Con Buôn Tử Thần

Chương 10: Chương 10




NHẬT KÍ #2

(TIẾP THEO)

DENDURON

(@emz và @conan1306 type)

Mình đã làm một chuyện ngu ngốc. Càng tìm hiểu thêm thế giới này mình càng kém hiểu biết hơn. Tệ hơn nữa, mới thử hành động, mình đã làm hỏng việc. Loor và mình suýt chết vì lỗi tại mình.

Mình muốn về nhà, muốn nằm trên chiếc giường của mình, muốn cảm thấy cái mũi của con Marley dụi vào mình và ngửi hơi thở tanh tanh mùi chó của nó. Nhưng mình lại phải nằm đây – lạnh lẽo bầm dập – trên một bờ sông, bên kia vũ trụ.

-Loor, cô không sao chứ?

Mình nghe giọng nói trước, rồi thấy hắn len lỏi từ trong rừng ra. Đó là gã hiệp sĩ đã làm mình phát khiếp, phải nhảy ùm xuống sông. Khi hắn xuất hiện từ sau bụi cây, mình thấy hắn không lớn tuổi hơn mình bao nhiêu. Hắn cao ráo và giáp da làm hắn trông càng có vẻ to lớn hơn. Nhưng tay này không nhanh nhẹn lắm đâu. Những gã hiệp sĩ khác mà mình đã thấy nguy hiểm và kinh nghiệm như những thủy thủ già. Còn tay này cũng chỉ được cái vỏ ngoài, đi đứng lóng ngóng như một con rối to lớn, tay chân lòng thòng, vụng về. Hết va phải cây, lại vướng vào rễ, suýt ngã sấp mặt xuống đất, rồi hắn trợn mắt, e sợ nhìn nhìn hai đứa mình. Loor nói cho hắn yên tâm:

-Chúng tôi không sao.

Tay hiệp sĩ rên rẩm:

-Tôi rất tiếc. Chuyện này là lỗi tại tôi.

Loor vừa nói vừa nắn xem có bị gãy xương nào không:

-Pendragon, đây là Alder.

-Alder gì?

Mình hỏi, dù đã biết trước câu trả lời. y chang. Gã hiệp sĩ nói:

-Chỉ là… Alder thôi.

Thấy chưa? Lại một cái tên cụt ngủn nữa. Khi nào một xã hội mới tiến triển đến chỗ có tên họ đàng hoàng nhỉ? Alder sôi nổi nói:

-Pendragon, tôi không thể nào nói hết niềm hân hoan của chúng tôi khi cậu tới đây.

-Bây giờ chúng tôi có thể khởi sự được rồi.

Hả? hắn nói khởi sự gì? Cái gì khởi sự? Mình phát bệnh vì phải luôn đi sau những người khác một bước. Mình hỏi:

-Khởi sự gì?

Alder nhìn Loor như ngạc nhiên vì sao mình lại không hiểu những gì hắn nói. Anh ta nên làm quen với chuyện này đi là vừa. Mình cũng nhìn Loor. Rõ ràng có ai nói gì với mình về tất cả những vụ này đâu. Loor nhìn ra sông. Mình đoán cô ta đang cân nhắc có nên trả lời mình không. Môi mím chặt, cô ta trừng trừng nhìn mình, rồi nói:

-Anh đã thấy Bedoowan đối xử với Milago thế nào rồi đó. Còn nhiều điều anh chưa được thấy. tra khảo, đói khát, bệnh tật. Chúng coi người Milago không bằng loài chó. Họ không có đủ lương thực, thuốc men. Một nửa số trẻ sơ sinh chỉ sống vài tháng. Họ mất mạng hàng ngày trong mỏ đá quý. Nếu sự đối xử ghê tởm đó không bị ngăn chặn lại, bộ lạc Milago sẽ bị tuyệt vong. Thời điểm ngăn chặn chuyện đó đã tới.

Mình chẳng thích nghe vụ này chút nào. Đúng, những người này đang rất khốn khổ, mọi chuyện cần thay đổi. Nhưng điều mình không hiểu nổi là mình liên quan gì đến tất cả chuyện này? Mình cũng không chắc là muốn biết được điều đó.

Alder nói:

-Milago là những người hiền lành. Họ không phải chiến binh. Mất nhiều năm vất vả mới thuyết phục được họ đồng ý hành động. Nếu không nhờ ông Press, có lẽ không bao giờ họ sẵn sàng chấp nhận.

Mình hỏi:

-Cậu Press là gì trong vụ này?

Giọng Alder đầy tôn kính:

-Ông Press là nguồn cảm hứng của họ. Ông cho họ sức mạnh để chiến đấu.

Lần đầu tiên mình nghe từ “chiến đấu” và mình chẳng thích tí nào. Mình hỏi Alder:

-Anh không phải người Milago. Anh là một người Bedoowan. Vì sao anh lại quan tâm đến họ quá vậy?

Loor nhìn thẳng mắt mình:

-Pendragon, anh ấy là một Lữ khách. Như tôi, ông Press và mẹ tôi. Đó là công việc của Lữ khách. Nơi nào cần, Lữ khách phải giúp. Anh đã sẵn sàng cho trách nhiệm đó chưa?

-À… chưa.

Mình nói thành thật, vậy mà Loor bộp ngay, đầy miệt thị:

-Tôi thật không ngờ.

Alder chăm chú nhìn mình lo lắng và có lẽ hơi… thất vọng:

-Nhưng ông Press đã nói nhiều về cậu. ông bảo với chúng tôi, nếu có chuyện gì xảy ra cho ông, cậu sẽ là người thay thế.

Mình kêu lên, tránh xa anh ta:

-Nhưng, trời đất, cậu Press không hề nói một lời với tôi về vụ này. Tất cả những gì ông nói chỉ là, có một số người đang gặp khó khăn cần giúp đỡ. Tôi tưởng chỉ là chở ai đó bằng xe mô-tô đến một nơi nào, hoặc là vận chuyển bàn ghế. Tôi đâu có ngờ ông nói về… về… lãnh đạo một cuộc cách mạng dễ sợ như vậy.

Loor liếc mình bằng một đôi mắt nẩy lửa:

-Cách mạng. Một từ rất chính xác. Người Milago đang sửa soạn nổi dậy chống lại Bedoowan. Ông Press đã làm cho họ tin tưởng là họ có thể thành công. Không có ông, họ sẽ không có sức mạnh để chiến đẩu, và tất cả sẽ… chết. Tôi không biết vì sao, nhưng ông ấy đã làm người Milago tin rằng anh có khả năng dẫn dắt họ như ông. Đó là lý do anh có mặt tại đây. Đó là điều anh phải chấp nhận.

Mình cảm thấy như lại đang ở trên dòng sông. Bị cuốn đi mà không có cách nào ngăn lại được. Tim mình đập rộn ràng y như lúc trôi dạt trên sông. Mark ơi! Mình đâu phải là một nhà cách mạng. Lần mình suýt “chiến đấu” là khi mình và bạn vật lộn giành nhau cây vợt bóng chày. Điều đó đâu đủ để coi mình như nhà lãnh đạo một cuộc cách mạng!

Mình nói, ráng không vất váp:

-Nghe này, tôi rất áy náy vì hoàn cảnh những người ở đây. Nhưng tôi không hiểu gì hết. Cô bảo tôi là một Lữ khách ư? Được thôi. Nhưng thậm chí mới hai ngày trước tôi không hề biết có nơi này, có những con người này tồn tại. Làm sao thình lình tôi có thể lãnh đạo một cuộc cách mạng được?

Alder nghiêm túc nói:

-Nhưng cậu phải làm. Người Milago tin tưởng cậu là người thay thế ông Press.

Mình la lên:

-Vậy thì hãy đi tìm cậu Press đi.

Alder cúi đầu nhìn mặt đất. Rõ ràng có chuyện không hay đang xảy ra. Loor vội hỏi:

-Bây giờ ông Press đang ở đâu?

Alder cứ dằn chặt mắt xuống mặt đất và đáp:

-Ông đang bị giam trong đồn lũy của Bedoowan. Ông đã bị Kagan kết án tử hình. Giờ hành quyết là lúc xuân phân ngày mai.

Ôi trời! Cậu Press sắp chết! Còn gì tệ hại hơn nữa không? Loor rời mắt khỏi Alder, nhặt lên một viên đá. Với tiếng gầm giận dữ, cô vung tay ném viên đá qua sóng, như thể đang dồn nén nỗi thất vọng và phẫn nộ vào cú ném dữ dội đó. Rồi cô nhào lại mình như một con bò hung hãn. Mình giật lùi vài bước, tưởng như sẽ bị cô túm lấy, quay như chong chóng. Nhưng không. Thay vào đó, cô dí sát mũi vào mặt mình, sôi sùng sục:

-Không hiểu vì sao Press lại tin tưởng mi. Mi là một kẻ hèn nhát, yếu đuối, không quan tâm tới ai ngoài bản thân mình. Nhưng mi là một Lữ khách, hãy bắt đầu hành động như một Lữ khách đi. Tới thời điểm mi phải nhìn thẳng vào sự thật rồi.

Nói xong, cô ta xô cho mình một cái suýt bật ngửa. Mình phải quạt hai cánh tay để không bị bổ nhào.

Alder ôn tồn nói:

-Cô biết tôi không đi cùng cô được.

Loor đáp:

-Tôi hiểu. Gặp lại chúng tôi lúc trời tối.

Cô ta xô mình một cái nữa rồi mới bước đi. Mình đi theo, chứ biết sao bây giờ. Trên đường trở lại làng Milago, hai đứa không nói năng gì, nên mình có dịp “tiêu hóa” những thứ vừa mới biết. Mình đoán Lữ khách là một loại người hành hiệp xuyên không gian. Rất cao thượng. Nhưng mình đâu có tình nguyện làm công việc đặc biệt cao quý này? Trái lại, mình không muốn tham gia một phần nhỏ nào trong vụ này. Mọi người cứ khăng khăng bảo mình là Lữ khách và mình phải có trách nhiệm. Nhưng kẻ quái quỷ nào đã biến mình thành Lữ khách? Mình nhớ là chưa hề ký một mảnh giấy tình nguyện nào. Có lẽ chuyện này giống như…nghĩa vụ quân sự? Nhưng nếu là thằng cha tuyển các Lữ khách, chắc chắn không bao giờ mình lại tuyển một kẻ như mình. Ít ra cũng chọn mấy tay trong người nhái Hải quân, hay mấy cha như trong đội phòng chống tội phạm… tuyển một thẳng nhóc mười bốn tuổi làm chi. Cho dù mình có muốn giúp người Milago, mình vừa mở miệng thiên hạ biết ngay mình là …hàng dỏm. Không, điều hay ho nhất mình có thể làm là theo đúng kế hoạch A: tìm ống dẫn và rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên vẫn còn một chuyện làm mình bận tâm. Cậu Press đang lâm nguy. Không, còn tệ hơn cả lâm nguy. Cậu sẽ chết vào ngày mai. Nhưng mình có thể làm được gì đây? Nếu đi tìm cậu, mấy gã hiệp sĩ của Kagan sẽ băm mình ra từng mảnh và cả hai cậu cháu đều phải chết. Mình kẹt trong một hoàn cảnh thật khủng khiếp.

Mình và Loor về tới làng. Bà Osa đón tụi mình với vẻ mặt đầy lo lắng. Chắc bà đã đoán biết tình hình đang xấu đi. Nhưng bà chưa kịp hỏi han gì, Loor đã lên tiếng:

-Phải cho hắn thấy hầm mỏ.

Bà Osa không hỏi lý do, chỉ nhìn mình và cô con gái, thở dài mệt mỏi, rồi bảo mình trước khi quay đi:

-Theo ta, Pendragon.

Mình hỏi, vì không hề muốn làm chuyện đó:

-Nếu cháu không muốn thấy hầm mỏ thì sao?

Bà Osa nhìn thẳng mình với ánh mắt mạnh mẽ. Bà không quở trách mình. Cũng không cố hăm dọa mình. Thật khó diễn tả, nhưng ánh mắt dứt khoát của bà như nói: “Mi sẽ tới để thấy hầm mỏ, vì đó là việc mi phải làm”. Có thể đó là một cách thôi miên, vì ngay khi bà ta nhìn mình, mình biết không còn chọn lựa nào khác nữa. Vậy là mình đi theo bà. Kỳ lạ chưa?

Loor không đi cùng. Bà Osa cũng không bảo cô ta theo. Mình cảm thấy không có cô ta càng dễ chịu. Khi đi qua làng Milago, mình bắt đầu nhận ra một điều mà trước đây mình chưa hề thấy. Mỗi khi đi qua một người Milago, mình lại nhận được một cái liếc nhìn. Hai ánh mắt của mình và họ vừa gặp nhau, họ vội vàng nhìn xuống đất và tiếp tục bước đi ngay lập tức. Thật lạ lùng. Cứ như họ đang ngắm ngía mình, nhưng lại hốt hoảng khi nhận ra sự hiện diện của mình. Cho đến lúc đó, mình vẫn tưởng không ai biết mình có mặt tại nơi này. Không ai chuyện trò với ai, huống chi mình. Tất nhiên, ngoại trừ Figgis. Hắn là người Milago độc nhất đã nói chuyện với mình. Tất cả những người khác đều âm thầm, lặng lẽ. vậy mà lúc này họ lại đang dòm ngó mình. Mình cá là những dân làng này đang vừa nhìn mình vừa nghĩ: “ Làm sao thằng nhóc kia có thể là nhà lãnh đạo cuộc cách mạng của chúng ta? Nó yếu như sên!”. Họ rất có lý.

Mình theo bà Osa trở lại con đường mòn dẫn ra biển. Qua một đoạn ngắn trong rừng, mình thấy còn một lối nhỏ khác phía bên phải. Bọn mình theo lối đó, tới một khoảng trống có một bệ đá lớn. Bệ đá này giống khán đài giữa làng, nơi đã diễn ra nghi lễ Chuyển giao, nhưng trên mặt không có sàn gỗ. Thay vào đó là một khung gỗ khổng lồ, với một đòn quay ngay chính giữa. Một sợi dây thừng vững chắc cuốn quanh đòn quay, một đầu dây thả xuống hố. Hai người đàn ông lực lưỡng đang kéo dây, đưa một vật gì đó từ dưới lên. Hình ảnh đó làm mình nhớ lại những cái giếng cổ lổ, với gầu được buộc dây thả xuống để kéo nước lên. Nhưng ở đây người ta không kéo nước, mà kéo minh thạch. Hai người đàn ông níu giỏ minh thạch vừa kéo lên, đổ trên mặt đất. Vài viên minh thạch lởm chởm rớt ra ngoài. Hai người nhìn nhau thở dài. Một mẻ đá quá nhỏ nhặt. Mình chợt nhớ, họ phải có trọng lượng minh thạch đủ để cân bằng với trọng lượng người góa phụ của người đàn ông bị giết hôm qua. Họ chất những tảng đá mới kéo lên vào đống đá lớn kế bên bệ dài. Không nhiều nhặn gì. Nếu họ không kéo thêm được nhiều mình thạch hơn, người đàn bà khốn khổ sẽ phải theo chồng xuống đáy hố thăm thẳm. Cột sống mình lạnh buốt!

Bà Osa tiến tới, ngồi lên bờ bệ đá, đưa hai chân vào trong. Bà ra lệnh: “Thận trọng”. Ngay sau đó, bà hạ người xuống thấp. Bà đi đâu vậy? Nhảy xuống à? Mình lại gần, ngó xuống và thấy có một cái thang ngắn sát vách hầm. Bà Osa đang leo xuống một nơi trông như một… cái hố không có đáy. Lập tức, bà khuất vào bóng tối. Mình nhìn sang hai người thợ mỏ. Quả nhiên họ đang nhìn lại mình. Nhưng ngay khi mấy ánh mắt vừa gặp nhau, họ vội quay đi ngay và tiếp tục công việc. Mình không biết điều nào đáng sợ hơn: biết ai ai cũng đang theo dõi mình, hay lần theo cái thang lỏng lẻo, lúc lắc kia để xuống vùng tối mịt mùng xa lạ.

Giọng bà Osa từ dưới vọng lên:

-Lẹ lên, Pendragon.

Mình cuối xuống, lắc thử cái thang xem có chắc không, rồi leo vào, nắm thang và bắt đầu lần xuống. May là hầm tối thui, vì nếu nhìn thấy tất cả những gì bên dưới, chắc mình không đủ can đảm leo xuống đâu. Cái thang thô sơ bện bằng những cây con, nhưng rất chắc. Xuống được mấy mét, mình phát hiện chân thang chấm dứt trên một gờ đá. Nhưng chưa tới đáy. Đầu một thang khác bắt đầu từ một gờ đá kế bên. Không nhìn thấy bà Osa đâu, mình đoán là lại phải xuống tiếp. Tổng cộng tất cả là mười lăm cái thang. Thật không thể tin nổi, cái hố này sâu phát khiếp.Cứ mỗi ba gờ đá lại có một đường hầm nằm ngang. Mình đoán đó là những khu mỏ bỏ hoang. Chắc là khi khai thác hết minh thạch ở mỗi tầng đất, họ lại phải đào sâu hơn, sâu nữa, sâu mãi xuống dưới.

Sau cùng mình cũng xuống tới đáy. Bà Osa đang đứng đợi. Ở dưới đây cũng có ánh sáng. Những ngọn nến nhỏ được thắp khắp nơi. Không sáng sủa lắm, nhưng khi mắt đã quen với ánh sáng, mình cũng nhìn ra một đường hầm thông với đáy hố này. Bà Osa bước vào đó. Mình ngoan ngoãn theo bà. Đường hầm được đục từ trong đá. Mình có thể đi thẳng người, nhưng bà phải đi lom khom. Bà Osa giảng giải:

-Đường thông hầm chính đã được thiết lập từ nhiều thế hệ trước. Nhưng khi họ khám phá ra một mạch trù phú minh thạch dưới tầng đất này, thợ mỏ đã quyết định khai thác theo cách khác.

Họ đã làm gì?

Bà Osa không cần trả lời. Đi thêm mấy mét, đường hầm mở ra một hang động khổng lồ. Tầng hang cao phải tới mười mét. Thật hùng vĩ. Từ hang động này lại mở ra nhiều đường hầm khác. Hai người mình như đứng giữa một bánh xe, còn các đường hầm như những nan xe tỏa ra mọi hướng. Cứ mỗi đường hầm là một loạt ngã rẽ nhỏ. Trước kia mình đã được xem hình chụp các mỏ vàng, nên mình đoán những ngã nhỏ này dành cho xe chở quặng.

Bà Osa giải thích:

-Ngay khi vừa khám phá ra dưới tầng đá này có minh thạch, đường hầm được đào tỏa ra các ngã dài hàng dặm hàng dặm, chằng chịt tới mức chính thợ mỏ cũng bị lạc đường cả mấy ngày.

Thú thật, mình bị ấn tượng mạnh, nhất là tất cả những việc này đều làm bằng tay. Đứng sát một bên vách hang, mình nhìn hoạt động chung quanh. Hoàn toàn không máy móc, chỉ có những tấm lưng lam lũ của những người thợ mỏ Milago. Người đẩy xe đất, người đổ đất đá giữa hang, người phân loại từng mảnh nhỏ minh thạch. Xa xa, mình nghe thấy tiếng cuốc chim bổ vào đá của những người thợ mỏ nối dài đường hầm, tìm thêm minh thạch. bà Osa cắt nghĩa:

-Thợ mỏ làm việc suốt ngày đêm. Chỉ bằng cách đó họ mới đáp ứng nổi đòi hỏi quá quắt của Kagan.

Cúi nhặt một dụng cụ của thợ mỏ - một cuốc chim sắt có cắn bằng gỗ - bà bảo mình:

-Những dụng cụ này bị cấm trên mặt đất vì chúng làm bằng sắt. Hình phạt cho kẻ nào trên mặt đất dám sử dụng đồ sắt là tử hình.

Nghe bà nói, bấy giờ mình mới nhớ là không hề nhìn thấy vật gì bằng sắt trên mặt đất. Tất cả dụng cụ được dùng đều bằng gỗ hoặc đá. Dường như Bedoowan muốn cầm chân người Milago trở lại thời kỳ đồ đá. Tất nhiên trừ khi khai thác minh thạch quý giá cho chúng mà thôi.

Mình chợt nhận ra trong mỏ có mùi ghê ghê. Không kinh lắm, thật ra lại có vị ngòn ngọt. mình hỏi:

-Mùi gì vậy?

Bà không trả lời mà ra dấu cho mình đi theo. Bọn mình xuyên qua hang động rộng lớn, băng qua những đường ray. Tới cuối hầm, mình bắt đầu hiểu ra điều gì đã làm mình thấy ghê ghê. Mình đã không nhìn thấy nó trước đó vì ánh sáng quá lờ mờ, nhưng giờ đến nơi mình đã có thể thấy rõ. Thú thật, ước gì mình đã không nhìn thấy, nhưng lỡ thấy mất rồi. nằm trên nền hang là hàng chục thợ mỏ. Trông họ thật khủng khiếp. Người rên rỉ đau đớn, người ngồi ngây đó với ánh mắt vô hồn. Mình bảo:

-Trông họ như bị bệnh.

Bà Osa buồn rầu nói:

-Họ bị bệnh. Đó là mùi hơi khí tuôn ra khi minh thạch được tách rời ra khỏi đá. Hơi độc đó hủy hoại dần khả năng hít thở của họ.

Mình hỏi, sẵn sàng bay vọt lại cầu thang:

-Chúng ta đang hít hơi độc sao?

Bà ta điềm đạm đáp:

-Đừng lo. Phải hít trong vòng nhiều năm mới đáng ngại.

Nhìn những người thợ mỏ bệnh hoạn, mình hỏi:

-Những người này đã hít thở khí độc này nhiều năm rồi sao?

Bà Osa buồn rầu gật đầu:

-Đó là một cái chết rất đau đớn.

Mình kinh hoàng:

-Sao họ không lên trên để thở không khí trong lành?

-Họ không còn đủ sức lực nữa. Những con người khốn khổ này đã ở thời kỳ cuối của bênh rồi. Họ sẽ chết tại đây.

Nghe câu trả lời nghiêm nghị của bà Osa, mình giật lùi mấy bước khỏi đám thợ mỏ bệnh tật. Dù đáng xấu hổ, nhưng phải thú thật, mình sợ bị lây căn bệnh kinh khiếp này. Thình lình, hang động khổng lồ dường như không còn hùng vĩ nữa. Các vách hang như đang khép lại gần nhau hơn, làm mình muốn ra khỏi đây ngay lập tức. Mình hỏi:

-Sao bà lại muốn cho cháu thấy những cảnh này cơ chứ?

-Vì đó là điều rất quan trọng để cháu hiểu được tình trạng tuyệt vọng của người Milago như thế nào.

Mình muốn gào lên. Bà ta đang gài bẫy mình. Bà ta bắt mình phải chứng kiến sự khốn khổ của những con người này, để mình phải cảm thấy xót thương mà đồng ý lãnh đạo cuộc cách mạng của họ. Nhưng tại sao? Rõ ràng bà ta đâu phải người khờ khạo? Bà ta hẳn quá biết mình đây phải loại người dẫn dắt được một cuộc cách mạng? Con gái bà ta nhận ra điều này mà. Tại sao bà ta không nhận ra? Không muốn tranh cãi với bà Osa ở đây ngay trước mặt những người thợ mỏ khốn khổ này, mình tiến về con đường hầm dẫn tới những chiếc thang.

-Cháu đi đâu vậy?

-Về nhà.

Mình trả lời cụt ngủn. Vội vã băng qua hang, mình vừa nhảy qua những đường ray, vừa né tránh những xe đẩy đá. Rồi, ngay khi sắp bước vào đường hầm, mình thấy một người chạy ngay trước mặt. Chính là Figgis. Nhưng lần này hắn không ngừng lại nài nỉ mình mua gì. Hắn rất vội. Dường như hắn không biết là vừa cắt ngang đường mình. Nhìn gã nhỏ con hấp tấp chạy xuống đường hầm về phía những cái thang, mình định bám theo. Vừa lúc đó, mặt đất bỗng rung lên. Trời! động đất sao? Hay sập hầm? Chỉ một giây sau là… một tiếng nổ kinh hồn. Mình quay nhìn về hướng phát ra tiếng nổ và thấy khói đen cuồn cuộn tuôn ra từ một đường hầm. Nhiều thợ mỏ ngẩn người nhìn đường hầm mù mịt khói.

Những con người này từng khai thác mỏ quá lâu rồi, chắc họ đã quá quen với những tiếng nổ như thế này rồi chứ. Thế nào bạn cũng nghĩ họ sẽ lập tức vồ lấy thiết bị cứu hộ và rút khỏi mỏ, hoặc bắt đầu kiểm tra những hư hại. Rất có thể có các thợ mỏ kẹt trong đó cần được giải cứu. Nhưng không. Những người thợ mỏ chỉ nhìn nhau, sợ hãi pha lẫn bối rối. Cứ như họ không biết phải làm gì.

Sau cùng bà Osa lớn tiếng hỏi:

-Có ai trong đó không?

-Rellin.

Một người kêu lên. Tới lúc đó mọi người mới như bừng tỉnh. Họ vội vàng tiến tới để giải cứu người đội trưởng. Một thợ mỏ cột dây thừng quanh thắt lưng, rồi dũng cảm xông qua đám khói, vào đường hầm. Mấy người khác nắm đầu dây còn lại. Chắc để kéo người kia trở ra, nếu anh ta bị ngất.

Mặt đất không còn rung lên nữa. Nếu có hư hại gì thì cũng chỉ trong phạm vi đường hầm đó thôi. Mình không hề hấn gì, nên muốn ở lại xem Rellin có được an toàn không. Mình hỏi bà Osa:

-Thường thường bao lâu họ kích nổ một lần?

Vừa trừng trừng nhìn đám khói, bà vừa nói một câu mà mình không bao giờ ngờ nổi:

-Nổ là gì?

Hả? sao bà không biết nổ là gì chứ? Người đàn bà này biết mọi thứ trên đời cơ mà. Không thể là vấn đề ngôn ngữ vì Lữ khách hiểu được mọi ngôn ngữ còn gì. Mình nói:

-Bà biết mà. Nổ. Một vụ nổ lớn được tạo ra bằng… chất nổ.

Bà ta bối rối nhìn mình:

-Chưa bao giờ ta thấy chuyện như thế này xảy ra tại đây, kể cả tại lãnh địa của ta. Cháu nói tiếng động to lớn đó có thể… gây thương vong, tổn thất như… như sấm sét sao?

Thật kỳ lạ. Tuy nhiên, điều đó có thể cắt nghĩa vì sao các thợ mỏ lại có kiểu phản ứng như vậy.Có lẽ họ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng nếu vậy thì nguyên nhân vụ nổ là gì? Có lẽ họ cuốc phải túi khí ngầm trong lòng đất.

Bà Osa và mình chưa kịp trao đổi thêm về chuyện này, thì những người cầm đầu dây bắt đầu gắng sức kéo. Các thợ mỏ khác xúm lại lo lắng nhìn. Họ lom lom nhìn con đường hầm đầy khói, chờ đợi xem chuyện gì xảy ra. Mấy giây sau,người thợ mỏ ở đầu dây bên kia nhô ra từ đám khói, trong vong tay anh ta là… Rellin. Người đội trưởng toàn thân phủ bồ hóng đen thui, quanh trán ông ta đầy vết máu. Ông ta bị choáng nhưng… còn sống. Mọi người dìu ông ấy ngồi xuống. Đỡ túi da đầy nước, Rellin uống ừng ực, rồi súc miệng, phun ra.

Rồi một chuyện kỳ dị xảy ra, Rellin lần lượt nhìn chăm chăm từng người thợ mỏ và bật cười ha hả. Tất cả ngẩn người không biết ông ta cười cái gì. Có lẽ kết quả thoát chết trong đường tơ kẽ tóc đã làm ông bật lên tiếng cười căng thẳng đó. Hay ông ta đã hóa điên? Thật tình mình không hiểu nổi. Nhìn ánh mắt bối rối của những người thợ mỏ, mình tin họ cũng chẳng hiểu gì. Thú thật mình thấy rờn rợn. Mình cảm thấy bà Osa cũng vậy, vì bà đặt tay lên vai mình bảo:

-Chúng ta trở lại mặt đất thôi.

Không cần bà nói tới lần thứ hai. Mình xuống đường hầm và leo lên thang ngay lập tức. Vừa leo, mình vừa ngước nhìn. Mình càng lên cao, vòng tròn của bầu trời xanh càng lớn dần lớn dần. Đó là nguồn sáng của đầu con đường hầm tăm tối, dài thăm thẳm mà có cố, mình cũng không thể lên tới đó nhanh hơn. Vừa ló được đầu ra vùng không khí trong lành, mình hít một hơi đầy buồng phổi và tự hứa sẽ không bao giờ xuống lại cái địa ngục đó nữa. Một trong những người thợ mỏ làm công việc kéo giỏ minh thạch lên đang đứng dựa vào khung gỗ cần quay, chăm chăm nhìn mình. Những thợ mỏ khác không còn đó nữa.

Thế rồi mình cảm thấy một điều là lạ. Khi mắt mình bắt gặp cái nhìn của anh ta, không hiểu sao người thợ mỏ đó không quay đi, mà vẫn trừng trừng nhìn mình.

Bà Osa ló đầu ra khỏi miệng hầm,nhảy lên mặt đất và nói ngay:

-Hãy cho ta biết thêm về cái mà cháu gọi là…chất nổ.

Mình chưa kịp trả lời, bà Osa chợt chú ý đến một điều gì đó sau lưng mình. Quay vội lại, mình thấy người thợ mỏ vẫn trừng trừng nhìn. Bà Osa bước vụt qua mình, mắt dán vào anh ta. Anh ta đứng im lìm, nhìn mình với vẻ mặt dại khờ. Bà Osa lại bên anh ta, nhìn chăm chú thêm một lát, rồi quay phắt lại, la lên:

-Pendragon, chạy đi.

-Hả?

Trước khi bà Osa kịp trả lời, người thợ mỏ đã đổ ập xuống dưới chân bà. Mắt mình trợn tròn nhìn mũi tên bằng gỗ xuyên qua lưng anh ta. Phải, người thợ mỏ đã chết. Đó không phải là cái nhìn dại khờ, mà là cái nhìn của sự chết chóc. Chưa bao giờ mình nhìn thấy người chết. Mình không nhúc nhích nổi. Bà Osa chạy lại, nắm tay mình, kéo mình chạy về phía rừng. Nhưng mới chạy được mấy bước, bốn gã hiệp sĩ của Kagan nhảy ra chặn ngang đường. Bây giờ mình đã hiểu chuyện gì xảy ra cho người thợ mỏ. Chúng dõng dạc tuyên bố:

-Chúng ta tới bắt thằng nhỏ.

Lần này thì không lầm được nữa. Không như hiệp sĩ Alder, người mình đã lầm là kẻ thù lúc còn ở bờ sông, mấy gã này không cùng phe với mình. Chúng cầm thứ vũ khí trông giống như những cây dùi cui, và cứ suy từ cái chết của người thợ mỏ đáng thương với mũi tên xuyên lưng, thì chúng sẽ không ngần ngại sử dụng vũ khí này để tiêu diệt những gì chúng muốn.

Bà Osa đứng im, nhưng mình cảm thấy bà đang căng thẳng tính toán. Rồi buông tay mình ra, bà từ từ xoay người. Mình biết như vậy có nghĩa là gì. Điều đó đúng hệt như mình đã được dạy trong lớp karate. Đứng xoay ngang làm bạn trở thành mục tiêu nhỏ hơn. Vậy là sắp xảy ra cuộc chiến, mà mình là kẻ bị kẹt ở giữa. Bà Osa rất khôn ngoan, không động thủ trước.

Một gã hiệp sĩ vung cây dùi cui, tiến một bước về phía bọn mình. Mình chết sững. Bà Osa hạ gối, sẵn sàng tự vệ. Tay hiệp sĩ rống lên một tiếng, bắt đầu tấn công và…uỵch! Hắn bỗng lăn đùng xuống một đống như bị tên bắn. Mấy gã còn lại cũng kinh ngạc như mình, nhưng mình hiểu ra nguyên nhân trước chúng.

Đứng sau mấy gã hiệp sĩ là Loor với thanh gỗ trong tay. Một chiêu tuyệt đẹp. Cô ta vẫn còn một thanh nữa và cấp tốc ném cho mẹ. Bà Osa đón bắt, rồi khom mình dọn thế tấn công. Bây giờ cả hai bên đều có vũ khí và tính thế khả quan hơn một chút. Nhưng dù sao mấy gã hiệp sĩ kia vẫn là những tay tác chiến chuyên nghiệp. Mình không biết hai nữ chiến binh này sẽ chống cự lại bằng cách nào.

Mọi việc xảy ra rất nhanh. Trước khi ba gã hiệp sĩ kịp hoàn hồn trước cái xác đồng đội nằm úp mặt trên đất, Loor chộp cây dùi cui của tên mới bị hạ gục, nhanh nhẹn quẳng cho mình. Mình đón lấy ngay khi cô ta nhảy tới bên bà mẹ. Bây giờ là ba chọi ba. Không, hai rưỡi chọi ba mới đúng, vì chắc lúc đến lượt mình cầm dùi cui tấn công mấy gã hiệp sĩ lông lá kia cũng là lúc mình mọc cánh bay ngay khỏi nơi này. Loor ra lệnh:

-Đánh đi, Pendragon.

Ngay khi đó ba gã hiệp sĩ đồng loạt tấn công. Bà Osa và Loor xông lên nghinh địch. Mình đứng như hóa đá. Điều tiên đoán của mình về việc mẹ con họ là những chiến binh hóa ra một trăm phần trăm chính xác. Hai mẹ con dễ sợ thật. Họ vung hai cây vũ khí dài bằng gỗ dũng mãnh như hai đấng trượng phu. Nếu không quá khiếp đảm, chắc mình đã rất khoái được thưởng thức màn trình diễn này. Hai thanh gỗ dài xoay vù vù nhoang nhoáng trong không khí. Trái lại, mấy gã hiệp sĩ tỏ ra rất vụng về. Hai mẹ con đỡ, gạt những đường tấn công của ba tay hiệp sĩ với những chiêu thức tinh diệu và đáp trả bằng những cú đập mạnh mẽ lên thân hình chúng. Nếu đây là một cuộc đấu phải đứng im tại chỗ, mình sẽ đặt cược bên tụi hiệp sĩ. Nhưng mẹ con bà Osa luôn khéo léo, lẹ làng di động, không để đối phương có cơ hội chạm vũ khí tới thân hình họ. Chẳng khác nào những con gấu nặng nề đang bị bầy ong hung dữ tấn công. Và bầy ong đang thắng thế.

Chỉ gay go một điều là đám hiệp sĩ có áo giáo. Hạ chúng chớp nhoáng chẳng dễ dàng gì. Nhưng mình tin chắc bà Osa và Loor sẽ hạ được chúng. Vì vậy mình thoải mái đứng xem. Khổ nỗi, một gã hiệp sĩ nhào sang tấn công mình. Đưa cao vũ khí, hắn gầm lên như lấy hết sức bình sinh để…chặt đầu mình. Mình quính quáo, không biết phải làm gì. Đưa cây dùi cui lên để tự vệ hay né đòn rồi tấn công,hay ném dùi cui vào hắn để làm hắn chùn bước? Nhưng mình đã chẳng làm gì, chỉ hốt hoảng lùi mấy bước và rồi…ngã ngồi trên đất. Cứ như cục thịt thối vậy. Gã hiệp sĩ gần sát mình rồi, mình nhìn rõ cả đôi mắt đỏ lửa của hắn mà. Sẽ đau đớn lắm đây. Chỉ thêm vài bước nữa là mình ở trong tầm vụt của hắn rồi…

Ngay lúc đó, bà Osa ném thanh gỗ vào gã ta như phóng lao, trúng ngay đầu gối gã. Chân oằn xuống, hắn đổ nhào lên mặt đất. Lập tức, Loor tiến lên đập tới tấp bằng thanh gỗ. Gã hiệp sĩ co quắp, ngất đi.

Mình có thể thấy lửa chiến đấu rực sáng trong đôi mắt Loor khi cô ta nhìn mình ra lệnh:

-Chiến đấu đi, đồ hèn.

Bà Osa chạy lại, kêu lên:

-Không! Đưa nó đi trốn ngay!

Loor muốn ở lại chiến đấu bên mẹ, nhưng bà cương quyết ra lệnh:

Đừng để nó bị bắt, chạy ngay đi!

Không còn thời gian bàn cãi, vì hai gã hiệp sĩ còn lại tiến tới tấn công. Miễn cưỡng, Loor nắm tay, kéo mình đứng dậy.

Mark, thú thật, chưa bao giờ mình cảm thấy quá vô dụng và lúng túng đến thế trong đời. Mình đúng là thằng chết nhát. Người ta thường nhủ sẽ phản ứng sao trong tình thế hiểm nghèo. Người ta luôn có ảo tưởng là sẽ đứng phắt dậy, nắm lấy cơ hội để thành một người hùng và chiến thắng. Mình cho bạn biết, ảo tưởng đó không vượt qua được sự thật đang xảy ra cho mình đâu. Dù rất ngượng, mình vẫn phải thú thật, mình run sợ như một em bé đang hoảng sợ.

Khi Loor kéo mình về phía rừng, mình ngoái lại xem chuyện gì đang xảy ra với bà Osa. Thật không thể tin nổi. Người nữ chiến binh đáng nể này đang chiến đấu với cả hai gã hiệp sĩ. Vũ khí trong tay bà luôn chuyển động: xoay tròn, đâm tới, chặt ngang, và hiếm khi lệch mục tiêu. Dường như đó là một công việc quá dễ dàng.

Chạy qua trảng trống vào trong rừng, mình và Loor tìm chỗ núp để nhìn phần kết của trận đấu. Mình biết, Loor chỉ muốn ở lại để chiến đấu bên mẹ, bắt cô ta phải làm vú em cho mình như thế này chẳng khác nào giết cô ta. Mình thì thầm:

-Mẹ cô…dễ nể thật.

Loor không bình luận, nhưng mình biết cô ta cũng cảm thấy như mình. Một lát sau, trận chiến chấm dứt. Hai gã hiệp sĩ loạng choạng và chỉ sau vài chiêu tới tấp của bà Osa, chúng lăn đùng xuống đất nằm im re, không biết vì ngất hay vì kiệt sức. Bà Osa thu mình, quét một vòng để biết chắc mọi chuyện đã chấm dứt. Rồi bà đứng thẳng người, xoay thanh gỗ gọn lẹ như một bậc thầy ninja, tra vào đai da cột sau lưng.

Loor nói như quát vào mặt mình:

-Mi không xứng đáng để được bảo vệ như thế này, Pendragon.

Cô ta nói đúng. Mình không xứng đáng. Hai nữ chiến binh này đã liều mạng vì mình, và mình chẳng thể nào sống theo cách như họ mong muốn, để đền đáp lại. Nhưng đúng như mình linh cảm: tình trạng khủng khiếp thực sự chưa xảy ra. Mình và Loor đứng dậy, quay lại khoảng trống. Bà Osa thấy tụi mình và tiến tới. Nhưng được mấy bước, bà bỗng ngừng phắt lại. Thấy vậy, Loor vội đưa tay ngăn mình. Chuyện gì nữa đây? Mấy tay hiệp sĩ tỉnh lại rồi sao? Mình nhìn bà Osa đang thận trọng, cảnh giác từ từ trở lại nơi vừa xảy ra cuộc chiến, tay với ra sau, rút thanh vũ khí bằng gõ. Mình nhìn quanh trảng trống. Không thấy gì. Mấy gã hiệp sĩ vẫn nằm bất động tại chỗ. Sao mẹ con bà có vẻ căng thẳng quá vậy?

Chỉ một giây sau mình đã có lời giải đáp - một khoảnh khắc sẽ mãi ám ảnh mình. Thoạt đầu, nghe tiếng sột soạt, mình tưởng có người tiến ra từ trong bụi rậm. Nhưng ngay sau đó mình biết đã lầm. Tiếng động đó phát ra từ trên cao. Trên cành cây. Mình ngước lên và thất thần khi nhìn thấy vắt vẻo trên cây còn có bốn tay hiệp sĩ nữa. Chúng không cầm dùi cui mà trang bị cung tên. Mình đã quên bẵng là người thợ mỏ bị giết bởi một mũi tên. Chúng đã ở trên đó từ lâu và chứng kiến tất cả. Giờ là lúc chúng ra tay hành động. Bà Osa đứng giữa trảng trống. Bốn bề trống trải. Thấy Loor định chạy lại, bà vội la lên:

-Đưa nó trốn đi.

Loor khựng lại. Chắc cô ta phải vận dụng toàn bộ sức mạnh ý chí mới chống lại nổi bản năng, để có thể làm theo lời mẹ. Ngay khi cô lùi lại, nắm tay mình thì… chuyện đó xảy ra. Bốn tên hiệp sĩ buông dây cung, tất cả đều nhắm vào bà Osa. Người nữ chiến binh dũng cảm không có một mảnh giáp che thân. Không chút gì bảo vệ bà trước những mũi tên bắn tới như mưa. Cả bốn mũi tên đều trúng đích. Bà Osa quỵ xuống. Loor bật lên tiếng kêu nho nhỏ đầy đau đớn, vùng chạy về phía mẹ, nhưng mình vội níu cô ta lại. Lúc đó mấy gã hiệp sĩ đã lắp xong loạt tên mới, nếu chạy ra, cô sẽ chịu cùng số phận thảm thương như người mẹ. Hai đứa đứng đó mà nhìn vào đôi mắt dịu hiền của người đàn bà chịu số phận bi đát. Có thể mình đã tưởng tượng, nhưng khi viết những dòng này, mình thề là bà đã thoáng mỉm cười với hai đứa mình.

Bốn mũi tên nữa vút đi, nhưng lần này không nhắm vào bà Osa. Mục tiêu mới là mình và Loor. Rất may, tụi mình được cây cối bảo vệ. Bốn mũi tên rào rào xuyên qua cành lá. Loor nắm tay mình, hai đứa phóng vào rừng, để lại phía sau người mẹ của cô với những vết thương chí tử.

Loor rất rành khu rừng này. Theo kịp cô ta như đuổi theo một con nai. Cô tay nhảy qua cây đổ, né tránh những tảng đá, chui qua những bụi rậm. Chúng mình không chạy theo đường thẳng, và mình nhận ra lối đi ngoắt ngoéo này là để cắt đuôi những tên hiệp sĩ, nếu bị chúng đuổi theo. Mình mệt đứt hơi và đau xóc hông, nhưng không dám mở miệng ca cẩm gì, sau những gì hai phụ nữ này đã làm cho mình.

Sau cùng mình và Loor cũng tới được cuối làng. Loor đưa mình vào một lều đá. Mình không hoàn toàn vui mừng với chọn lựa nơi ẩn núp này của cô ta. Chỉ cần một gã hiệp sĩ lục soát làng là phát hiện ra hai đứa ngay. Nhưng mình nhanh chóng nhận ra Loor có một suy tính khác. Cô ta nhanh nhẹn kéo đống da thú chất sát tường sang một bên. Bên dưới là mặt đất được nện cứng giống như nền của những căn lều khác. Dùng vũ khí bằng gỗ, Loor bắt đầu cào lên mặt đất. Thêm vài nhát đào, một khoen gỗ hiện ra. Ném gậy xuống, Loor nắm khoen gỗ, kéo mạnh. Thì ra đó là một cửa hầm. Cô ta cắt nghĩa:

-Lối này dẫn tới hầm mỏ.

Ôi! Hay thật! Mình đã tự hứa sẽ không bao giờ trở lại mấy cái hầm mỏ đó nữa. Lời hứa được giữ đúng… hai mươi phút. Loor nói:

-Tụi Bedoowan rất sợ khí độc. Chúng không bao giờ dám vào hầm mỏ.

Cô ta mở bung cửa hầm, để lộ ra một cái hang thô sơ buông thỏng xuống dưới. Loor ra hiệu cho mình xuống trước rồi lanh lẹ xuống theo và đóng cửa hầm lại. Tụi mình chỉ phải trèo xuống một lần thang, nhưng phải khom người khi tiến vào một đường hầm nhỏ, xiên xiên dần xuống. Vừa đi Loor vừa nói:

-Có rất nhiều đường hầm nhỏ như thế này, để đưa không khí xuống cho thợ mỏ.

Vậy là hai đứa đang đi trong lòng một hầm thông gió. Hay thật. Nhưng đây chỉ là một hầm thông gió, nên chẳng có ngọn nến nào để *** đường. Cứ như đi trong bình mực đen ngòm vậy. Mình sờ soạng lần từng bước, phòng khi đụng phải tường. Nhưng mình đi rề rà như vậy làm cản đường Loor. Loor vượt lên dẫn đường. Cô ta đi nhanh hơn mình nhiều và theo cô cũng dễ hơn là mò mẫm trong bóng tối. Chỉ hy vọng cô ta biết phải đi tới đâu.

Hầm thông gió này dẫn tới một đường hầm rộng hơn, với mấy đường ray của xe đẩy. Mình đoán đây chắc hẳn là một trong những đường hầm đã được đào trước khi người Milago xây dựng hang động lớn. Hai đứa đi theo đường hầm này vài phút cho tới khi nó mở ra một không gian quen thuộc. Đây là hầm mỏ nơi lần đầu mình và bà Osa leo xuống. Lúc đó là khi nào nhỉ? Mình cảm thấy như cả thế kỷ rồi. Nhưng thật ra mới hơn một tiếng đồng hồ. Tiến ra một gờ đá, mình thấy mới xuống cách mặt đất ba lớp thang. Vòng ánh sáng xanh da trời quen thuộc vẫy gọi từ trên cao.

Loor cũng đã bước ra gờ đá, ngước nhìn lên. Rõ ràng cô ta đang đắn đo về chuyện gì đó, và mình cũng biết ngay đó là gì. Cô ta ra lệnh:

-Xuống đáy. Tôi sẽ gặp cậu ở dưới đó sau. Đi đi!

Cô ta trừng mắt nhìn mình cho tới khi mình bắt đầu leo xuống thang. Ngay khi mình leo xuống, cô ta liền leo ngược lên, đúng như mình đoán. Loor muốn lên với mẹ. Mình dừng lại, nắm chặt thang nhìn theo cô ta. Biết là nên nghe theo lời cô ấy, nhưng mình không thể. Vì mình, bà Osa đã đặt mạng sống vào thế hiểm nghèo, mình phải biết tình trạng bà ra sao. Sau vài giây đấu tranh tư tưởng, mình quyết định leo lên.

Trước khi lên tới mặt đất, mình nghe một âm thanh từ bên ngoài vọng lại. Thoạt tiên, mình không biết là gì, rồi khi nhận ra, tim mình thót lại. Chính là Loor. Cô đang hát khe khẽ bài ca dịu dàng mình đã nghe bên bờ sông. Nhoi lên khỏi cửa hầm, những gì nhìn thấy làm lòng mình tan nát.

Loor đang ngồi trên đất, kế bên bệ đá. Cô đặt đầu bà Osa trên lòng, tay vuốt tóc mẹ, trong khi nhè nhẹ đong đưa như thể ru em bé ngủ. Mình không biết bà Osa còn sống hay đã chết. Kế bên bà là bốn mũi tên đã bắn vào bà. Loor đã rút chúng ra. Mình ở yên đó, không muốn xâm phạm. Một cô gái kiêu hãnh như Loor chắc chắn không muốn mình thấy cô đang khóc.

Nhìn quanh, mình thấy mấy gã hiệp sĩ không còn đó nữa. Chắc bốn tên xạ thủ trên cây đã kéo mấy đồng bọn bị ngất đi rồi. Nhưng xác người thợ mỏ Milago vẫn còn đó. Anh ta nằm ngửa, đôi mắt vô hồn nhìn trừng trừng lên bầu trời xanh.

Đúng lúc đó mình thấy bàn tay bà Osa động đậy, rồi yếu ớt vươn ra nắm lấy tay con gái. Bà còn sống! Mình chạy vội lại xem có giúp gì được không. Loor không nhận biết có mình tại đó. Nhưng bà Osa biết. Bà ngước đôi mắt mệt mỏi lên nhìn mình, thều thào nói:

-Đừng buồn. Cả hai con đừng buồn. Chuyện phải thế thôi.

Mình cố cầm nước mắt và chỉ thốt lên được mấy câu:

-Bà Osa… cháu… cháu rất tiếc.

Buông tay Loor, bà lấy túi da đeo trên cổ. Đó là cái túi nhỏ đựng cái nhẫn bạc:

-Cầm lấy, Pendragon. Hãy sử dụng khi cháu cảm thấy thích hợp.

Mình đỡ lấy cái túi và lấy nhẫn ra. Bà nhẹ gật đầu khuyến khích. Mình đeo nhẫn vào ngón tay phải. Thật kỳ lạ, cái nhẫn vừa in ngón tay mình.

Giọng bà yếu dần:

-Đây mới chỉ là bắt đầu cuộc hành trình dài của hai con thôi. Pendargon, ta biết con cảm thấy không đủ sức với thử thách này. Con lầm rồi.

Mình gật, nhưng không tin những điều bà nói. Osa tiếp tục:

-Halla đang ở trong tay các con. Hãy nhớ lấy điều đó. Hãy để nó hướng dẫn. Cùng nhau hai con sẽ…

Nghẹn thở, bà nhẹ rùng mình, mắt khép lại. Đôi mắt đó vĩnh viễn không bao giờ mở ra lại nữa.

Giây phút đó đau đớn vô cùng. Tất nhiên mình cảm thấy thương Loor, cô gái vừa mất mẹ. Nhưng mình cũng cảm thấy mất mát như cô. Trong thời gian ngắn được biết bà Osa, mình đã rất quý mến bà. Bà là tiếng nói của lương tri trong cơn bão hỗn loạn mình bị kéo vào. Mình tin tưởng bà. Cảm thấy được an toàn khi ở bên bà. Và niềm tin của mình đã đặt đúng người. Bằng cớ là bà đã hy sinh mạng sống để cứu mình. Đó là một món nợ không bao giờ trả nổi.

Mình muốn an ủi Loor nhưng vẫn không biết phải làm gì. Mình cố tìm ra những lời lẽ thích hợp, nhưng Loor lại là người lên tiếng trước:

-Pendragon, xuống mỏ đi. Tôi sẽ gặp anh dưới đó.

Mình đành gật đầu bước đi, không tranh cãi. Trước khi xuống thang mình chỉ biết nói:

-Loor, mình rất tiếc.

Loor không còn nhận biết sự hiện diện của mình nữa. Cô ta ngồi đó, vẫn nhẹ đong đưa người mẹ. Khi leo xuống thang, mình lại nghe cô ta khe khẽ hát bài ca đã hát bên sông. Mình không cầm nổi nước mắt nữa.

Mình trèo xuống thẳng đáy hầm mỏ, và tìm thấy đường vào hang động khổng lồ. Đến nơi, mình thấy công việc vẫn hoạt động bình thường. Nơi đây không có ngày, chẳng có đêm. Tất cả dấu hiệu sôi động từ vụ nổ đều không còn gì nữa. Mình không biết phải làm gì, nên tìm một góc yên tĩnh, ngồi xuống, cố suy nghĩ. Bảo rằng đầu óc mình đang rối bời chỉ là cách nói nhẹ bớt đi. Mình xoay xoay cái nhẫn bạc trên ngón tay. Món trang sức lạ lụng này chính là cái vé về nhà của mình. Nhưng càng muốn sử dụng nó bao nhiêu, ý nghĩ chuồn khỏi nơi này càng làm mình cảm thấy tội lỗi bấy nhiêu. Mình vẫn không thể hiểu, lý do gì khiến moi người chờ mong mình giúp đỡ những con người khốn khổ này chiến đấu tìm tự do. Kỳ lạ hơn, một con người dũng cảm đã vừa hy sinh mạng sống, để mình được sống mà gánh vác nhiệm vụ đó.

Ước sao mình biết phải làm gì. Nếu những người này cần mình đi giao một vật gì đó, mình sẵn lòng làm ngay. Nhưng cầm đầu một cuộc cách mạng ư? Đúng là chuyện điên rồ. Mình ngồi đó một lúc cho đến khi thiu thiu ngủ. Sau cùng Loor xuất hiện với một cái giỏ. Cô ta ra lệnh ngay:

-Theo tôi.

Mình ngồi dậy, đi theo. Cô ta đưa mình vào một đường hầm hình như đã bỏ phế. Đi một đoạn ngắn, đường hầm mở vào một phòng nhỏ đục sâu vào đá. Phòng được xếp đặt như một căn lều, với da thú làm giường, một cái bàn, mấy cây nến. Loor nói:

-Đây là nơi chúng tôi đến khi Kagan truy lùng. Ở đây anh sẽ được an toàn.

Cô ta đưa mình cái giỏ đầy bánh mì và trái cây. Mình đói, nhưng mồm miệng nhạt thếch. Nhân đó, mình hỏi:

-Bà Osa đâu?

Loor đáp mà không biểu lộ cảm xúc nào:

-Đã được chuyển vào làng. Ngày mai tôi sẽ đưa bà về Zadaa.

Zadaa. Đó là quê hương của Loor và bà Osa. Như vậy có nghĩa Loor biết cách sử dụng ống dẫn để đi lại. Nếu cô ta định đưa thi hài mẹ về nhà, mình không nghĩ cô ta sẽ leo qua đỉnh núi đó. Chắc chắn phải có cách khác để sử dụng ống dẫn.

Khi ấy trong căn phòng đá nhỏ xíu không khí thật ngột ngạt, căng thẳng. Loor hầm hầm tức giận, nhưng không biết có bao nhiêu phần giận dữ là nhắm vào mình, mình vừa bực, vừa buồn, nhưng thú thật cũng hơi sờ sợ cô ta nữa. Cô ta nóng như lửa, nếu cô ta quyết định trút cơn giận lên mình, thì Bobby Pendragon khốn khổ này sẽ chẳng còn lại gì, ngoài mấy vệt máu trên tường. Không dại gì mà gợi chuyện với Loor lúc này. Vậy nên mình ngồi xuống đống da thú, cố làm như một kẻ vô hình.

Như một con mèo bị nhốt, Loor nện gót tới lui. Mình chỉ sợ sự tức giận của cô ta lên tới tột đỉnh, bùng nổ và cô ta sẽ xé mình ra từng mảnh. Nhưng trái lại, chuyện xảy ra lại hoàn toàn không giống như mình tưởng. Loor không đánh, không nguyền rủa, không trách móc. Thậm chí không la hét vào mặt mình. Thật không thể nào hiểu nổi. Nhưng điều cô ta làm còn khiến mình đau hơn. Cô ta nói, giọng nhạt nhẽo:

-Ngày mai tôi sẽ đưa anh về nhà. Anh không thuộc về nơi này.

Oa! Đó là điều mình mong muốn được nghe nhất. Mình ngớ ngẩn hỏi:

-Nhưng…còn…còn cuộc cách mạng?

-Anh nghĩ anh không giúp gì được cho những người này vì anh không phải là một chiến binh. Nhưng người Milago không cần chiến binh. Họ cần một người có thể tin cậy được. Anh không phải là người đó.

Mình thật sự ngạc nhiên. Chắc chắn mình không phải là một chiến binh như Loor. Mình cũng không phải là một người hùng dũng cảm. Nhưng không đáng tin cậy ư? Vừa thôi chứ. Mình là một người đáng tin. Mình là một người đàng hoàng. Lý do gì cô ta bảo mình là kẻ không tin được? Mình hỏi:

-Vì sao cô nói vậy?

Cô ta nhìn thẳng mắt mình mà nói:

-Làm sao có thể đặt niềm tin vào một kẻ chỉ nghĩ đến bản thân? Từ giây phút đặt chân đến đây, ý đồ của anh chỉ là bỏ trốn, không hề quan tâm tới người Milago cần giúp đỡ đến thế nào. Ý đồ của anh chỉ là tìm mọi cách để … về nhà.

Về điểm này, mình thấy cần phải bào chữa. Cô ta thật không công bằng khi nói vậy. Mình cãi lại:

-Được. Cứ cho la cô nói đúng. Nhưng tôi đã bị ném vào một đống sự việc mà không một lời báo trước. Đòi hỏi một người phải đảo lộn cuộc sống của họ trong vòng một ngày là quá đáng.

-Tôi biết, Pendragon. Chuyện như vậy đã từng xảy ra với tôi. Nhưng có một sự khác biệt giữa tôi và anh. Sự khác biệt đó không liên quan gì tới chuyện chiến đấu.

-Vậy là chuyện gì?

Cô cố nén cảm xúc, nói:

-Anh đã thấy mẹ tôi chết thế nào rồi chứ. Tôi đã tìm mọi cách để cứu bà. Còn anh… Tôi không hiểu tại sao anh chỉ nghĩ đến bản thân, trong khi người cậu của anh sắp phải chết.

Những lời nói đó quất vào mình đau điếng. Cô ta nói đúng. Cậu Press đang lâm nguy. Mình biết điều đó từ khi chiếc xe trượt thả cậu cháu mình lên bờ tuyết. Vậy mà mình chỉ tìm cách đi khỏi đây, không hề tìm cách cứu ông. Mình quá lo cho bản thân, không một giây nghĩ rằng ông đang cần mình giúp đỡ. Loor nói đúng. Mình thật đáng xấu hổ. Cô ta nói lời dứt điểm:

-Đó là lý do anh chẳng có ích gì cho nơi này, Pendragon. Người Milago cần một người để họ có thể đặt hết niềm tin. Anh không phải người đó.

Loor quay mình tiến ra cửa, nhưng trước khi đi hẳn, cô ta bảo:

-Ngủ một chút đi, sau đó tôi sẽ đưa anh về nhà. Anh có thể trở lại với cuộc đời mà anh đang quá luyến tiếc và quên đi những gì đã từng xảy ra tại nơi này. Tôi đoán rồi anh cũng sẽ quên luôn ông Press.

Mình vừa biết được vài điều về chính mình và không thấy thích thú chút nào. Thật sự mình ích kỷ đến thế sao? Tất cả những gì Loor nói đều chính xác. Có chứ, mình có lo cho cậu Press, nhưng mình đã tự thuyết phục là mình chẳng thể làm gì để giúp được cậu.Nhưng có đúng vậy không? Hay đó chỉ là một cái cớ để dễ dàng thoái thác? Đã có khi nào trong thâm tâm mình cảm thấy có trách nhiệm cố tìm cách giải cứu cậu chưa? Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó mình tự vấn lương tâm. Những kỉ niệm của mấy ngày vừa qua trở đi trở lại trong đầu. Mình bị ám ảnh vì hình ảnh người đàn ông bị lạnh lùng quăng vào cõi chết chỉ vì người Milago không khai thác đủ minh thạch. Mình lại thấy cảnh tượng khủng khiếp khi bà Osa quyết chiến và sau cùng gục chết dưới trận mưa tên. Mình nhớ lại nét mặt Loor khi cô muốn xông ra cứu mẹ, nhưng rồi đành chọn việc ở lại bảo vệ cho mình.

Nhưng trên hết, mình nhớ cậu Press. Nhớ lại những kỉ niệm đầu tiên về ông. Khi nào mình cần, ông luôn có mặt. Kỉ niệm cuối cùng về ông là hình ảnh ông bị đám hiệp sĩ của Kagan xềnh xệch kéo đi. Vô lý. Không thể kết thúc như thế được. Và đó là lý do mình cần bạn giúp, Mark ạ.

Sau khi viết xong mấy trang nhật ký này, mình sẽ viết những chỉ dẫn của mình vào một trang riêng biệt. Như vậy bạn có thể luôn giữ nó bên mình. Còn những trang nhật ký, bạn nên cất riêng vào một nơi an toàn. Bà Osa có lý. Viết lại những gì đã xảy ra cho mình là một điều quan trọng. Vì nếu mình không trở về, những dòng chữ này sẽ là hồ sơ duy nhất ghi lại những chuyện đã xảy ra. Hãy gìn giữ những trang viết của mình như vàng nhé, bạn thân.

Không biết đòi hỏi bạn làm chuyện này mình có công bằng không?Mình vừa chợt nghĩ, mình không xứng đáng đòi hỏi bạn quá nhiều như vậy. Vì vậy, mình rất thông cảm nếu bạn không thể giúp mình. Không sao đâu. Đừng lăn tăn nghĩ ngợi gì. Dù sao mình vẫn sẽ làm những gì phải làm. Thậm chí mình chưa biết chắc những điều mình nhờ bạn giúp có đem lại hiệu quả gì không. Mình đang rất hoang mang. Khó khăn thật sự với mình lúc này chính là Loor. Rất có thể cô ta sẽ không cho mình cơ hội, mà không có sự giúp sức của Loor,mình thật sự rất bất lợi. Nhưng không sao, bằng cách này hay cách khác, có cô ta hay không, mình cũng đã quyết định rồi.

Ngày mai mình sẽ đi tìm cậu Press.

CHẤM DỨT NHẬT KÍ # 2

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.