Con Dâu Nhà Giàu

Chương 227: Chương 227: Nhất thời hồ đồ




Trận đấu kết thúc, các giám khảo và khán giả bắt đầu rời đi, Chu Thiến rút tay khỏi tay Thiến Thiến.

Trên tay vẫn còn lưu lại độ ấm từ Triệu Hi Thành, mặt Chu Thiến hơi nóng lên.

Tiểu Mạt và Trương Bân đều bước đến chúc mừng, Chu Thiến nhìn thoáng qua Triệu Hi Thành rồi nói với mọi người:

- Mình đi tẩy trang giúp Triệu tiên sinh đã, chút nữa cùng tán gẫu nhé

Tất cả mọi người đều biết Triệu Hi Thành nên chào hỏi. Triệu Hi Thành cũng biết bọn họ là bạn của Thiệu Lâm nên thái độ cũng thoải mái. Nhìn bọn họ và Chu Thiến tán gẫu vui vẻ mà lòng anh đang lên cảm giác kì quái. Thiệu Lâm và Chu Thiến quả thực giá giống, thậm chí bạn bè cũng vậy, đây là thứ duyên phận gì thế? Vì Chu Thiến giống Thiệu Lâm như vậy nên anh mới động lòng với cô sao?

Triệu Hi Thành không tìm ra được đáp án, thậm chí còn cảm thấy mình đang lấy cớ cho sự thay lòng đổi dạ của bản thân. Anh cười xót xa.

Chu Thiến đi tới nói với anh:

- Triệu tiên sinh, chúng ta đi thay đồ thôi

Hai người đi vào phòng hóa trang lúc trước. Triệu Hi Thành thay quần áo lại, sau đó Chu Thiến bảo anh ngồi trước bàn rồi lấy dung dịch tẩy trang mà tẩy trang mặt cho anh

Chu Thiến hơi cúi người, động tác nhẹ nhàng lau mặt cho anh, dung dịch lướt qua mắt, anh khẽ nhắm mắt lại. Sống mũi cao thẳng, làn da láng mịn, hơi thở ấm áp của anh nhẹ phun lên tay cô khiến cô có cảm giác tê dại.

Hai người đều yên lặng không nói gì, phòng hoá trang yên tĩnh mà ám muội

Chu Thiến thay một miếng bông tẩy trang khác rồi thấm chút nước mà tẩy trang môi cho anh. Đôi môi mỏng gợi cảm đầy góc cạnh, mềm mại mà ấm áp hơi ửng hồng đầy dụ hoặc. Vì phối hợp với cô mà Triệu Hi Thành hơi hơi hé miệng phun ra hơi thở ẩm ướt khiến lòng Chu Thiến rối loạn. Cô vội đẩy nhanh động tác nhưng lại khiến sức hơi lớn làm đau Triệu Hi Thành khiến anh khẽ kêu một tiếng rồi nhìn về phía cô.

Đôi mắt sâu thẳm như biển nhìn cô gắt gao, trong ánh mắt chất chứa những cảm xúc mãnh liệt như ba đào. Chu Thiến bị anh nhìn mà hoảng loạn, lắp bắp nói:

- Xin lỗi… tôi không cố ý… hay là anh tự lau đi.

Cô đưa miếng bông tẩy trang cho anh

Triệu Hi Thành không để ý đến động tác này của cô, hai mắt nhìn cô không chớp, ánh mắt dần trở nên nóng rực. Giây sau, anh đột nhiên vươn tay kéo cổ tay cô về phía mình. Chu Thiến bị bất ngờ mà ngã nhào vào lòng anh. Còn chưa kịp phản ứng lại thì nụ hôn của Triệu Hi Thành đã nặng nề ép tới

Nụ hôn nóng bỏng đầy nhiệt tình như muốn đốt cháy tất cả. Anh khẽ nhắm mắt mà hôn cô đến say mê. Hai người dây dưa nơi đó. Anh bắt đầu mở cánh môi của Chu Thiến, đầu lưỡi nhanh chóng tiến vào, điên cuồng mà hút lấy hương thơm, điên cuồng như thể muốn hút đi linh hồn của cô, hút đi sức lực của cô

Sự nhiệt tình, hơi thở ấm nồng của anh khiến cô khẽ rên rỉ. Anh như dùng hết sức lực mà hôn cô. Nụ hôn càng lúc càng nóng bỏng, chân tình…

Mới đầu Chu Thiến còn có chút phản đối, giãy dụa nhưng dần dần cô bị hòa tan trong sự nhiệt tình của anh. Sâu thẳm trong đáy lòng cô như có cái gì đó bốc cháy, càng lúc lửa càng lớn, sự kích tình dâng cao khiến cả người cô mềm nhũn lại. Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, mà động tác này lại như sự cổ vũ khiến anh càng dùng sức ghì chặt lấy cô hơn, để cho cơ thể cô dán chặt vào lồng ngực mình. Hai người có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể, nhịp tim đập của đối phương. Anh càng hôn sâu thì càng hút đi lí trí, sức lực của cô khiến cô không thể kìm được mà muốn đáp lại anh. Bọn họ ôm nhau thật chặt như muốn hòa tan vào nhau mãi mãi…

Hơi ấm dần lên cao, xung quanh bọn họ, hơi thở đầy tính dục bắt đầu bốc lên. Triệu Hi Thành chỉ cảm thấy cả người như bị lửa đốt, đốt sạch lí trí của bản thân khiến anh hoàn toàn chìm đắm vào sự ngọt ngào này, chìm đắm vào hương thơm say lòng của cô. Anh thở hổn hển, ngực phập phồng. Ngay lúc cô sắp không thở nổi thì anh rời khỏi môi cô mà hôn lên hai má, vành tai cô rồi mơn man xuống cổ cô. Mỗi nơi anh tiếp xúc đều thật non mềm. Môi anh nóng bỏng, làn da của cô cũng nóng bỏng. Mỗi lần tiếp xúc đều khiến hai người tê dại, sự tê dại đó kích thích mọi cảm quan của hai người.

Cô khẽ nhắm mắt thở hổn hển, mỗi nụ hôn của anh đều khiến cô rên rỉ, lỗ chân long toát mồ hôi, cơ thể nóng bừng tản mát ra hơi thở mê người.

Anh rốt cuộc không nhịn nổi sự khát vọng trong lòng, bàn tay tiến vào trong áo cô mà xoa nắn lên ngọn núi ước mơ.

Chu Thiến không nhịn được mà run lên, tỉnh táo trong nháy mắt này. Cô mở mắt ngẩng đầu nhìn anh, một tay giữ lại bàn tay đang chạy loạn trong áo mình.

Cô nhìn anh, hai má như lửa, mắt long lanh, hơi thở hổn hển khẽ nói:

- Hi Thành, anh yêu em đúng không?

Giọng nói khàn khàn mềm mại trong không gian yên tĩnh có hương vị đặc biệt, tựa như nhẹ nhàng mà trêu đùa lòng người.

Triệu Hi Thành nhìn cô, hai mắt u ám, mê loạn như muốn nhấn chìm mọi thứ. Anh không trả lời cô, chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt cô, sau đó chậm rãi cúi đầu, lại dịu dàng hôn lên đôi môi cô, coi như đây là câu trả lời tốt nhất của anh dành cho cô.

Nhưng đang lúc ý loạn tình mê này, Chu Thiến lại đẩy anh ra. Đôi môi kiều diễm của cô rất có sức hấp dẫn với anh nhưng sự kiên định trong mắt cô lại là điều anh không thể bỏ qua

Bàn tay trắng nõn của cô chống lên ngực anh, lòng bàn tay nóng rực như ủ nóng linh hồn anh.

- Anh nhìn em đi, giờ em vẫn chỉ là một Chu Thiến bình thường. Anh nói cho em biết, anh có yêu em không? Em không phải loại con gái tùy tiện, xin anh hãy thành thật trả lời em…

Sự chờ mong và kiên định trong mắt cô khiến lí trí anh dần tỉnh táo lại. Anh đang làm gì? Vì đã lâu rồi chưa chạm vào phụ nữ nên mới không tự khống chế được mình sao? Anh có tư cách gì mà yêu thương ai? Thiệu Lâm vì anh mà chết, giờ anh đã vội vàng ôm lấy người con gái khác sao?

Giờ những điều anh làm sao không khiến Thiệu Lâm thất vọng? Anh rõ ràng biết, đây không chỉ là dục vọng mà là bản thân vô cùng khao khát Chu Thiến. Nhưng chính vì thế mà anh mới không thể tha thứ cho bản thân!

Sự nóng bỏng trong mắt anh dần tắt, anh buông cô ra rồi đứng lên. Nhìn anh đột nhiên bình tĩnh lại thì lòng Chu Thiến có một dự cảm không tốt.

Anh đứng lên, bước cách cô một khoảng. Anh cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của cô, nhẹ nhàng mà khó nhọc nói:

- Chu tiểu thư, xin lỗi, vừa rồi là tôi nhất thời hồ đồ…

- Nhất thời hồ đồ!

Mặt Chu Thiến lạnh xuống, giọng nói khó tin mà phẫn nộ:

- Anh nói cái gì? Nhất thời hồ đồ?

Không khí ái muội khi nãy biến mất trong chớp mắt.

- Anh nói dối, Triệu Hi Thành! Hôm nay vì sao anh phải giúp em như vậy? Điều này không phải là thứ Triệu Hi Thành anh sẵn sàng làm

Triệu Hi Thành xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía cô:

- Cô rất hiểu tôi sao? Đàn ông thỉnh thoảng gặp dịp thì chơi, đáng tiếc là cô quá tích cực, không phải đối tượng tốt để diễn trò

Anh thoáng dừng lại:

- Tôi có việc, đi trước!

Nói xong nhanh chóng bước ra phía cửa.

Chu Thiến giận run người, cô hét to một tiếng:

- Triệu Hi Thành!

Tay Triệu Hi Thành đã đặt lên nắm đấm cửa nhưng nghe cô gọi thì không khỏi dừng bước nhưng vẫn không quay đầu

- Triệu Hi Thành, một khi đã thế thì về sau phiền anh đừng xuất hiện bên cạnh tôi. Cho dù gặp tôi thì cũng xin anh làm như không phát hiện. Tuy rằng tôi là người bình thường nhưng chẳng phải là kẻ tùy tiện để người khác thích làm gì thì làm.

Nói xong cô bước nhanh lên trước, đẩy anh ra rồi mở cửa chạy ra ngoài.Sau đó đóng cửa ầm một tiếng.

Nghe tiếng bước chân dồn dập càng lúc càng xa, Triệu Hi Thành cắn răng đấm một quyền vào cửa.

Tiểu Mạt đang cùng mọi người thu dọn, thương lượng xem nên đi đâu chúc mừng thì lại liếc thấy Chu Thiến vội vã chạy ra ngoài, vẻ mặt bất ổn. Cô giao đồ cho Trương Bân, nói với anh một tiếng rồi vội đuổi theo.

- Thiến Thiến! Thiến Thiến!

Chu Thiến nghe tiếng Tiểu Mạt gọi thì dừng bước, quay đầu lại. Tiểu Mạt lúc này mới phát hiện, mắt cô đã ửng hồng,

Trực giác nói cho cô, Chu Thiến và Triệu Hi Thành nhất định lại có vấn đề gì đó. Tiểu Mạt đi tới, cầm tay Chu Thiến. Bàn tay ấm áp khiến Chu Thiến như được an ủi. Chu Thiến nhìn cô nghẹn ngào nói:

- Tiểu Mạt, may mà mình còn có cậu…

- Có phải là Hi Thành…

Chu Thiến lập tức ngắt lời:

- Thôi đi, sau này đừng nhắc đến anh ta nữa

Cô cúi đầu, vẻ mặt rất đau đớn

Tiểu Mạt tuy rằng rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì nhưng biết giờ tâm tình của Chu Thiến rất xấu nên đành kiềm chế bản thân, không hỏi gì cả.

Một lát sau, Tiểu Mạt nói:

- Chu Thiến, bọn mình định đi chúc mừng, cùng đi đi. Mọi người vui vẻ bên nhau, có thể giúp cậu quên đi một số chuyện không vui!

Chu Thiến tuy rằng không có hứng nhưng thấy vẻ mặt lo lắng của Tiểu Mạt thì biết, nếu mình không đi thì Tiểu Mạt sẽ càng lo lắng nên cô khẽ gật đầu

Sau đó, mọi người điên cuồng cả một đêm, thực sự khiến tâm tình Chu Thiến thoải mái rất nhiều

***

Một tuần sau, đó là tuần thi chọn ra top 20. Triệu Hi Thành không xuất hiện

Một tuần sau nữa, chọn ra top 10, Triệu Hi Thành vẫn không xuất hiện

Triệu Hi Thành làm đúng như lời Chu Thiến, anh biến mất trong cuộc sống của cô nhưng cô không hề vui vẻ. Nhìn về phía vị trí khách mời trống rỗng mà lòng xót xa. Cô tự nói với bản thân, vậy cũng tốt, giờ bọn họ là hai người của hai thế giới khác nhau. So với cứ dây dưa không rõ thì chẳng bằng kết thúc sớm. Giờ cô là Chu Thiến chứ không phải là Tống Thiệu Lâm. Những gì của bọn họ đã theo Thiệu Lâm mà biến mất. Mà Chu Thiến và Triệu Hi Thành trong mắt mọi người là hai người rất không xứng. Trong mắt anh cũng là vậy thì sao cô còn phải tự lãng phí tuổi xuân của mình?

Chu Thiến cố gắng gạt đi mọi chuyện, đặt hết sức lực vào cuộc thi nhưng cuộc thi cũng không được thuận lợi. Triệu Hi Thành không xuất hiện, A Cát lại bắt đầu giở trò. Hơn nữa, đúng như những gì anh ta nói, anh ta luôn theo dõi Chu Thiến rất sát sao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.