Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 7: Chương 7




Ads Sở Oa Oa cố gắng tình cảm, chuẩn bị nước mắt tràn trề, cô dùng sức véo đùi, khóc lên tại chỗ.

"Ô! Em thật đáng thương. . . . . . Vốn tới đây để vui chơi cho đã, nhưng, nhưng vừa mới xuống xe.....Liền, liền, bị tên trộm chú ý.....Ô!" Cô khóc đến thở không ra hơi, "........Em bây giờ không có tiền! Đi chơi kiểu gì bây giờ! Ô, ô.....Ngay cả chỗ ở cũng không có! Ô!"

Biết là cô đang diễn trò, nhưng thấy khuôn mặt trẻ con của cô khóc đến lê hoa đái vũ *, trong lòng anh lại đau đớn. Bây giờ, anh đột nhiên cảm thấy cái gì cũng không quan trọng, chỉ cần không nhìn thấy nước trên khuôn mặt cô nữa, anh sẽ làm bất cứ cái gì.

* Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái

Nghĩ đến việc này, Ân Dập Diễm nhẹ nhàng nâng khuông mặt nhỏ nhắn của cô lên, dịu dàng nói, "Đừng khóc." Anh đau lòng.

Nghe vậy, hộ vệ xung quanh, cả lái xe cũng đều giật mình há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin được!

Xảy ra chuyện gì vậy? !

Chẳng lẽ ông chủ của bọn họ buổi sáng bị làm sao ư? Sao lại có thể dịu dàng như thế, còn......an ủi con gái?!

Đàn bà ở trong mắt của anh, không phải luôn bị coi là cỏ rác sao? Vung tay một cái, dạng đàn bà nào không có? Quyến rũ, yêu mị, nội liễm*, dịu dàng........

* nội liễm: sống nội tâm

Rèn sắt khi còn nóng*! Đúng, liền thừa dịp này a!

*câu thành ngữ này khuyên chúng ta “hãy hành động ngay lập tức để có cơ hội thành công cao hơn” cũng như chỉ khi thanh sắt còn nóng đỏ, chúng ta mới có thể dễ dàng rèn nó thành hình dạng như ý

Sở Oa Oa nâng mi lên, qua mi mắt nhìn thấy đôi mắt đen kịt như loại đêm giữa mùa hạ, tâm không khỏi rung động một chút, mặt đỏ lên.

Hồi lâu, cô khóc thút thít ấp úng nói, "Có thể cho em một chỗ ở được không?"

Đôi mắt đen nhánh dao động, không trả lời ngay lập tức, mà chỉ lấy tay lau nước mắt của cô.

Hỏi mà không có được câu trả lời, Sở Oa Oa cảm thấy lúng túng, dùng tiếng khóc để che dấu sự ngượng ngùng của cô: "Không cho cũng không sao! Cùng lắm thì em không cùng anh tham gia cái bữa tiệc gì đó, dù sao cũng không phải em làm bạn gái anh chạy mất!"

Cô không có được một câu trả lời, nước mắt lập tức ngừng, đôi mi thanh tú nhăn lại, không vui mà nhìn anh, cái miệng nhỏ nhắn trề ra có thể treo một cái bình dầu rồi!

Trời ạ! Cái cô bé này điên rồi sao! Dám uy hiếp Ân Dập Diễm có danh xưng là ‘Azrael’* ? ! Cô không sợ đắc tội với anh? Nếu như đắc tội với anh, cô cũng đừng nghĩ còn sống trên thế giới này. . . . . .

* Azrael : Tổng lãnh thiên thần chết

"Không." Ân Dập Diễm ôm thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của cô, "Hôm nay bất luận như thế nào em cũng phải đi cùng với tôi."

Không phải anh không muốn đáp ứng yêu cầu của cô, chỉ là cô hỏi như thế, anh đột nhiên có ý nghĩ kỳ quái, nếu hôm nay không gặp được anh, mà là người đàn ông khác, có phải cô cũng nói như vậy?

Cái ý nghĩ này làm anh rất không vui, thậm chí là tức giận .

Sở Oa Oa trừng mắt nhìn anh, "Có người nào nói anh rất bá đạo hay không?"

"Không có." Bọn họ không dám nói.

Cô tránh khỏi ngực của anh, giọng nói đột nhiên chuyển thành buồn bã, điềm đạm đáng yêu nói: "Nhưng mà. . . . . . Diễm, anh nhẫn tâm nhìn một người con gái nhỏ yếu không một xu lang thang ở đầu đường sao?"

Nói xong, còn cố ý khéo léo run rẩy cái mũi một chút, gật đầu rất chân thành, để chứng minh chính mình thật là ‘ người con gái nhỏ yếu không có đồng nào’.

Bỗng dưng, anh nở một nụ cười cưng chiều! Ông trời ơi, anh rất yêu bộ dạng này của cô, như đang làm nũng.

Trong ngực bỗng nhiên có sự ấm áp, tê tê mà tản ra. . . . . .

Anh lập tức lên tiếng đáp, "Được rồi, tham gia hết tiệc tối, tôi sẽ cho em ở lại chỗ tôi." Tốt nhất là vĩnh viễn cũng không trở về.

Sở Oa Oa cuối cùng là nhận được trả lời mà cô muốn, hai nắm tay giơ lên cao, giọng nói của Oa Oa cũng tràn đầy vui sướng, "A! Em không phải lưu lạc đầu đường nữa!"

Ân Dập Diễm lại cười lần nữa.

Mà cằm của tất cả mọi người xung quanh đều trật khớp, như thế là xong sao?

Ông chủ của bọn họ thật sự muốn cho người không rõ lai lịch này, thậm chí tên còn không biết mà cho ở lại?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.