Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 30: Chương 30: Chủ tịch!




Đi theo Ngô Nguyệt dáng người phẳng phiu như sân bay để vào tòa nhà Ngọc Lôi. Toàn bộ tầng một là văn phòng Chủ tịch và phòng nghỉ ngơi để lấy cảm xúc làm tài liệu cùng với các bồn cây cảnh tươi tốt.

- Thư ký Ngô! Chủ tịch gọi tôi chuyện gì?

Ngô Nguyệt không trả lời, im lặng không lên tiếng đi tới. Tiếng giày cao gót gõ lên mặt đất vang lên nhịp nhàng.

Dương Thần bất đắc dĩ, nghĩ thầm rằng người phụ nữ này chắc là rất lạnh lùng, nên cũng không hỏi nhiều nữa. Tuy nhiên Dương Thần thấy hơi hối hận. Ngày hôm qua đáng lẽ hắn nên điều tra một chút thông tin về Chủ tịch tập đoàn Quốc Tế Ngọc Lôi, không nên chỉ nhìn vào thông báo tuyển dụng. Nếu có hiểu biết trước, hiện giờ sẽ không đến mức không có đầu mối như thế này. Đột nhiên cảm thấy muốn gặp trực tiếp lãnh đạo, chân tay lại có vẻ luống cuống.

- Tới rồi!

Đi tới một nơi được trang trí hết sức hoa lệ, cửa chính được sơn màu trắng sữa. Ánh mắt của Ngô Nguyệt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Thần, nói:

- Chủ tịch đang ở bên trong! Anh đi vào một mình thôi! Chú ý giọng nói chuyện của anh, tốt nhất nên tôn trọng một chút.

Không hiểu sao giọng của Ngô Nguyệt lại tỏ ra nghiêm trọng như vậy! Dương Thần cũng không tức giận, ngược lại cảm thấy người phụ nữ này thật đáng thương. Nếu cô ấy không lạnh lùng như vậy, làm sao có thể nhìn đàn ông một cách không vừa mắt như vậy? Mình cũng lớn, cũng có vị đàn ông rồi, không phải các nữ nhân viên khác đều thích mình như vậy sao?

Không để ý tới cô thư ký đáng thương, Dương Thần rất tự nhiên đẩy cửa đi vào vị trí trung tâm quyền lực của tập đoàn Ngọc Lôi.

Vừa mới mở cửa vào, Dương Thần đã nhận ra không khí rất quen thuộc. Trong phòng tràn ngập mùi hoa nhài, ấm áp, mềm mại thấm vào ruột gan khiến Dương Thần nhớ tới vợ mình là Lâm Nhược Khê. Cô bé bộ dạng lạnh lùng kia chẳng phải cũng có mùi hương này sao?

Văn phòng Chủ tịch rất rộng, khoảng một trăm mét vuông, hiện lên một nửa hình tròn, cửa sổ hình cung tròn đều trơn bóng sát đất. Từ đây có thể tùy ý quan sát toàn bộ cảnh tượng trung tâm thành phố Trung Hải phồn hoa, thêm vào đó là tấm rèm màu trắng cùng với máy điều hòa không khí.

Trên sàn nhà trải thảm bằng lông dê mềm mại có xuất xứ từ Địa Trung Hải, màu sắc và hoa văn phức tạp, vài cái bồn hoa xanh biếc được đặt ở trên bàn làm việc và các góc xung quanh. Toàn bộ thiết bị trong văn phòng phối hợp với ánh sáng càng tăng thêm sức mạnh.

Trên trần nhà, đèn treo bằng pha lê cũng là loại cao cấp. Những người thợ khéo léo đem ánh sáng trong văn phòng khúc xạ ra sáng bóng, để cả gian phòng đều rất mỹ lệ và thần bí.

Vài cái giá sách bằng kim loại màu bạc xếp đầy các bản kế hoạch. Giá sách được làm từ gỗ lim, còn lớn hơn cả cái bàn làm việc. Chẳng qua lúc này, phía sau bàn làm việc. Vậy chiếc ghế to, kia chính là chỗ của Chủ tịch Trương, nhưng lại trống trơn không có người.

Dương Thần đang buồn bực, không biết vì sao Chủ tịch lại gọi mình đến, giờ lại không thấy bóng dáng đâu. Anh ta liền nhìn thấy phía bên phải văn phòng có một cái phòng nhỏ để nghỉ ngơi, anh chậm rãi đẩy cửa ra, một bóng hình thướt tha bước ra!

Trong nháy mắt, không khí trong văn phòng trở nên vô cùng kỳ lạ. Dường như trong không khí không còn oxi để thở vậy, hai người hình như đều quên hô hấp.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau, cảm xúc hỗn loạn. Cho dù là người trong cuộc cũng khó có thể nói ra. Bởi vì quá giả tạo.

- Này … Cô … Tôi … Cái kia … Tôi …

Dương Thần vẫn cảm thấy mình có khả năng chịu đựng rất tốt. Nhưng bây giờ hắn phát hiện trong một số hoàn cảnh đặc biệt, giống như bây giờ, không ngờ gặp mặt. Dương Thần giống như bị cắt mất lưỡi vậy, trong đầu hỏng bét, căn bản là không nghĩ ra nên nói cái gì.

Cô gái trước mắt đi một đôi giày cao gót pha lê, đôi chân thon dài, vớ màu đen nụ hoa tơ bao lấy da thịt, lộ ra mấy phần trông thật quyến rũ, trên người mặc váy màu vàng nhạt cùng với nữ trang phù hợp với chức nghiệp. Nhìn rất lung linh và hấp dẫn, có thể đem ra so sánh với hoàng kim hoàn mỹ, dáng vẻ bề ngoài vô cùng tinh tế. Thắt lưng bó sát eo để lộ ra cái mông khiến cho người nhìn thấy huyết mạch căng phồng. Mái tóc dài được búi lên gọn gang khiến cô ấy giống như một nàng thiên nga tao nhã vậy. Khiến cho người ta khó có thể kháng cự chính là trời còn ban cho cô ấy gương mặt vô cùng xinh đẹp…

- Cô cái gì?

Lâm Nhược Khê đến trước mặt gã đàn ông vô lại với một bộ mặt con gián nói không ra lời giống như vẻ mặt. Cảm xúc phức tạp vừa rồi bỗng nhiên tan thành mây khói. Ngược lại có chút nghiền ngẫm và ý chọc ghẹo đầy hàm súc nói:

- Anh không phải luôn biết ăn nói, biết cách giả vờ sao? Sao bây giờ nửa chữ cũng không thốt được nữa thế?

Dương Thần há mồm một lúc lâu, sửng sốt không nói nên câu. Cuối cùng đành phảo oán hận chạy đến góc phòng làm việc lấy nước uống. Cầm rót một cốc nước lớn, “ực ực” uống một hơi cạn sạch, xoa xoa miệng, mới ổn định được tâm tư. Hắn quay người lại, lại một lần nữa nhìn thẳng vào Lâm Nhược Khê đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Lúc này Lâm Nhược Khê nghiễm nhiên xuất ra uy nghiêm của người cầm lái tập đoàn Quốc Tế Ngọc Lôi, lẳng lặng dựa vào chiếc ghế da lộ vẻ chủ tịch, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Dương Thần như thể là một pho tượng không thể khinh nhờn. Dáng vẻ nữ thần, trang nghiêm mà trơn bóng.

- Đời người như kịch, kịch như đời người mà!

Dương Thần yên lặng nhìn người phụ nữ trước mắt một hồi lâu, không nhịn nổi cười, nói:

- Ngoan ngoãn một chút đi vợ Nhược Khê. Cô là Chủ tịch Ngọc Lôi nói là được, tôi đỡ phải cực khổ tới đây tìm việc làm! Sắp xếp cho tôi vị trí nào tương đương với bảo vệ, vừa sạch sẽ lại vừa được ngồi văn phòng làm việc!

- Dương Thần tiên sinh, chú ý cách xưng hô nha! Ở công ty, tôi là người trực tiếp lãnh đạo anh!

Mắt Lâm Nhược Khê hiện lên một tia sáng lạnh. Trước mắt người đàn ông kia vừa nãy còn khá thành thật. Tại sao đột nhiên lại bắt đầu ba hoa chích chòe rồi!

Dương Thần cười ha ha nói:

- Ở công ty thì đúng là cấp trên. Nhưng ở ngoài tôi vẫn có thể gọi chứ?

- Không được!

Lâm Nhược Khê vội vàng phủ quyết. Hắn nghĩ ra xưng hô như vậy thật ghê tởm, nổi da gà, mặt nhăn cong mi nói:

- Anh có thế gọi tên tôi. Nhưng không được phép gọi thêm những thứ ghê tởm đó.

Dương Thần không để ý tới cô. Lúc này tâm tình của hắn mới trở lại bình thường, vừa mới kích thích đã hạ thấp xuống cực kỳ nhỏ. Cho nên hắn không khách khí kéo một chiếc ghế ngồi trước bàn làm việc, đối diện với Lâm Nhược Khê, nhấc chân bắt chéo, thở dài nói:

- Tốt lắm! Không đề cập đến những thứ kia nữa! Lâm tổng gọi tôi tới là có chuyện gì?

Lâm Nhược Khê lúc này mới nhớ tới mục đích gọi hắn đến, liếc Dương Thần một cái. Sau đó đem latop xoay một trăm tám mươi độ. Cô chỉ vào màn hình máy tính có ghi thông tin về Dương Thần, nói:

- Trên tài liệu của anh có nói anh tốt nghiệp thạc sỹ chuyên ngành quản lý markettinh đại học Harvard. Hơn nữa anh còn nhận được học bổng toàn phần, lại còn tinh thông tiếng Anh và tiếng Pháp!

Dương Thần nhìn thoáng qua tài liệu về mình, trong lòng cũng hiểu được Lâm Nhược Khê muốn hỏi, nhưng chỉ có thể gật đầu:

- Không sai! Rồi sao?

- Đại học Harvard trình độ thạc sỹ, tinh thông tiếng Anh và tiếng Pháp.

Lâm Nhược Khê như kiểu lần đầu tiên nhìn thấy Dương Thần bình thường, nhìn từ trên xuống dưới nói:

- Không phải anh đang ở khu chợ Tây bán thịt dê xiên nướng sao? Tại sao lại có trình độ học vấn như vậy?

Đã sớm nghĩ muốn giải thích nên Dương Thần thư xác nhận cũng kể lại:

- Khi tôi còn bé đã cùng gia đình di tán sang nước Mỹ, được một người hảo tâm nhận nuôi, sau đó được vào đại học, học tiếng Pháp. Tuy nhiên tôi không phải là người có chí hướng lớn, sau khi cha mẹ nuôi tôi chết, tôi trở về nước bán thịt dê xiên nướng sống qua ngày. Cô có thể hỏi những người Tây bán hàng rong ở đây, họ đều biết nửa năm trước tôi mới về nước!

Lâm Nhược Khê có thể dẫn dắt Quốc Tế Ngọc Lôi thành một tập đoàn lớn tung hoành thương trường như vậy đương nhiên sẽ không phải là người ngu ngốc, sao có thể dễ dàng tin Dương Thần. Khuôn mặt xinh đẹp của cô lộ ra vẻ không hài lòng, hừ lạnh nói:

- Vậy ngoại ngữ của anh có thể vượt qua kỳ trắc nghiệm trúng tuyển tiếng Đức, bài thi tiếng Ý còn được điểm tối đa. Là sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.