Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 61: Chương 61




Ads Ân Dập Diễm vỗ nhè nhẹ cô, ru cô ngủ, giọng nói nỉ non vàn lên bên tai cô: "Ừ, em nói đi, anh ở đây, luôn luôn ở đây nghe."

". . . . . . Em còn chưa nói với anh ba chữ, lại. . . . . . Không nói, chỉ sợ về sau không có cơ hội. . . . . ." Đập bàn tay cứng đờ của mình, cô nói tiếp: "Không phải là em yêu anh, mà là bốn chữ . . . . . . Là em yêu anh rồi! A, buồn ngủ quá. . . . . . Diễm, em ngủ trước. . . . . . Không được bỏ đi đó. . . . . ."

Anh mím môi cười khẽ, trong ngực có sự ấm áp. "Anh cũng yêu em, bảo bối."

Nam Cung Ngạo toàn thân chấn động. Miệng cười càng thêm khổ sở.

Thực đáng buồn, lần đầu tiên yêu, trong lòng người đó đã có người khác. Hơn nữa, "người khác" kia chính là bạn tốt của anh.

Một bên là bạn bè đã nhiều năm, một bên là cô gái đầu tiên mình yêu.

Tình yêu cùng tình bạn.

Anh nên lựa chọn bên nào? (Anh ơi, đừng lựa chọn tình yêu nhé, không thì mọi người chết mất)

*

Ai cũng không nghĩ đến, Oa Oa ngủ một giấc, lại ngủ trọn vẹn ba ngày. Cho đến lúc này, không hề có dấu hiệu cô ấy sẽ tỉnh !

Cái này làm hai người đàn ông lo lắng.

"Nói! Sao cô ấy còn chưa tỉnh? !"

"Loảng xoảng——" chiếc ghế bị ném trên mặt đất, vỡ tan tành.

"A, Ân Tổng giám đốc, xin ngài tỉnh táo một chút!" Đó là giọng nói khổ sở của viện trưởng.

"Khốn kiếp! Một đám bác sĩ vô dụng, tất cả đều vô dụng!"

"Rắc rắc ——" lại là một trận âm thanh sụp đổ.

"A, Ân Tổng giám đốc. . . . . ." Viện trưởng kêu khóc, chỉ thiếu mỗi nước quỳ xuống ."Xin ngài bình tĩnh, nơi này là bệnh viện a!"

"Cút đi, mẹ - nó - bệnh viện, nếu không chữa trị cô ấy cho tốt, ta sẽ đuổi việc tất cả các ngươi!" Ân Dập Diễm quát lên, mái tóc đen rối mù.

Ba ngày . . . . . . Ba ngày rồi!

Bảo bối của anh vẫn không tỉnh lại, ba ngày không nghe thấy giọng nói mềm mại, trẻ con của cô, ba ngày không nhìn thấy đôi mắt sáng thuần khiết, ba ngày không ôm cô.

Làm sao anh có thể không nóng ruột? Làm sao có thể không tức giận? !

Càng nghĩ càng tức!

Trong văn phòng viện trưởng, ghế gãy, cửa sổ vỡ, bồn dụng cụ nghiêng một bên. Nên vỡ là vỡ, nên hỏng là hỏng, nên xong đời là xong đời.

Nếu không phải có Nam Cung Ngạo giữ chặt anh ta, nói không chừng, cả bệnh viện đều thành một đống đổ nát.

Dưới trời Phổ Thiên, đất đai Mạc Phi! Toàn bộ thế giới, cũng chỉ có một mình Oa Oa có thể ngăn cản được anh ta a. [1]

[1]Phổ thiên và Mạc Phi là hai địa danh

Mạc phi là đời vua

Ý nghĩa là dù có ở đâu, nơi nào, triều đại nào, cũng chỉ có 1 người đó ngăn được anh ta

Cách đó không xa, truyền tới một tiếng vội vàng của y tá, cùng tiếng quát tháo , còn có một trận ho khan.

Cũng không lâu lắm, tiếng quát tháo, tiếng bước chân, tiếng ho khan dần dần tới gần.

"Diễm. . . . . ." Oa Oa đang được y tá nâng lên.

"Oa Oa?"

" Oa Oa!"

Hai giọng nói đồng thời vang lên, phút chốc, một bóng đen xông lên trước, ôm thân hình nhỏ nhắn đơn bạc, giọng nói vui sướng hỏi: "Em đã tỉnh! Ông trời, thật tốt quá , nếu như em không tỉnh, anh. . . . . ."

"Khụ ừ." Nam Cung Ngạo ho khan một tiếng, cắt đứt lời anh ta.

Ánh mắt quét về phía anh ta, ý bảo không nên nói nữa, nếu theo như tính cách của Oa Oa, nếu như biết bởi vì cô ấy, bệnh viện mới biến thành đống đổ nát, sợ cô ấy sẽ rất áy náy !

Ân Dập Diễm khi được anh ta nhắc nhở, giật mình, lại nói tiếp: "Oa Oa, làm sao lại ngủ lâu như vậy?" Anh cau mày nói.

Oa Oa cười: "Em buồn ngủ mà!"

Có lẽ là cười lớn, nên đụng đến vết thương trên bụng, "A ——"

Ân Dập Diễm sợ hãi, tay ôm cô tăng thêm lực: "Đau ở đâu? !"

"Anh ôm chặt quá!" Nổi giận bĩu môi, cái miệng nhỏ nhắn đụng vào bàn tay của anh.

Dọa anh nhảy dựng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.