnh Thần càng thêm hồ đồ

Lãnh Thần nhớ lại, "Lúc tôi 7 tuổi, vì quá đói té xỉu ở cửa nhà các cô, là mẹ con Đường Lị đã cứu tôi."

Mọi người đều không biết nhiều về Lãnh Thần, cảm thấy muốn biết thêm về chuyện của anh, đều tò mò nhìn , Mễ Lam Nhi cười hỏi: "Chẳng lẽ anh là cô nhi?""Không phải." Lãnh Thần cười trả lời.

Hắn không nói, mọi người cũng không tiếp tục hỏi hắn? Có chuyện không nhất định phải biết rõ ràng, chỉ cần biết rằng hắn không phải là người của kẻ địch là được rồi.

"Anh có biết 'Nam' là ai không?" Cho đến bây giờ Diệp Thanh Linh cũng không hỏi nhiều về chuyện của Lãnh Thần, nhưng mà đối với người tên “Nam” này , cô rất ngạc nhiên.

"em muốn nói tiểu nam sao? Đây là tên gọi ở nhà của Đường Tử." Lãnh Thần không có hứng thú với ân oán của bọn , rất nhiều chuyện anh cũng không biết nhiều. Lần này là Đường Lị muốn anh ra tay giết Diệp Thanh Linh.

Nếu mọi chuyện đã rõ ràng, thì người gây hại cho Thượng Quan Sở chính là mẹ con Đường Lị . Đối với Đường Lị, Thượng Quan Sở không cần tiếp tục điều tra, cũng biết, đó chính là Dịch Mĩ Liên.

Tô Phi cùng Ngô Vân ở bên cạnh nghe xong, hai người nhìn nhau cười, nói: "Thiếu gia Sở, muốn xử lý Đường Lị như thế nào?"

"Bắt được người rồi nói sau!" Thượng Quan Sở thản nhiên nói. Chắc là, mẹ con Đường Lị đã sớm chạy trốn! Nhưng anh còn có rất nhiều vấn đề không rõ. Anh nhất định phải gặp mặt để biết rõ ràng.

Đúng lúc này, điêhn thoại của Thượng Quan Sở reo lên, "alo!"

"Thượng Quan, không tốt rồi, bà nội bị bắt đi rồi." bên kia điện thoại, Dịch Thiếu Kiệt vội vàng nói.

"Là ai ?" Thượng Quan Sở cười lạnh hỏi.

"Người đàn bà tự xưng là Đường Lị." Dịch Thiếu Kiệt trả lời ngập ngừng.

"Đối phương yêu cầu gì?" Thượng Quan Sở biết đã tới lúc gặp mặt đối thủ "Muốn sở hữu tài sản của Dịch Thị. Bằng không sẽ giết bà nội." tiếng Dịch Thiếu Kiệt càng thêm nhỏ

"Cậu đồng ý rồi." Nghe được giọng Dịch Thiếu Kiệt thay đổi, Thượng Quan Sở có thể xác định đã xảy ra chuyện gì."Tôi đã tập hợp hết vốn lưu động dùng tài chính đến địa chỉ đối phương yêu cầu rồi." Âm thanh của Dịch Thiếu Kiệt như tiếng muỗi kêu,càng lúc càng nhỏ.

Thượng Quan Sở nghe xong, chau mày, nói: "Không sao cả, chỉ cần bà nội không có việc gì là tốt rồi."

"Nhưng là bọn họ vẫn là không có thả bà nội, nói còn muốn tập đoàn kim vũ." Nói tới đây Dịch Thiếu Kiệt kích động lên, không cần thông qua điện thoại, cũng có thể cảm thấy lúc này hắn rất tức giận.sắc mặt Thượng Quan Sở càng lúc càng lạnh, ánh mắt tản ra nồng đậm sát khí. Nói qua điện thoại an ủi Dịch Thiếu Kiệt: "Không có việc gì, việc này giao cho tôi xử lý." Thượng Quan Sở nói xong liền tắt điện thoại.

Lúc này điện thoại Tô Phi cũng reo lên, anh tự động đi ra ngoài của nghe điện thoại.

Chỉ chốc lát sau Tô Phi đi vào, đi đến trước mặt Thượng Quan Sở nói: "Sở thiếu, Giai Tình đã mất tích 2 giờ trước ."

"Được rồi." Thượng Quan Sở thản nhiên nói.

Tiếp theo mọi người đi ra khỏi phòng bệnh của Lãnh Thần, đi vào Phòng của Diệp Thanh Linh

Tô Phi nói tin tức nhận được cho mọi người nghe, Nhạc Nhạc nghe xong, cười với Thượng Quan Sở nói: "Yêu nghiệt có cách gì chưa?"

"Tôi đã cho người ta đi thăm dò mẹ con nhà họ Đường." Tô Phi nói.

"Như vậy có ích sao? Lần trước các ngươi cũng đã điều tra qua, chẳng phải không điều tra ra được cái gì sao?" Nhạc Nhạc cười nói."V ậy phải làm sao bây giờ?" Mễ Lam Nhi nhìn Nhạc Nhạc nói.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết nên làm cái gì bây giờ? bà nội Dịch có bao nhiêu quan trọng trong lòng Dịch Thiếu Kiệt cùng Thượng Quan Sở, mọi người đều biết, muốn mang bà nội lông tóc không thương trở về không phải là chuyện dễ dàng.

"Thật ra bây giờ chúng ta không nên làm cái gì cả." đột nhiên Diệp Thanh Linh thản nhiên nói.

"Không làm? Không phải muốn chờ bà Dịchchết sao?" Ngô Vân không thể tin được nói.“Đường Lị là Dịch Mĩ Liên, hổ dữ không ăn thịt con. Huồn gì là tình thân chứ?” Diệp Thanh Linh nhìn Thượng Quan Sở nói.

"Nói cũng đúng." Mọi người nghe xong đều rất đồng ý.

"Như vậy Giai Tình làm sao bây giờ?" Ngô Vân nghĩ nghĩ nói.

"Tự sinh tự diệt." Thượng Quan Sở bỏ lại một câu rồi đi ra cửa.

Ngô Vân nhìn bóng dáng của Thượng Quan Sở rời đi, kêu lên: "Sở thiếu, Giai Tình là em gái anh sao có thể để cho cô ấy tự sinh tự diệt chứ?"

Nhạc Nhạc khinh thường liếc mắtnhìn Ngô Vân một cái, nói: " em gái Cái gì, nếu là tôi, đã sớm không nhận đứa em họ như thế này, hại chết bác mình, hơn nữa còn hùa với người khác hại chị dâu của mình”

"Không có chuyện đó, các người nhất định là nghĩ sai rồi, Giai Tình không phải là người như thế." Ngô Vân không thể tin được kêu lên. Ở trong lòng anh, cho dù Giai Tình là phạm sai lầm, cũng là bởi vì tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, bây giờ cô đã muốn thay đổi, vẫn là một cô gái tốt.

"Cái gì không đúng, tôi thấy là anh bị tình cảm làm mờ mắt." Nhạc Nhạc không lưu tình chút nào nói Ngô Vân.

Ngô Vân định nói tiếp điều gì , nhưng nhìn vẻ mặt của mọi người chỉ biết anh nhìn lầm Giai Tình rồi. Suy nghĩ lại lần trước Giai Tình có liên quan đến Nam lại là bạn của Triệu Tử Khiên, như vậy xem ra lần mất tích này, căn bản là không có đơn giản như vậy.

Ngô Vân nghĩ một chút, sắc mặt nháy mắt tái nhợt, nhìn Tô Phi nói: "Tô Phi, anh nói có phải tôi quá ngốc hay không?""Tàm tạm!" Tô Phi trả lời ra khỏi phòng, rời đi theo hướng Thượng Quan Sở.

Ngô Vân lăng lặng nhìn Tô Phi, cuối cùng vẻ mặt mất mát rời đi.

Mễ Lam Nhi nhìn dáng vẻ mất mát của Ngô Vân, nói: " tiểu thư Diệp, anh ấy thật sự không có việc gì chứ!""Không có việc gì đâu." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời. Ngô Vân đã là trợ thủ đắc lực bên canh Thượng Quan Sở, đến quản lý cộng việc kinh doanh của hắc thị còn tài giỏi như thế, một chút việc nhỏ này, với anh mà nói chẳng qua là chuyện một hai ngày có thể tỉnh ngộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.