Cô Vợ Thay Thế

Chương 30: Chương 30: Cô muốn anh em chúng tôi bất hòa




Vì trong lòng có tâm sự nên Hạ Diệp Chi nấu cơm cũng không được chú tâm cho lắm.

Sau khi lãng phí mất hai miếng thịt bò cô mới lấy lại được tâm trạng.

Cô định tin “Mạc Gia Thành” một lần, làm mấy món mà anh ta nói.

Vừa mới nấu xong thì cô nghe thấy tiếng xe ở ngoài cổng truyền tới.

Mạc Đình Kiên đã về rồi sao?

Bây giờ cô ra có thể gặp được anh không?

Nghĩ vậy trong lòng cô có chút căng thẳng.

Lúc cô cởi tạp dề bước ra, thấy có một mình Thời Dũng.

Anh ta ôm thùng giấy bước vào đại sảnh, nhìn thấy Hạ Diệp Chi anh ta sững lại một lúc, sau đó cúi nhẹ đầu, cung kính nói: “Cô chủ!”

Hạ Diệp Chi gật đầu, hỏi: “Mạc Đình Kiên về rồi sao?”

“Cậu chủ đã lên lầu rồi.”

Qua nhiều ngày như vậy, Thời Dũng đã có thể giúp Mạc Đình Kiên nói dối mà mặt không đổi sắc.

Hạ Diệp Chi hơi ngạc nhiên, nhưng không có nghĩ nhiều: “Anh ấy vẫn chưa ăn đúng không? Tôi cũng vừa mới nấu cơm xong.”

Thời Dũng là một người thông minh, tự nhiên sẽ hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.

“Bây giờ tôi đi đưa tài liệu cho cậu chủ, tôi sẽ hỏi cậu chủ xem muốn xuống lầu ăn hay là mang lên.”

“Cảm ơn.”

.............

Thời Dũng ôm thùng tài liệu lên phòng đọc sách của Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên đang gọi điện thoại.

Nghe thấy đằng sau có tiếng đẩy cửa, anh không cần quay đầu lại nhìn cũng biết đó là Thời Dũng.

Lúc Mạc Đình Kiên gọi điện thoại xong, Thời Dũng cũng đã lấy hết tài liệu trong thùng giấy ra đặt ngay ngắn trên bàn.

Thấy Thời Dũng vẫn chưa rời đi, anh lên tiếng hỏi: “Còn có chuyện gì sao?” “Cô chủ nói nấu cơm cho cậu chủ ạ.”

Mạc Đình Kiên nghe thấy thế cũng không có trả lời ngay, kỳ quái vê ngón tay, sau đó mới nhẹ nhàng nói: “Ừ, tôi biết rồi.”

Thời Dũng thấy từ khi cô chủ gả vào đây, cậu chủ càng thêm kỳ quái.

............

Hạ Diệp Chi ngó trái ngó phải vẫn không thấy Thời Dũng xuống.

Cô vừa định lên lầu thì nhìn thấy “Mạc Gia Thành” chầm chậm bước từ trên lầu xuống.

Hạ Diệp Chi cảnh giác nhìn anh, gương mặt phòng bị lùi lại hai bước, không kiên nhẫn mở miệng hỏi: “Không phải anh nói buổi tối cậu có tiệc sao?”

‘Ừ.”

Mạc Đình Kiên đáp một tiếng, bèn đi ngang qua cô, đi về phòng ăn.

Trên bàn bày vài món nhìn rất ngon miệng, ngoài ba món mà anh nói lúc trước, Hạ Diệp Chi còn làm món gà xé cay tê.

Cô chau mày theo sau: “Vậy sao anh còn chưa đi?”

“Tôi có nói là tôi sẽ đi sao?’

Mạc Đình Kiên ngồi trước bàn ăn, bình tĩnh nhìn Hạ Diệp Chi.

Nhưng Hạ Diệp Chi lại cảm thấy anh đang đắc ý.

Buổi trưa Mạc Đình Kiên ở nhà họ Hạ cũng không ăn được mấy, đã đói từ lâu rồi, bèn cầm đũa ăn.

Hạ Diệp Chi bước tới giằng lấy đũa trong tay anh: “Đây không phải là cho anh....”

Mạc Đình Kiên sớm đã đoán được cô sẽ giằng đũa của anh bèn giơ tay khiến cô vồ hụt, cô trọng tâm không vững nên ngã về phía trước.

Cô bất giác đưa tay bảo vệ đầu và mặt, lúc cô ngã vào vòng tay vững chắc, bên trên còn vang lên tiếng của “Mạc Gia Thành.”

“Anh họ còn ở nhà mà cô đã ôm ấp tình tứ với tôi, cô muốn anh em tôi bất hòa?”

Hạ Diệp Chi bỏ tay đang ôm đầu và mặt ra, trừng mắt nhìn gương mặt cười như có như không của “Mạc Gia Thành.”

Lúc này “Mạc Gia Thành” vãn ngồi trên ghế trước bàn ăn, còn Hạ Diệp Chi đang ngồi trên đùi anh, bị anh ôm vào trong lòng.

Tư thế hai người có chút thân mật, nếu có người nhìn thấy...

Hạ Diệp Chi bị dọa sợ, đang định đứng dậy thì Thời Dũng lại bước vào phòng khách.

“Cậu chủ nói cậu...”

Lúc Thời Dũng nhìn rõ tình hình ở trong phòng ăn, gương mặt nghiêm túc lóe lên tia ngạc nhiên.

Nhưng với khả năng ứng biến vô cùng tốt, cậu đã nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Cậu chủ nói không đói.”

Sau đó, anh quay người chuồn mất.

Anh thấy gì thế này?

Cậu chủ và cô chủ đang ở trong phòng ăn....

Không đúng, thân phận bây giờ của cậu chủ là “Mạc Gia Thành”, là thuộc hạ của cậu chủ, phản ứng của anh vừa nãy liệu có bình tĩnh quá hay không?

Có cần quay lại.... thôi vậy, anh không dám quay lại quấy rầy chuyện tốt của cậu chủ.

Nhưng, khẩu vị của cậu chủ cũng mặn quá đi...

.......

Trong phòng ăn.

Hạ Diệp Chi trợn tròn mắt nhìn Thời Dũng bước vào rồi đi ra, toàn thân cứng đờ.

Mạc Đình Kiên thấy sắc mặt cô thay đổi liên tục, đáy mắt lóe lên ý vui mừng rồi biến mất rất nhanh, anh chầm chậm nói: “Cô đoán xem Thời Dũng có nói với anh họ chuyện của chúng ta không?”

Hạ Diệp Chi trực tiếp phản bác: “Chúng ta không có chuyện gì hết.”

Cô muốn đứng dậy nhưng Mạc Đình Kiên lại không buông tay, nhìn anh có vẻ không tốn chút sức lực nào nhưng cô lại không thể giằng ra được.

Cô vừa tức vừa nôn nóng, tai đỏ ửng: “Mạc Gia Thành! Cậu quá quắt rồi đấy!”

Mạc Đình Kiên thấy tai cô đỏ ửng nhưng sắc mặt lại không hề thay đổi, anh cúi đầu tiến lại gần, thấy trên mặt cô thoa gì đó.

Anh híp mắt, ngón tay sờ lên mặt cô.

Chỗ anh sờ tới có vết lốm đốm, lúc anh giơ tay lên phát hiện ra chỗ mà anh chạm tới không những lốm đốm biến mất mà da còn trở nên trắng bệch.

Chuyện gì vậy?

Hạ Diệp Chi nhân lúc anh đang thất thần bèn đẩy mạnh anh ra, thoát khỏi vòng tay anh, ôm mặt đứng dậy, trên mặt không giấu được sự sợ hãi.

Trong lòng trống rỗng, Mạc Đình Kiên liền khôi phục lại tinh thần.

Anh cúi đầu nhìn ngón tay mình, trên tay dính thứ bột màu vàng.

Con ngươi anh vốn đã đen như mực giờ càng thêm thâm sâu khó lường, ánh mắt trở nên sắc bén, anh từ từ nhấc người đi về phía Hạ Diệp Chi.

Anh đi rất chậm, mỗi bước chân của anh khiến Hạ Diệp Chi tim phổi run lên, anh tiến một bước cô lùi lại một bước.

Mãi đến khi cô lùi đến bức tường, không thể lùi lại được nữa ngón tay anh mới đưa về phía trước, giọng trầm thấp đến đáng sợ: “Đây là cái gì?”

Bởi vì sợ hãi nên Hạ Diệp Chi bất giác cao giọng: “Là mỹ phẩm của con gái, anh không biết à?”

Mạc Đình Kiên quả nhiên không chịu để yên.

Ánh mắt sắc bén của anh dường như nhìn thấu cô, cười lạnh nói: “Con gái các cô đều thích bôi thứ mỹ phẩm màu sắc âm u thế này sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.