Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một

Chương 73: Chương 73




Cuối cùng không cam lòng hôn lướt qua, khẽ cạy mở hàm răng, đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu công thành đoạt đất, thừa dịp cô thất thần, càn rỡ cướp đoạt sự ngọt ngọt ngào xinh đẹp của cô.

Đó là kiểu cướp đoạt trần trụi, gần như muốn đoạt hết hơi thở của cô, hút mất linh hồn cô.

Lúc này người phụ nữ lòng dạ đen tối, luôn bình tĩnh, lý trí tuyên bố bỏ giáp đầu hàng, ngơ ngác bị Diệp Tam thiếu chiếm của hời.

Đây là lần thứ hai cô hôn môi với Diệp Sâm. Đời này của cô cũng chỉ bị một người đàn ông là anh hôn.

Cảm giác này giống hệt cảm giác bảy năm trước.

Hoang mang, choáng váng.

Đầu óc trống rỗng, không nghĩ được bất cứ thứ gì, như thể cả thế giới chỉ còn lại khuôn mặt, hơi thở thậm chí là mùi của anh.

Luồng điện lướt dọc sống lưng, xông thẳng lên não, xoay một vòng sau đó lan tràn khắp cơ thể.

Diệp Tam thiếu cũng không biết bản thân mình bị gì?

Tại sao lại xốc nổi hôn cô?

Tại sao?

Trong trí nhớ của Diệp Tam Thiếu, anh chưa bao giờ hôn phụ nữ?

Anh nghĩ cùng nhau vượt qua khó khăn là một việc rất thiêng liêng.

Rất nhiều cặp tình nhân có thể mặn nồng một lúc, nhưng có mấy cặp có thể bên nhau trọn đời?

Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Diệp Tam Thiếu, môi anh đã rời khỏi môi cô.

Hơi thở của hai người hơi hỗn loạn, ánh mắt của Diệp Sâm cứ nhìn chằm chằm Trình An Nhã.

Ánh mắt đó, giống như một vòng xoáy, muốn hút linh hồn của người khác vào. Khuôn mặt Trình An Nhã đỏ bừng, tim đập như sấm.

Cô bỗng đẩy anh ra, vội vàng tháo dây an toàn, xuống xe.

Gió mát thổi vào mặt, thổi bay sự khô nóng và ửng hồng trên mặt.

Cô thấy nếu không rời khỏi hơi thở của Diệp Sâm, không được hít thở không khí trong lành nữa, cô sẽ chết không có chỗ chôn.

Cái cảm giác này...

Rất đáng sợ.

Nó khiến người khác chờ mong cũng khiến người ta hoảng sợ.

Đáng lẽ ra mình phải tát anh một cái thật mạnh, Trình An Nhã nghĩ thầm, trong lòng hơi tê dại, Diệp Sam đang giở trò gì vậy?

Dám xem cô là kiểu phụ nữ qua đường gặp dịp thì chơi sao? Cô sẽ bảo con trai trừng trị anh đến chết mới thôi.

“Cô Trình, cảm giác của cô rất ngây ngô. Có thật cô và Dương Trạch Khôn đã hẹn hò bảy năm rồi không?” Diệp Sâm cũng xuống xe theo, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng lưu manh đùa bỡn con gái nhà lành đúng chuẩn, cười hờ hững nói.

Khuôn mặt kia không phải là dạng yêu nghiệt bình thường, ánh mắt sâu thẳm kia như thuốc phiện, xinh đẹp nhưng chết người.

Người ta thường nói đàn ông có đôi mắt sâu là người thâm tình.

Nhưng mà Diệp Sâm, tình của anh ở đâu?

Trình An Nhã mỉm cười, tránh tiếp xúc quá gần xe, lý trí cũng bắt đầu trở lại, cô lạnh nhát nói: “Tổng giám đốc Diệp, thật ra kỹ thuật hôn của anh cũng rất ngây ngô. Hai chúng ta chẳng qua chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân, lịch mà bày đặt chê lươn vậy thôi.”

Nói thật, kỹ thuật hôn của Diệp Sâm rất tệ, dường như chẳng tiến bộ gì so với bảy năm trước, mấy lần còn va vào răng cô.

Tuy cô không so sánh kinh nghiệm nhưng tốt xấu gì cũng nhận biết kỹ thuật của người này rất kém.

Bà cô đây cũng không ghét bỏ anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.