Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 7: Chương 7: Chỗ mát mẻ ở kia




Mộ Hi hít sâu một hơi, thẳng sống lưng lên, lạnh lùng nhìn Nam Cung Diệu, nhịn xuống xúc động muốn vung quyền đánh người, dám coi cô là phụ nữ tùy tiện, động tác vừa rồi rõ ràng chính là đang gây hấn với cô, anh ta không chỉ cuồng tự kỷ mà còn lạnh lùng nhìn người, hôm nay để cho anh ta nhận thức được cái mùi vị bị người khác lạnh lùng nhìn là như thế nào.

Nam Cung Diệu nhận được ánh mắt lạnh lùng của cô, cô gái đáng ghét, lại đang khiêu chiến sự chịu đựng của mình, đôi mắt chim ưng căm tức nhìn người con gái trước mắt.

Đúng lúc này, âm thanh vang dội và có chứa sắc thái vang lên, cái thanh âm này hết sức đặc biệt, ngày đó phỏng vấn cũng là cái âm thanh, quật cường, tự tin, chứa lực sát thương nhất định, nhưng là những thứ này đối với Nam Cung Diệu mà nói đều là gãi ngứa.

"Tổng giám đốc, tôi là thư ký của anh, không là phụ nữ của anh, hơn nữa phụ nữ tầm thường như tôi cũng sẽ không lọt vào mắt anh đúng không?"

Trên mặt Nam Cung Diệu dần dần hiện lên tức giận, lông mày lạnh nhạt khẽ hướng về phía trước khiêu khích, từng bước từng bước đi về phía Mộ Hi, kỳ thật cô nói không sai, cô thật sự rất tầm thường, nhưng là không có phụ nữ dám chống lại anh, anh cũng muốn nhìn một chút người phụ nữ này đến cùng có phải phụ nữ hay không.

"Nói xong rồi?"

Mộ Hi nhìn thấy anh đi đến, thân thể cứng đờ tại đó cũng không nhúc nhích, chân có chút nhũn ra, cứ như vậy nhìn anh đi đến. Lực sát thương ban nãy, miễn dịch với anh, người này không phải là người, anh chính là yêu ma trong truyền thuyết, lần này thảm rồi!

Nam Cung Diệu đứng trước mặt cô, một tay bóp lấy cằm của cô, ép buộc cô nhìn mình, cái mắt kính này thật dày khiến anh rất khó chịu, muốn đưa tay lấy xuống, nhưng lại bị tên tiểu nhân này giành trước một bước. didnleqydn

"Chờ chút, tổng giám đốc, anh vì cái gì mà thích bóp cằm người ta như vậy? Rất đau." Mộ Hi hy vọng có thể phân tán sự chú ý của anh, đừng tháo kính mắt của cô.

Nam Cung Diệu không để ý đến chút tài mọn của cô, đưa tay tháo mắt kính của cô xuống, không ngờ lại chứng kiến một đôi mắt trong veo như nước hoảng hốt lo sợ, tâm Nam Cung Diệu cứng lại, anh vốn chỉ là muốn bày trò đùa giỡn trị người con gái đáng ghét này, bộ dạng tầm thường còn chưa tính, lại còn lải nhải như vậy, không thể chịu được nhất chính là mình bị một phụ nữ bình thường như vậy từ chối.

Càng không có nghĩ tới chính là dưới mắt kính thật dày lại cất giấu một đôi mắt đẹp như vậy, thời gian dường như đứng im, bốn mắt nhìn nhau, ngắm nhìn lẫn nhau, Mộ Hi phục hồi tinh thần lại, vội vàng nhắm mắt lại, giả bộ bị cận.

"Tổng giám đốc, tôi van anh trả mắt kính lại cho tôi, tôi không nhìn thấy được." Mộ Hi biết rõ đã xảy ra chuyện, bắt đầu từ mười tám tuổi, mẹ liền vì cô chọn cái vẻ người lớn này đưa mắt kính cho cô, nói chưa đến lúc kết hôn không được phép ở bên ngoài tháo xuống, trong nhà thì ngoại lệ, cô hiểu rõ ý của mẹ, bởi vì trong nhà không có đàn ông, cho nên cái này gọi là tự vệ.

Nam Cung Diệu hoàn toàn bị người con gái trước mắt khơi gợi lên hứng thú, cúi người muốn hôn lên môi cô, Mộ Hi nghiêng đầu, tránh thoát một kiếp, nhưng miệng anh lại rơi vào bên tai cô, nhẹ giọng nói "Đây là cô tự tìm lấy."

Nghe thấy tổng giám đốc nói như vậy, Mộ Hi khó hiểu, chính mình không nhớ rõ có quyến rũ anh nha!

"Chờ chút, tổng giám đốc hình như là hiểu lầm, chẳng lẽ tôi khiến anh hiểu lầm sự việc, không có nha."

"Cô dám đuổi phụ nữ của tôi đi, chẳng lẽ cô có cảm giác với tôi." didnleqydn

"Anh, anh cho rằng anh là bánh bao thơm, người đàn bà nào cũng sẽ muốn đoạt lấy anh, anh muốn tự kỷ cũng không nên tự kỷ như vậy." Thì ra là anh biết rõ chuyện vừa rồi, vì vậy Mộ Hi dùng sức đẩy anh cách xa mình, cuồng tự kỷ đáng ghét, chưa có người sỉ nhục người khác như vậy.

"Vì cái gì cô không giống với bọn họ, bon họ ước gì tôi quấy nhiễu bọn họ, chẳng lẽ cô không muốn làm người phụ nữ của tôi?"

Nam Cung Diệu tà mị nhìn tên tiểu nhân trước mắt, cô rất bình thường, nhưng cô lại làm tổn thương lòng tự trọng của anh, người phụ nữ bình thường như vậy lại khinh thường người tuấn mỹ như anh, khiến anh rất khó chịu, phụ nữ nhìn thấy anh đều là ánh mắt ái mộ, mà cô lại làm như không thấy, lòng tự trọng nho nhỏ bị đả kích.

"Làm phụ nữ của anh? Tôi làm quỷ đầu lớn của anh đó, anh nhiều phụ nữ như vậy, còn chưa đủ hả? Anh tránh ra, chỗ mát mẻ ở kia."

Mộ Hi như một con báo nhỏ xù lông, bất cứ giá nào vứt bỏ công việc, cũng không thể bị áp bức và lăng nhục. Nam Cung Diệu rất bất ngờ với phản ứng của cô, mặt bắt đầu trở nên vặn vẹo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.