Công Chúa Của Ta Trọng Sinh

Chương 140: Chương 140: Một đêm mộng đẹp




Kỳ Dương bị lời Lục Khải Phái nói đến đau răng, nhưng không thể không thừa nhận lời nàng nói chính xác. Từ xưa đến nay, thần tử phụ chính không có mấy người có kết cục tốt, đừng nói là nhìn các nàng thân cận với tiểu hoàng đế, kỳ thật ẩn chứa rất nhiều tai hoạ ngầm.

Đương nhiên, trải qua một phen đối thoại, Kỳ Dương cũng minh bạch Lục Khải Phái không chỉ không luyến tiếc quyền thế, càng là ước cho hai người các nàng mau chóng thoát thân. Chuyện này không có gì kỳ quái, hai người các nàng vốn dĩ cũng đã thương lượng, chờ sau khi Thái Tử đăng cơ thì ly kinh đi du lịch khắp thiên hạ, cuối cùng hồi đất phong định cư. Nếu không có chuyện ám sát, tân đế đăng cơ, các nàng hiện giờ đều nên từ quan thu thập hành lý!

Đáng tiếc, thế sự khó liệu, tình cảnh hiện giờ như vậy, các nàng phải lưu lại kinh thành nhiều thêm mấy năm.

Nhìn sắc trời không còn sớm, Kỳ Dương bắt đầu kéo Lục Khải Phái đi trở về, đi được nửa đường, nàng cân nhắc rồi nói: “A Phái, ta biết ý của nàng, nhưng bất luận là đối với A Tề hay vẫn là những người khác, mấy năm nay ta đều sẽ không thiếu cảnh giác. Chúng ta cũng không ở kinh thành lâu, chỉ chờ A Tề đại hôn rồi tự mình chấp chính, ta cũng không phụ lòng những gì hoàng huynh giao phó.”

Nói tới đây, Kỳ Dương lại nhìn về phía Lục Khải Phái, thành khẩn nói: “Chỉ là mấy năm nay, còn muốn nhờ A Phái cùng ta cùng hảo hảo dạy dỗ A Tề, khiến cho hắn đủ tư cách trở thành đế vương.”

Kỳ thật, Kỳ Dương nói lời này cũng không tính là đột ngột. Mấy năm...hoặc là cũng có thể nói trong một năm nay, rốt cuộc Kỳ Dương đã thấy được một Lục Khải Phái hoàn toàn khác với ấn tượng của nàng.

Kiếp trước đối phương mất sớm, ấn tượng của nàng đối với nàng ấy vẫn luôn dừng lại ở dáng vẻ quân tử trời quang trăng sáng, còn vì nàng tùy tiện chết đi mà ít nhiều gì cũng thấy nàng đơn thuần, dễ bị khi dễ. Nhưng mà nhìn lại hiện giờ, nàng nói giết chết Lục Khải Thành thì lập tức giết, nói muốn diệt trừ Tạ Viễn cũng liền diệt trừ. Mấy năm trước, nàng tự mình ra tay giết Lục Khải Thành, thủ đoạn còn lộ ra non nớt, nhưng đến Tạ Viễn nàng lại mượn đao giết người, đối phương dù muốn báo thù đều tìm lầm nơi!

Cho dù Kỳ Dương đối đãi với người nàng yêu có thiên vị ra sao, cũng không thể không thừa nhận Lục Khải Phái xác thật không thiếu tâm cơ thủ đoạn, cũng có cũng đủ nhẫn tâm, còn phải tùy xem nàng có nguyện ý làm xong hay không.

Mà những tâm cơ, thủ đoạn đó lại từ đâu tới?

Không có người vừa sinh ra đã biết, cho nên nàng tất nhiên cũng học được. Kỳ Dương rốt cuộc nhớ tới, Lục Khải Phái từ nhỏ đã đi theo, được dạy dỗ như Lục Khải Thành, mà người Lục gia và Tạ gia có nhiều mưu đồ, có thể nghĩ được bọn họ sẽ dạy dỗ người thừa kế chút gì đó.

Bản thân Kỳ Dương cũng được Thái Tử tự mình vỡ lòng giáo dưỡng, nhưng tất nhiên hoàng tử và công chúa, nam tử và nữ tử có cách học và cách dạy khác nhau. Nàng sợ chính mình quá mức phiến diện sẽ khiến tiểu hoàng đế lầm đạo, lúc này mới tìm người thừa kế được tiếp thu “giáo dục chính thống”như Lục Khải Phái, muốn cho nàng hỗ trợ và dưỡng thành tiểu hoàng đế.

Lục Khải Phái trước sau như một, cũng sẽ không cự tuyệt Kỳ Dương cái gì, vì vậy gật đầu đồng ý: “Điện hạ sở cầu, ta tất nhiên dốc hết toàn lực.” Nói xong, nàng lại dừng một chút, mới tiếp tục nói: “Nhưng mà tương lai còn dài, bệ hạ cũng không biết khi nào mới có thể đại hôn rồi tự mình chấp chính, chúng ta vẫn là nên định ra trước mới được. Ba năm hay năm năm, luôn phải định ra một con số.”

Kỳ Dương nghe vậy, nghiêng đầu nhìn lại đây, ánh mắt thâm thúy.

Lục Khải Phái chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Sớm chút định ra ngày tháng, chúng ta cũng thật sớm lo liệu. Vả lại, sau khi định ra, chúng ta cũng có thể báo cho bệ hạ, miễn cho hắn ngày sau lớn lên còn tưởng rằng đôi ta tham luyến quyền bính, lại có rất nhiều phỏng đoán không cần thiết.”

Lời này nói rất quang minh chính đại, nhưng sao Kỳ Dương lại cảm thấy không thể tin được?

Nhưng nàng cũng suy nghĩ đến lời Lục Khải Phái nói, cảm thấy trước tiên nên ước định tốt với tiểu hoàng đế, xác thật có thể miễn rất nhiều phiền toái. Tiểu hoàng đế là con mồ côi của Thái Tử, nàng thật sự không muốn sau này cùng hắn nháo như nước với lửa.

Nhưng cùng lúc đó, mọi chuyện đều có mặt lợi và mặt hại. Nếu tiểu hoàng đế là người biết tự mình tiến bộ, nghe được các nàng ước định thời gian muốn buông tay, sẽ tự càng thêm nỗ lực học tập và trưởng thành. Nhưng nếu hắn là người đần độn lại không có chí cầu tiến, chỉ cần nghĩ sớm muộn gì cũng có thể tự mình chấp chính, còn có cô phụ và cô mẫu trải phẳng con đường cầm quyền giúp hắn, chỉ sợ lập tức muốn lơi là. Tương lai ra sao càng không thể biết.

Kỳ Dương suy nghĩ mặt lợi và mặt hại một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định tin tưởng nhân phẩm của tiểu hoàng đế, liền nói: “Như vậy cũng được.”

Sau đó, hai người thương nghị một hồi, hiện giờ tiểu hoàng đế đều mười hai, nói nhỏ cũng không tính là nhỏ, ba năm sau đại hôn càng không tính sớm. Nhưng muốn dạy dỗ hắn chuyện chính vụ, cũng không biết ba năm có đủ hay không, cho nên hai người cuối cùng cũng không định ra ngày tháng cụ thể. Chỉ cần ba đến năm năm, nếu là năm năm sau biểu hiện của tiểu hoàng đế vẫn như cũ, không thể khiến người vừa lòng, các nàng cũng sẽ không ở lâu.

Năm năm sau, tiểu hoàng đế sẽ tròn mười bảy, là lúc người thiếu niên huyết khí phương cương, cũng sẽ không nguyện ý bị trưởng bối quản thúc. Thật tới lúc đó còn không buông tay, chỉ sợ mâu thuẫn dần dần nảy sinh, cuối cùng ngay cả quan hệ cô chất cũng không còn.

Kỳ Dương bị thuyết phục, gật đầu đồng ý, liếc mắt chợt nhìn thấy Lục Khải Phái thở ra nhẹ nhõm.

Nàng có chút buồn cười, bước đi vài bước mới phản ứng lại đây, bỗng nhiên xoay người híp mắt nhìn về phía Lục Khải Phái: “A Phái, hôm nay nàng nói với ta nhiều như vậy, thật sự cũng chỉ là lo lắng lời nói hoàng huynh để lại, phòng bị chu đáo thôi sao?”

Lục Khải Phái không nói, nàng nhìn Kỳ Dương, khuôn mặt tràn đầy vẻ thuần lương.

Kỳ Dương sao không hiểu nàng? Vừa thấy dáng vẻ Lục Khải Phái như thế liền biết mình đoán trúng, trong lúc nhất thời lại buồn cười lại tức giận, tiến lên liền kéo lấy vạt áo của đối phương, bất mãn nói: “Cả ngày nàng lại miên man suy nghĩ chuyện gì vậy? Thật đúng là khi ta sẽ tham luyến quyền bính hay sao?”

Lục Khải Phái cũng không vì động tác của đối phương mà buồn bực, ngược lại còn cười nịnh nọt, nói: “Như thế nào sẽ? A Ninh là người giữ chữ tín nhất.”

Nói thì nói như vậy, nhưng công chúa xuất thân hoàng thất, lại có mấy người thật sự có thể đem quyền thế coi như mây bay? Các nàng sinh ra đã phú quý, sinh ra đã cầm quyền bính, tham lam quyền thế là chuyện hết sức bình thường.

Lục Khải Phái tin tưởng Kỳ Dương, nhưng nàng vẫn quyết định ngay từ đầu liền hắt cho nàng ấy hai gáo nước lạnh.

Kỳ Dương cũng không biết giận, nàng kéo Lục Khải Phái cùng nàng đùa giỡn một hồi, rốt cuộc bóc qua chuyện này.

- --

Một ngày ồn ào náo nhiệt cuối cùng vẫn trôi qua.

Không quyết tuyệt quạnh quẽ như ngày hôm qua, đêm nay Lục Khải Phái đưa Kỳ Dương về cửa phòng ngủ, hai người lại có chút lưu luyến đối phương.

Phu thê cùng giường mà ngủ mấy năm, hai người sớm đã quen với nhiệt độ cơ thể lẫn nhau. Chớ nói mấy ngày nay Kỳ Dương thiếu Lục Khải Phái bên người mà luôn khó ngủ, hằng đêm gặp ác mộng, ngay cả bản thân Lục Khải Phái cũng hoàn toàn không yên.

Trước mắt lại phải một lần nữa rời đi, Lục Khải Phái đặc biệt không nỡ. Nhưng Kỳ Dương hôm qua mới nói muốn giữ đạo hiếu, nàng cũng mới dọn đi ngày hôm qua, đêm nay liền dọn về thì tuyệt đối không ổn. Tuy rằng không có ai sẽ nhìn chằm chằm hậu viện của công chúa phủ, nhưng tối hôm qua nếu không trực tiếp dọn đi thì sẽ rất náo loạn, tối hôm qua đều nháo một hồi, hiện tại sao lại có thể gióng trống khua chiêng dọn về?

Lục Khải Phái ủy khuất vô cùng, nhìn phòng ngủ vốn dĩ cũng thuộc về mình, cả người cực kỳ nản lòng.

Trong lòng Kỳ Dương cũng không nỡ, nhưng nhìn Lục Khải Phái lúc nãy còn khí phách hăng hái, hiện tại cả người đều héo tàn thì có chút buồn cười. Cuối cùng cũng chỉ giúp nàng sửa lại cổ áo, nói: “Được rồi, sắc trời không còn sớm, nàng cũng trở về nghỉ ngơi đi.”

Lục Khải Phái có chút không cam lòng, nhưng không phải là vì nàng phải ở thư phòng ngủ một đêm, mà là vì phải giữ đạo hiếu ba năm, nàng phải ở trong thư phòng ba năm a! Lúc trước còn không có nghĩ đến, hiện tại ngẫm lại, e rằng phải đợi ba năm sau tiểu hoàng đế tự mình chấp chính, nàng dẫn theo Kỳ Dương rời kinh thì hai người mới có thể lại ở bên nhau sao?

Ngày tháng còn dài đằng đẵng như vậy, quả thực làm người tuyệt vọng!

Lục Khải Phái không cam lòng, ngo ngoe rục rịch: “A Ninh, nàng đã nhiều ngày cũng chưa nghỉ ngơi tốt, mắt đều xanh đen cả.”

Nói lời này buổi sáng còn hảo, hai người ở bên nhau cả ngày, buổi tối mới nói đến cái này, không chê muộn sao?

Kỳ Dương không còn lo lắng như bấy lâu nay, tâm tình nàng hôm nay cũng không tồi, bỗng nhiên có hứng thú muốn nghe xem Lục Khải Phái rốt cuộc muốn làm cái gì. Vì thế nàng giả vờ không hiểu phong tình, tiếp lời của đối phương: “Chính vụ bận rộn, không được yên giấc, cho nên tối nay ta định ngủ sớm.”

Lục Khải Phái một chút cũng không bị nghẹn lại, tiếp lời đối phương: “Vậy ta đây vào phòng, trông chừng nàng đi vào giấc ngủ được không?”

Kỳ Dương không nghĩ tới nàng sẽ có ý định như vậy, nhất thời ngơ ngẩn, kết quả đã bị Lục Khải Phái xem như ngầm thừa nhận rồi trực tiếp nắm tay kéo vào phòng ngủ. Kỳ thật, không có người khác nhìn chằm chằm, hai người muốn như thế nào cũng đều có thể. Nhưng trong lúc giữ đạo hiếu, phu thê không được cùng phòng là sự thật, nhưng lại không hề quy định phu thê không được tiếp xúc, bằng không một hồi giữ hiếu qua đi, không biết có thể chia rẽ bao nhiêu phu thê ân ái.

Vì thế phò mã hôm qua mới bị đuổi ra cửa phòng, hôm nay lại công khai nghênh ngang vào nhà.

Lục Khải Phái cũng không muốn làm chuyện gì khác, nàng chỉ không muốn quá tách biệt với Kỳ Dương ngay từ đầu. Khác phòng thì cũng phải gần gũi theo cách khác, vẫn là cần phải làm chút việc thân cận, nếu không nàng thật không hiểu ba năm sau hai người sẽ ở chung như thế nào.

Vào phòng rồi thắp đèn, Lục Khải Phái nhìn thấy khuôn mặt Kỳ Dương gầy ốm đi không ít, có chút đau lòng: “Sớm chút nghỉ ngơi đi, ta không quấy rầy nàng mà chỉ ở bên cạnh trông chừng, chờ nàng ngủ rồi thì ta sẽ rời đi.”

Kỳ Dương thấy trong mắt Lục Khải Phái tràn đầy đau lòng, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, trong lòng lại mềm đến kỳ cục: “Kỳ thật nàng không cần trông ta, cũng nên sớm chút trở về nghỉ ngơi. Gần đây trong triều có nhiều việc, còn phải đề phòng tiểu nhân quấy phá, nàng cũng phải chú ý thân thể của mình.”

Lục Khải Phái cười đồng ý, nhưng không có nghe lời rời đi.

Kỳ Dương không có biện pháp với nàng, kỳ thật trong lòng cũng không có kiên định muốn đuổi người đi như vậy, rốt cuộc có Lục Khải Phái ở bên cạnh, nghĩ cũng biết đêm nay nàng nhất định sẽ không tiếp tục mất ngủ. Vì thế, nàng đơn giản tháo trang sức rồi thay y phục, chỉ trong chốc lát đã nằm ở trên giường.

Lục Khải Phái tuân thủ lời hứa, chỉ ở bên giường bảo vệ nàng, cũng không nói nhiều, an an tĩnh tĩnh nhưng lại mang đến cảm giác tồn tại rất rõ ràng.

Kỳ Dương nằm trên chiếc giường rộng rãi, có chút không quen như thế, không khỏi mở mắt liên tục nhìn nàng. Kết quả đã bị Lục Khải Phái cười che lại đôi mắt, ôn nhu nói một câu: “Ngủ đi.”

Nhắm mắt lại, bốn phía đều là bóng tối, có một bàn tay xinh đẹp mềm ấm che lại đôi mắt nàng.

Kỳ Dương nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được có một ánh mắt ôn nhu đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt như vậy không những không có quấy nhiễu đến nàng, ngược lại còn khiến trái tim trống vắng hồi lâu của nàng được lấp đầy. Dưới bàn tay xinh đẹp, trong bóng tối một mảnh yên lặng, nàng cảm thấy an tâm, cũng cảm thấy thỏa mãn, cơn buồn ngủ bấy lâu nay bất tri bất giác xông đến.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Kỳ Dương mơ mơ màng màng cảm thấy mình có lẽ đã quên cái gì đó, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra.

Trong lúc hoảng hốt, nàng dường như nghe được Lục Khải Phái nói một câu: “Điện hạ, hoa đào bên bờ Thanh Hà năm nay lại nở.”

Kỳ Dương không nghe Lục Khải Phái nói xong thì đã hoàn toàn ngủ rồi, cũng đã quên mất những gì nàng lúc nãy suy nghĩ. Nhưng tại một đêm này, trong lúc ngủ mơ, nàng lại mơ thấy rừng hoa đào vô biên vô hạn, mơ thấy người mà nàng sơ ngộ ở rừng hoa đào.

Từ nay về sau một đêm mộng đẹp, khó được yên giấc.

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Khải Phái (hất nước lạnh): Điện hạ, nàng thanh tỉnh một chút, sau khi nắm quyền tuyệt đối không cần luyến tiếc buông ra a!

Kỳ Dương (lau mặt): Người cần thanh tỉnh một chút phải là nàng! Điều bản công chúa luyến tiếc buông tay, ngoại trừ nàng thì không có thứ gì khác.

Lục Khải Phái (ngượng ngùng giấu chậu nước): A.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.