Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 348: Chương 348: Mọi việc không có gì là tuyệt đối




Lúc này, ba tên còn lại đứng đợi nãy giờ, thèm thuồng nhìn Lâm Nhược Khê không

đợi nổi nữa.

- Đại ca, nói với loại đàn bà này khác nào đàn gảy tai trâu chỉ phí lời mà thôi, hay

là chúng ta cứ xơi luôn rồi chuồn cho lẹ, em không chịu được nữa rồi.

Ngô Lương Trụ nhìn Lâm Nhược Khê đã bị dồn tới tận góc tường cười khinh miệt:

- Để xem cô có chạy được nữa không, các ngươi muốn làm gì thì cứ làm đi, mấy

thằng cùng làm cũng được. Tao ở đây xem là được rồi. Nào, nào! Xem nàng tổng giám

đốc xinh đẹp, giàu có của chúng ta sẽ thế nào đây….

Ha haha… Chúng mày nhìn xem! Hai chân còn khép chặt như thế này chắc là hàng

còn non tơ đấy!

- Trời thật là nứng muốn chết rồi, cho dù có bắt ta tổn thọ mười năm ta cũng vui

lòng.

Thấy Mạnh Phàm và Vương Trạch, hai tên đàn ông nhăm nhe giương nanh múa

vuốt như muốn ăn thịt người trước mặt, Lâm Nhược Khê không thể nghĩ được gì khác nữa,

nhìn hết bên trái rồi lại ngó sang bên phải, thậm chí còn nghĩ liệu có nên nhảy qua cửa

sổ??? Nhưng đây là tầng ba nếu nhảy xuống dù không chết thì cũng tàn phế!

Nhưng mà, thà tàn phế cũng còn hơn là bị hai mấy tên này làm nhục!

Ngay lúc đó, chợt nghe thấy tiếng nói từ phía sau tên Ngô Lương Trụ vọng lại…

Này, mấy thằng kia! Muốn chửi thì cứ chửi, cầm tiền rồi cút! Lại còn dám có ý đồ

với người phụ nữ của ta à? Thật ta không thể giả vờ ngủ thêm được nữa.

Bốn tên đàn ông vừa mới hùng hổ đòi cùng nhau ức hiếp Lâm Nhược Khê lúc này

đang á khẩu, nghe thấy có tiếng âm thanh liền kinh hãi quay người lại.

Chỉ nhìn thấy, Dương Thần vừa mới nằm bất tỉnh dưới đất không biết từ lúc nào

đã lừ lừ đứng dậy, trên mặt không chút biểu hiện gì bất thường, hoàn toàn là một người

tỉnh táo, bất đắc dĩ không thể làm gì được, lầm bầm than thở trong miệng.

- Ngươi.. ngươi.. ngươi việc này…

Tên Mạnh Phàm chỉ vào Dương Thần nói không nên câu.

- Thế này, tại sao lại nhanh tỉnh thế phải không?

Dương Thần thản nhiên cười.

- Chính là do các ngươi mua loại thuốc mê đã quá hạn rồi, hiệu quả thật không ra

gì, còn nữa hành động của các ngươi cũng quá kém cỏi nhìn một cái là biết ngay là mấy kẻ

lưu manh, có chỗ nào giống như cán bộ? Nhìn lại cái mặt cháy nắng của các ngươi xem,

chả khác gì mấy kẻ suốt ngày bán rong bên lề đường, làm sao mà giống được dáng vẻ của

người kế toán ngồi trong văn phòng.

- Mau bắt lấy hắn!

Ngô Lương trụ trong lòng lo quýnh lên, vội vàng ra lệnh cho ba người kia bắt

Dương Thần lại.

Cả tên tiểu Lưu đứng canh ở cửa cũng xông lên vật ngã Dương Thần.

Nhưng ba người này đương nhiên không ngờ tới khả năng của Dương Thần, quả

nhiên từng người từng người một bị quật ngã lăn ra đất. Dương Thần mới từ từ bước đến

trước mặt Nhược Khê lúc này đang toát mồ hôi lạnh.

Giơ tay nhéo nhéo khuôn mặt nhu mì đang lạnh toát của Nhược Khê hỏi:

- Sợ quá đúng không? Không sao, đã có anh đây rồi.

Lâm Nhược Khê lúc này mới hoàn hồn, tuy vẫn nghi hoặc không hiểu tại sao

Dương Thần có thể tỉnh lại được. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, cuối cùng đã có thể

thở phào nhẹ nhõm, cảm giác giống như vừa thoát khỏi quỷ môn quan.

- Em không sao!

Nhược Khê vội rút tay ra khỏi bàn tay của Dương Thần, nghi hoặc nhìn Dương

Thần:

- Anh vốn dĩ không hề bị hôn mê, là do cố ý phải không?

Lâm Nhược Khê từ khi biết Dương Thần bản lĩnh phi thường, thân thủ lại vô cùng

nhanh nhẹn, dũng mãnh, trước đây dù có không vừa lòng với hắn bây giờ cũng hoàn toàn

bị mê hoặc. Lúc này nghĩ lại, tự thấy mình trước nay đã bị anh ta lừa bịp.

Dương thần hơi bối rối sờ gáy.

- Chẳng phải là muốn xem xem bọn họ âm mưu làm gì thôi sao, vốn dĩ thấy chúng

đáng thương nên định tha cho chúng một con đường sống, chỉ cần bọn chúng nôn tiền ra

là được, nhưng mà bây giờ, anh thấy là bọn chúng thật sự là muốn ngồi tù.

Lúc Dương Thần đang nói, mắt không nhìn nhầm thì tên Ngô Lương Trụ đã âm

thầm chuồn ra phía cửa rắp tâm tông cửa xông ra.

Nhưng Dương Thần làm sao có thể để cho gã đắc ý được, vung người một cái,

chưa kịp để tên Ngô Lương Trụ định thần Dương thần đã đá gã một cước ngã lăn quay ra

đất. Lại tiện chân đạp cho một phát, dù chỉ nhẹ thôi cũng đủ làm tên Ngô Lương Trụ chết

ngất.

Lại một lần nữa chứng kiến cảnh người đàn ông khủng bố này dùng vũ lực, Lâm

Nhược Khê không còn kinh ngạc như lần trước nữa, nhìn bốn tên nằm lăn lóc trên nền nhà

nói:

- Cứ kệ chúng ở đây đi, em sẽ gọi cảnh sát tới xử lý chúng, những vấn đề liên

quan đến luật pháp như thế này cứ giao cho luật sư Trương với Ngô Nguyệt xử lý là được

rồi.

Một tiếng đồng hồ sau khi báo cảnh sát, trưởng đồn công an địa phương đem theo

mấy cảnh sát viên áp giải Ngô Lương Trụ và đồng bọn mặt mày ủ rũ về đồn, sau đó báo

cáo với cấp trên, bắt đầu tiến hành điều tra thẩm vấn tên Ngô Lương Trụ về tội tham ô, tư

lợi tiền công quỹ.

Ngô Lương Trụ suy cho cùng cũng chẳng là tội phạm nguy hiểm gì, kế hoạch

phạm tội của gã cũng nhanh chóng được làm rõ. Âm mưu bỏ trốn của gã kỳ thực cũng

thật nực cười, chỉ là ôm một cục tiền từ vùng Vân Điền chạy sang Myanmar. Tại mấy vùng

quản lý biên giới quốc gia đó, chỉ cần có tiền là xong. Hơn nữa gã cũng chẳng là cán bộ

cao cấp gì, quốc gia cũng sẽ không vì gã mà truy cứu can thiệp.

Dù gì cũng là đích thân Lâm Nhược Khê gọi điện báo cảnh sát.

Vệc này đối với thị trấn như Dư Bình là một việc lớn. Phải biết là ngoài xưởng may

Ngọc Bình ra Ngọc Lôi vẫn còn ba cái nữa, cả bốn công ty đều đặt tại thị trấn Dư Bình, đã

đem lại lợi nhuận kinh tế vô cùng khả quan, bọn họ nào dám chậm trễ với vị nữ thần tài

này.

Đợi đến khoảng tám giờ tối, Lâm Nhược Khê mới gặp được vài cán bộ cao cấp của

công ty Ngọc Bình. Mấy người này đều thi nhau than vãn, khóc lóc kể tội tên giám đốc

xưởng Ngô Lương Trụ, đã dùng vũ lực đe dọa bọn họ, để bảo vệ hành vi phạm tội dơ bẩn

của mình, cũng hi vọng Nhược Khê có thể khoan thứ cho bọn họ, để bọn họ tiếp tục làm

việc tại công xưởng.

Nhưng Lâm Nhược Khê không những không độ lượng đồng ý mà còn không thèm

nói lời nào liền đuổi hết mấy cán bộ chủ chốt ở đấy. Lần này hoàn chỉnh xong việc thay đổi

bộ máy cán bộ quản lý cao cấp tại công xưởng.

Dương Thần cũng hiểu được dụng ý của cô, dù sao đến hành động xấu xa như

vậy, cá nhân họ cũng không dám hé răng phản đối nửa lời. Bọn họ cũng chả dám mạo

hiểm mà phản ứng, đơn giản chỉ cần đe dọa không cần dùng đến vũ lực, nhất định là còn

có lý do cá nhân khác, khó mà đảm bảo họ không hề tư lợi chút nào. Vì vậy trực tiếp loại

bỏ là cần thiết.

Khi xử lý xong xuôi mọi việc cũng đã hơn mười giờ đêm, những việc còn lại cần

làm bao gồm chỉnh đốn công xưởng, thu hồi tiền lương đã phát, cũng không phải chỉ là

việc ngày một ngày hai.

Khi Lâm Nhược Khê mệt mỏi trở lại ngồi trong xe Dương Thần, hắn dễ dàng nhận

thấy vẫn có một đám mây u ám, mù mịt vẫn bao trùm lấy cô, không thể tản đi được.

- Về nhà sao?

- Ừ.

Lâm Nhược Khê khẽ khẽ trả lời. Sau đó không nói thêm một lời nào nữa, im lặng

ngồi ở ghế bên cạnh, tựa một khối băng lạnh lẽo, tinh khiết dường như không một hơi thở.

Đã vào đêm, đường phố thật thông thoáng, chẳng có mấy người và xe cộ trên

đường. Khiến cho Dương Thần vốn tốc độ lái xe không hề chậm lại tăng tốc ngày càng

nhanh.

Nhưng Nhược Khê lại không hề lên tiếng yêu cầu Dương Thần giảm tốc độ như

mọi lần mà ngồi yên bất động, không kêu một tiếng.

Dương Thần liếc nhìn cô, hỏi một câu:

- Vẫn còn nghĩ những lời tên Ngô Lương Trụ nói lúc nãy hay sao?

Cũng chẳng biết Lâm Nhược Khê có nghe rõ hay không chỉ à lên một tiếng, có vẻ

như chấp nhận câu hỏi.

- Em có biết vì sao, vừa rồi rõ ràng anh nghe thấy gã chửi em mà không lập tức

đứng lên đánh gã không?

Dương Thần hỏi.

- Không phải là do anh thấy bọn chúng đáng thương chứ?

Lâm Nhược Khê thuận miệng nói.

Dương Thần cười, không thể phủ nhận, tự cười an ủi:

- Thực ra đứng ở góc độ của Ngô Lương Trụ mà nói gã thực có lí do hận cô. Dân

tộc của chúng ta, kế thừa thế giới này đã mấy ngàn năm, mặc dù rất nhiều trong chúng ta

cho rằng vinh dự truyền thống gì đó đã dần dần bị mai một, dần dần bị vứt bỏ, nhưng vẫn

còn rất nhiều những thâm căn cổ đế khó có thể xóa mờ. Ví như tổ ấm không muốn di dời,

ví như làm rạng danh tổ tông.

Nhiều lúc, những người theo chủ nghĩa tư bản quốc gia, như người Mỹ, sang đến

bên này, sẽ thấy rằng những người dân ở đây ngoài nhân cách còn cá tính nữa, cái này là

bởi vì chúng ta là những người luôn tuân thủ nghiêm ngặt mọi thứ, ví dụ như người thân

chúng ta, nếp nhà, quê hương của chúng ta. Những thứ như vậy ở các quốc gia phát triển

lại mỏng manh hơn rất nhiều. Rất nhiều người, cả đời không có được một ngôi nhà cho

riêng mình, càng không cần nói đến những kẻ như Ngô Lương Trụ cả nhà bọn họ ba đời

mới lập lên được một công xưởng.

Có vài thứ, so với tiền còn đáng giá hơn rất nhiều. Cho nên tôi lúc ấy cảm thấy, cô

bị gã mắng vài câu, cũng không là chuyện gì to tát cả. Đương nhiên, chỉ là những nhận

định của riêng tôi.

Lâm Nhược Khê im lặng quay lại liếc nhìn Dương Thần, trong xe rất tối, ánh sáng

mờ nhạt trong chiếc BMW màu cam hắt lên khuôn mặt của người đàn ông ngồi đây, khuôn

mặt mà cô đã quen thuộc từ lâu, một khuôn mặt bình thường, lúc hắn bình thản kể chuyện

lại khiến cô bất chợt cảm thấy hơi bối rối.

Lâm Nhược Khê không kìm nổi hỏi một câu:

- Vậy, điều anh muốn nói là gì?

- Thực ra cũng không phải là đạo lý to tát gì, chắc cũng chỉ là do bây giờ tâm

trạng em không được tốt, phức tạp nên nhất thời mới không nghĩ tới thôi.

- Anh thì cho rằng như vậy, đối với những việc em làm, đúng là đã khiến cho Ngô

Lương Trụ cùng lúc cả ba đời đều phải chịu nỗi thống khổ, nhưng lại có rất nhiều gia đình

đều rất cảm kích em.

Em đã từng nghĩ tới chưa, những công nhân và gia đình của họ tại nơi xa xôi ngàn

dặm như thế này, họ cũng chẳng có hiểu biết gì hết cũng chẳng vấn đề nào là được rõ

ràng cả. Tại thành phố xa lạ này, cho dù là thị trấn nhỏ ngay bên rìa thành phố, họ vẫn là

một tập thể đơn độc. Đây không phải là quê hương của họ, không có người thân của họ,

thậm chí một thân phận hợp pháp cũng không có.

Nhóm người này, muốn nuôi sống bản thân, thậm chí kết hôn, sinh con đều cần

phải có một việc làm. Mà vốn công xưởng nhà họ Ngô không có khả năng tiếp nhận được

cả ngàn công nhân như thế, chỉ khi em thu nạp cái công xưởng đấy rồi dẫn dắt nó lớn

mạnh thì những người kia mới có được công việc ổn định.

Em nhìn cảnh những người công nhân ở ngoài cổng công xưởng mà xem, lôi cả

nhà đi chính là vì nửa năm tiền lương, phải ra mặt như vậy vì miếng cơm manh áo. Bọn họ

căn bản đã vứt bỏ cái gọi là tôn nghiêm, hi vọng có được một phần vốn liếng sinh tồn

thuộc về họ.

Đối với đám người như họ, không những là do quốc gia không cho họ đủ những

bảo đảm xã hội. Bởi vì họ không hiểu được người kinh doanh là như nào, chỉ cần cung cấp

cho họ một công việc ổn định, có thể lãnh đạo bọn họ duy trì phát triển mới là lựa chọn tốt

nhất. Mà em lại là người đó, cho nên, những việc em làm căn bản là đã làm một việc tốt

lớn. Mặc dù em có lỗi với một gia đình Ngô Lương Trụ nhưng em hãy coi như đã đối tốt với

bọn họ.

Lâm Nhược Khê trong mắt chợt lóe lên tất cả mọi suy nghĩ, dần dần sáng suốt lên

đôi chút, không tránh khỏi cười nhạt một cái:

- Là anh đang giảng giải đạo lý cho em đây sao?

Dương Thần nhún vai một cái.

- Anh cũng chỉ là nói ra suy nghĩ của mình mà thôi, dù sao con người đều có mặt

tốt mặt xấu, không thể mọi mặt đều toàn diện được, mọi thứ không có gì là tuyệt đối cả.

Vừa nói, Dương Thần lập tức tranh thủ nắm lấy cơ hội, có phần hơi mong đợi nói:

- Nhược Khê bảo bối, em thấy những lời anh nói là có lý không? Anh thì thấy là rất

có lý, nếu như bắt anh phải làm những việc đại loại như rời xa em, nhất định anh sẽ bị

điên mất, giống như việc em mua lại công xưởng kia cũng vậy, mọi việc đều không có

tuyệt đối, làm người không ai có thể thập toàn thập mỹ được, em hãy coi những lời đó như

cỏ rác, quên hết đi. Chúng ta làm hòa nhé?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.