Công Chúa Đại Phúc

Chương 2: Chương 2: Biến cố thay đổi vận mệnh




Sinh nhật mười tuổi của Đại Phúc ngoại trừ Nhược phu nhân trong vương phủ không còn ai nhớ. Nhưng mọi người ở nước Cảnh lại nhớ rõ, bởi vì đó cũng là ngày vui của một Vương gia nước Cảnh. Ngày sinh nhật của Vương gia Cảnh Thân Uẩn, Dự vương gia mang theo phi tử vương tôn trong vương phủ đến phủ đệ chúc mừng.

Mẹ con Nhược phu nhân không có tư cách tham gia.

Trên thực tế, từ khi Đại Phúc ba tuổi, Nhược phu nhân đã không tham dự các loại yến tiệc. Đêm ấy, cũng như mọi khi, bà đang giảng bài cho Đại Phúc, giảng được một nửa thì có nô bộc đến gõ cửa, nói là Tần phu nhân cho mời. Bà không lo lắng Tần phu nhân đối với mẹ con bà thế nào, huống chi đây là người cùng cảnh ngộ, vị Tần phu nhân này cũng xuất thân không tốt, cũng bị Dự vương gia có mới nới cũ, cũng cùng là các phu nhân của hắn.

Quả nhiên sau khi Nhược phu nhân cùng Đại Phúc đi qua, chính là cùng Tần phu nhân dùng cơm và trò chuyện, sau đó thì cáo từ.

Đến đây, với Đại Phúc mọi sự vẫn vậy, không gì thay đổi.

Trời vẫn trời ấy, trăng vẫn trăng kia.

Nhưng khi nàng đi tới hậu viện của Tần phu nhân mọi sự bắt đầu thay đổi.

Rất nhiều năm sau, khi nhớ lại, nàng vẫn cảm tạ Tần phu nhân — nếu không vì Tần phu nhân nhất thời quật khởi, mời mẹ con nàng, có lẽ nàng cả đời chỉ có thể làm một Đại Phúc nửa si nửa dại — nhưng tiếc là Tần phu nhân mất sớm, hưởng dương chưa tới ba mươi hai năm.

Nhược phu nhân cùng Đại Phúc lẳng lặng trở về lãnh viện. Đêm ấy trăng thực tròn, đêm rất đẹp. Đại Phúc ăn no, thoải mái, có vài phần buồn ngủ. Đi đến nửa đường thì nghe có tiếng ồn ào.

"Vương gia hồi phủ!"

"Có thích khách! Bắt lấy thích khách!"

Âm thanh ngày càng náo loạn. Đại Phúc không biết chuyện gì, chỉ cảm thấy mẫu thân gắt gao nắm tay nàng, bàn tay ướt sũng . Tiếng đao kiếm, tiếng la hét đồng loạt bùng nổ.

"Phúc Nhi, mau, chúng ta mau tìm một chỗ trốn đi!" Nhược phu nhân thực hối hận, nếu không đáp ứng lời mời của Tần phu nhân, lúc này Đại Phúc sớm đã đang ngủ, lại càng không gặp phải tai bay vạ gió trước mắt.

"Dạ!" Đại Phúc theo Nhược phu nhân chạy đến Lý hoa viên, tránh ở sau ngọn giả sơn,

"Nhưng là, mẫu thân ... Mẫu thân?"

Nhược phu nhân biết nàng muốn hỏi chuyện gì, nhưng chưa biết giải thích với đứa con ngốc nghệch như thế nào cho rõ ràng?

"Suỵt!" Nhược phu nhân đặt ngón tay lên môi nàng, "Đừng nói, cứ trốn ở đây đã!"

Đại Phúc nhu thuận gật gật đầu. Một lát sau, tiếng động ở tiền viện tựa hồ đã nhỏ xuống. Nhược phu nhân đang do dự nên trở về hay không, lại nghe thấy một động tĩnh rất nhỏ. Bà kinh sợ kéo theo đại Phúc cùng quay người lại.

Trước mặt là một Hắc y nhân, mặt mũi đều che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt tinh quang nhấp nháy.

"A!" Nhược phu nhân chưa kịp kêu cứu, yết hầu đã căng thẳng, nói không ra tiếng.

Đại Phúc chỉ thấy Hắc y nhân điểm 1 cái trên người mẫu thân, mẫu thân liền ngây dại. Nàng hoảng sợ lắc tay mẫu thân, mẫu thân vẫn không để ý tới nàng, chỉ lấy mắt nhìn chằm chằm Hắc y nhân, ánh mắt giống như cầu xin.

Hắc y nhân lạnh lùng nói: "Ta giải huyệt đạo cho ngươi, ngươi đừng lớn tiếng kêu người đến là được!"

Nhược phu nhân sau khi được giải huyệt thì đau khổ cầu xin: "Ngươi buông tha chúng ta đi, chúng ta coi như không phát hiện ngươi."

Hắc y nhân cẩn thận đánh giá Nhược phu nhân một lát, đột nhiên hỏi: "Phu nhân xưng hô như thế nào?" Hắn một mình ám sát Dự vương gia, không nghĩ vương phủ có cao thủ, bất ngờ bị truy đánh mãnh liệt, không có đường ra bèn trốn vào trong vương phủ, chạy trốn đến hoa viên vừa vặn gặp hai người này. Nhược phu nhân mặc dù đã có con nhưng phong thái hơn người, sau khi giải huyệt, ngôn ngữ vẫn trấn định. Hắc y nhân đoán đây là người có vai vế trong phủ bèn có ý định dùng hai mẹ con để uy hiếp, tìm cách thoát khỏi vương phủ.

Nhược phu nhân sau hồi hoảng hốt, trả lời hắn: "Ta là Nhược phu nhân."

Hắc y nhân đột nhiên nhìn sang Đại Phúc rồi cười, nói: "Vậy ngươi chính là Nhược phu nhân, còn kia là Đại Phúc!"

Nhược phu nhân lập tức biến sắc, nước Cảnh ai ai cũng đều tin Dự vương gia yêu đứa con ngốc nên không khó tưởng tượng ý định của kẻ xấu trước mắt.

Đại Phúc mơ hồ không hiểu, nhìn bọn họ, chỉ thấy Hắc y nhân kia cười thì nàng cũng cười theo bản năng. Hắc y nhân nắm chặt cổ tay nàng, cười to nói: "Đại Phúc trong tay, ta có thể thoát khỏi vương phủ rồi!"

Tay Đại Phúc bị hắn làm đau, cụp mắt nói: "Đau... Buông tay!"

Hắc y nhân nhìn vẻ mặt nàng, càng tin tưởng thân phận của nàng, bèn nắm thắt lưng nàng, đi nhanh ra hoa viên.

"Cảnh Thân Mậu! Ngươi đi ra cho ta!"

"Mẫu thân!" Đại Phúc vươn hai tay về phía mẫu thân nhưng càng lúc lại càng cách xa.

"Buông Phúc Nhi ra! Bắt ta đi, đừng bắt Phúc Nhi ..." Nhược phu nhân đuổi không kịp, nửa sau câu nói nói tan biến trong gió, "Vương gia cũng không..."

Đại Phúc ở giữa không trung, so với "Phượng phi hà" còn là rất cao nhưng lại không cảm thấy một chút tự do. Nàng bị hắc y nhân giữ chặt trong tay, phía dưới là vòng vây của thị vệ vương phủ, trong tay lăm lăm binh khí, thần sắc đầy cảnh giới. Rất nhanh, nàng thấy Dự vương gia với ánh mắt có vẻ châm chọc.

"Cảnh Thân Mậu! Ngươi xem xem trong tay ta là ai?"

Đại Phúc bị giơ lên cao, nhưng không ai thèm nhìn nàng. Nàng cũng không nhìn bọn hắn, chỉ đưa mắt tìm mẫu thân.

"Không phải là Đại Phúc sao?" Cảnh Thân Mậu khinh khi nói, phía sau hắn, người hầu tâm phúc lập tức bưng tới một chiếc ghế bành, Cảnh Thân Mậu thong dong ngồi xuống, "Ta khuyên ngươi đừng si tâm vọng tưởng lấy con bé làm tấm mộc, biết điều thì khoanh tay chịu trói đi."

Đại Phúc cảm thấy thân mình hơi hơi rơi xuống, theo sau là giọng nói cất cao: "Cảnh Thân Mậu ngươi đừng tưởng gạt được ta, trong tay ta rõ ràng là tâm can bảo bối của ngươi, nếu không muốn con bé bị thương thì hãy lập tức bảo đám thuộc hạ lui ra, mang đến cho ta 1 con khoái mã, sau khi ra ngoài thành ta sẽ thả Đại Phúc của ngươi!"

"Ha ha!" Cảnh Thân Mậu bật cười, trong mắt đã tràn ngập trào phúng.

"Á! Mẫu thân ... Mẫu thân! Đau!" Đại Phúc đau đớn cả nửa người, một bên cánh tay như muốn đứt lìa.

"Phúc nhi! Phúc nhi..." Mặc dù cách rất xa, tiếng gọi thê lương của Nhược phu nhân vẫn truyền tới, tiếng gọi ấy người vô tình nghe xong cũng phải động tâm, nhưng Dự vương gia chẳng những vô cùng thờ ơ mà còn cười ha hả:

"Ha ha ha! Buồn cười, buồn cười! Thật buồn cười!"

Thích khách đã bị dồn vào đường cùng, không cách nào thoát ra được. Nơi này ngày càng có nhiều người kéo đến xem, khung cảnh trở nên náo nhiệt. Phía sau Dự vương gia dần dần xuất hiện những nữ nhân trang điểm xinh đẹp. Nhược phu nhân rốt cục cũng đuổi tới, quỳ gối trước Dự vương gia không ngừng dập đầu: "Cầu xin Vương gia từ bi, cứu Phúc nhi đi!"

Tiếng dập đầu ấy không khỏi làm Đại Phúc nước mắt tuôn trào.

"Mẫu thân! Không cần!" Lần này nàng không hề lắp bắp mà là không ngừng lặp lại câu nói kia, "Mẫu thân! Không cần..."

Hắc y nhân thấy Nhược phu nhân dập đầu đến chảy máu mà Cảnh Thân Mậu sắc mặt không đổi, mới tin Đại Phúc trong tay mình không phải là phúc lớn của hắn! Nhưng hắn vẫn không cam lòng, căm giận nói: "Hổ dữ không ăn thịt con, chẳng lẽ Đại Phúc không phải con ngươi sao Cảnh Thân Mậu?"

Cảnh Thân Mậu từ từ nói: "Nó là đứa ngốc, thứ vô dụng! Không phải bổn vương thương hại nuôi lớn thì nó đã chết từ lâu. Bổn vương có thể để nó sống đã là nhân từ lắm rồi. Bây giờ nó cũng nên đền đáp, nên vì bổn vương chết một lần xem sao?"

"Vương gia!" Nhược phu nhân đột nhiên ngẩng vầng trán đã loang lổ vết máu lên, "Những gì đã qua thiếp xin lỗi ngài, hôm nay nếu ngài cứu Phúc nhi, thiếp xin trọn đời hầu hạ ngài!"

Cảnh Thân Mậu lạnh lùng nói: "Muộn rồi Nhược Nhi! Nếu mười năm trước ngươi đối với bổn vương như vậy, bổn vương chắc chắn vui mừng xem ngươi bằng trời..." Trong mắt nữ nhân phía sau hắn hiện lên một tia ác độc, nhưng khi nghe hắn nói hết câu thì vui vẻ ra mặt. "Nhưng ngươi đúng là không biết soi gương, ngươi bây giờ đừng nói là thị hầu bổn vương ngay cả làm hạ nhân cho bổn vương cũng không xứng! Đi đi, đừng làm vướng mắt ta!"

Nhược phu nhân ngẩn ra rồi cất giọng thê lương: "Những tình xưa nghĩa cũ nếu có thì tối nay cũng đã hết. Ta vô ơn bạc nghĩa, chồng ta cũng phụ ta. Ta không van xin ngài nữa!" Nói rồi bà nghiêm nghị đứng lên, xoay người về phía Phúc nhi.

Cảnh Thân Mậu nghe xong câu nói sau cùng của Nhược phu nhân, cơ hồ chìm vào kỷ niệm trong quá khứ. Bọn thị vệ không thấy hắn ra lệnh nên ở tại chỗ chờ đợi. Chỉ thấy Nhược phu nhân nghiêng ngả lảo đảo về phía hắc y nhân và đại Phúc, gương mặt loang lổ vết máu.

Cảnh Thân Mậu sau khi hoàn hồn thì cười lạnh, đưa tay lên phất 1 cái, lệnh giết ba người, bọn thị vệ khát máu tuốt ngay đao kiếm ra khỏi vỏ.

"Mẫu thân! Phúc nhi không đau , mẫu thân cũng không đau !" Đại Phúc lại vươn đôi tay nhỏ bé về phía Nhược phu nhân.

Xa xa kia là những đao kiếm vô tình.

Nhược phu nhân hai tay cầm tay Đại Phúc, Hắc y nhân dậm chân 1 cái, bỗng nhiên lại kéo lấy Đại Phúc. Đại Phúc nghe bên tai tiếng hắn cuồng bạo: "Ta không tin ngươi có thể độc ác đến vậy!"

Nửa người lại bị đau như cắt nhưng so ra vẫn chưa bằng nỗi dứt ra khỏi bàn tay mẫu thân, Đại Phúc đau đớn khôn nguôi.

Thấy hắc y nhân đánh tới, Dự vương gia quyết liệt ra lệnh.

"Giết!"

"Phúc nhi!" Nhược phu nhân kêu lên tuyệt vọng, cùng lúc đó, Đại Phúc cảm thấy mắt hoa lên.

###

Đó là một cơn ác mộng. Rõ ràng hai mắt mở to lại nhìn không thấy, liều mạng la lên lại nghe không được. Bốn phía vô biên vô hạn vây quanh nàng. Nàng chỉ có thể cảm thấy tiếng hô to rồi có 1 thứ chất lỏng chảy trên da, cơ thể như có cảm giác tứ chi đứt lìa. Nhưng nàng không muốn chết, nàng muốn sống. Đầu nàng như bùng nổ, tư duy chưa bao giờ từng có lại vận động mãnh liệt và rõ ràng như vậy, giống như một con quay xoay tròn cực nhanh lại hiện ra hoa văn tinh xảo.

- Ta là ai?

- Đại Phúc? Cảnh Vĩnh Phúc!

Não bộ mười năm hồ đồ đột nhiên thanh tỉnh.

Đúng vậy, nàng là Đại Phúc, đứa trẻ ngốc Đại Phúc. Nàng là Đại Phúc, đứa trẻ mà phụ thân thà bỏ mặc cho chết chứ không cứu. Nàng là Đại Phúc, đứa trẻ bị mọi người lấy ra làm trò đùa, diễu cợt, … Nàng vì sao còn sống trên đời?

Đại Phúc lấy hết sức để đứng lên, cố gắng nâng mí mắt. Một chất lỏng ấm áp lại lạnh lẽo chạy quanh nàng, rất thoải mái, rất giống cảm giác được ở trong lòng mẫu thân. Không, mẫu thân của nàng, mẫu thân — mười năm, có thể nhớ lại chuyện cũ lại giống như một cơn ác mộng, ngay cả một đứa trẻ ngốc không hiểu mọi chuyện thì cũng không chịu nổi chuyện cũ.

Nhưng là mẫu thân níu kéo nàng trở lại. Mẫu thân luôn hòa ái mỉm cười, ban ngày nắm bàn tay bé nhỏ của nàng hai mẹ con cùng chạy trong khuôn viên lãnh viện lạnh lùng mà trong trẻo; buổi tối ôn nhu nhỏ nhẹ giảng bài cho nàng.

Trước kia nàng như người nằm mộng, thần trí không rõ, nhưng hiện tại nàng đã tỉnh. Nàng muốn cho mẫu thân biết, con gái của mẫu thân không ngốc, một chút cũng không... Nàng không bao giờ muốn thấy mẫu thân khóc nữa, nàng thầm nguyện làm cho mẫu thân vui vẻ...

— cho dù thế gian có lạnh như băng.

Đại Phúc rốt cục cũng có thể nghe những âm thanh xung quanh, người nàng yêu thương nhất trên đời đang gọi nàng: Phúc nhi! Phúc nhi...

— nàng muốn sống sót!

— đúng vậy, nàng muốn sống sót, muốn cùng với mẫu thân ở trên đời này vui vẻ sống.

Thái y sớm đã tưởng phải nói cho người mẹ đáng thương kia rằng con của bà không có khả năng thức tỉnh, lúc này lại phát hiện hơi thở đứa bé mong manh nhưng đã dài hơn, sau đó lại mạnh dần lên.

Sau khi chẩn mạch, Thái y kinh ngạc nói: "Chúc mừng Nhược phu nhân, đứa nhỏ này thực đúng với tên, quả là có phúc lớn! Đã đến cửa tử vẫn có thể quay về, giờ chỉ cần chú tâm điều dưỡng, không quá nửa năm, bảo đảm bà sẽ có lại một Đại Phúc đầy sinh lực!" Nhìn Nhược phu nhân vừa nín khóc đã mỉm cười, Thái y cảm khái: sống thì đã sao? Đã một đứa con ngốc lại them bà mẹ ngốc, Nhược phu nhân chẳng lẽ không biết đứa nhỏ như vậy còn sống cũng chỉ liên lụy bà?

Cảnh Vĩnh Phúc lẳng lặng nằm trên giường, nửa tháng sau lại trở lại nhân thế. Như nàng dự đoán, vừa mở mắt đã thấy mẫu thân. Nhược phu nhân bưng chén thuốc hai tay run run, nước mắt lung tròng.

"Phúc nhi..."

Cảnh Vĩnh Phúc cẩn thận nhìn mẹ, Nhược phu nhân thật sự xinh đẹp phi thường, mặc dù thần sắc tiều tụy cũng vẫn rất quyến rũ. Khuôn mặt dài, chân mày thanh nhã, làm cho người ta vừa nhìn liền thấy thân thiết.

Không biết nhìn nhau bao lâu, Nhược phu nhân rốt cục phát hiện điều khác lạ. Phúc nhi có chỗ không giống. Vẫn là Phúc nhi khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn, vẫn là hàng mi thưa thớt ... Nhưng ánh mắt đã hoàn toàn khác. Trước đây ánh mắt ấy ngây dại thì giờ đây thần thái lại rạng rỡ, con ngươi đen láy đầy sinh khí.

"Mẫu thân!" Cảnh Vĩnh Phúc dừng một chút rồi nói, "Mẹ con ta rời nơi này đi!"

Chén thuốc từ trên tay Nhược Phu Nhân rơi xuống đất.

"Phu nhân, làm sao vậy?" Nha đầu ở ngoài cửa vội vào hỏi.

Cảnh Vĩnh Phúc cười nhẹ với mẫu thân rồi lại nhắm mắt.

"Không có gì, ta không cẩn thận làm rơi chén thuốc. Ngươi nhặt lên giúp ta." Nhược phu nhân có vài phần kích động, ánh mắt vẫn không rời Đại Phúc.

"Dạ, phu nhân đừng để mình quá mệt." Nha đầu tiến vào thu dọn rồi quay đầu bước đi .

Chờ nha đầu đi xa, Nhược phu nhân nhẹ giọng gọi: "Phúc nhi!"

Cảnh Vĩnh Phúc lại mở mắt ra: "Mẫu thân..."

"Phúc nhi... con ... Rốt cục đã tỉnh!"

"Đúng vậy, mẫu thân, con đã ngủ lâu lắm rồi." Cảnh Vĩnh Phúc khẽ nhấc đầu ngón tay,

Nhược phu nhân liền cầm tay nàng. Tay mẫu thân nàng thực ấm áp, thực ôn nhu.

"Mười năm, mẫu thân, Phúc nhi thật sự là ngủ lâu lắm rồi! Bất quá hiện tại Phúc nhi đã tỉnh, hoàn toàn tỉnh. Mẫu thân." Lần đầu tiên nói được nhiều như vậy, Cảnh Vĩnh Phúc nói rất chậm nhưng không hề lắp bắp .

Nhược phu nhân rốt cuộc nhịn không được, nước mắt đã tuôn xuống ướt cả tay Cảnh Vĩnh Phúc. Đây là thời khắc bà hạnh phúc nhất từ trước tới nay. Đứa con ngốc nghếch bà ngậm đắng nuốt cay dưỡng dục mười năm nay đang bình tĩnh nói với bà:

"Con không ngốc! Cũng sẽ không bao giờ trở thành ngốc!"

Thời gian một ngày qua rất nhanh nhưng hôm nay lại dài lê thê. Nhược phu nhân kể lại cho Cảnh Vĩnh Phúc tất cả mọi chuyện.

Cái đêm thay đổi vận mệnh của Cảnh Vĩnh Phúc, nàng bị Hắc y nhân bắt làm con tin, Dự vương gia lại hạ lệnh giết không cần hỏi, cuối cùng trong cơn đao kiếm vô tình chẳng ai ngờ được cứu vớt Cảnh Vĩnh Phúc lại là Hắc y nhân. Hắn lấy thân thể bảo hộ Cảnh Vĩnh Phúc, thế cho nên Cảnh Vĩnh Phúc không bị nguy hiểm tính mạng. Khi hắc y nhân chết, bọn thị vệ cũng ngừng tay. Chỉ là, tuy không chết nhưng nàng cũng bị trọng thương. Thật đáng buồn cười, cuối cùng cứu Cảnh Vĩnh Phúc không phải là người thân của nàng mà là kẻ muốn giết nàng. Có lẽ là do lương tâm của hắc y nhân trỗi dậy trong nhất thời, hay hắn không muốn cùng chết với một kẻ ngốc. Nhưng rốt cuộc hắn nghĩ như thế nào cũng chỉ có diêm vương biết. Thân phụ của Cảnh Vĩnh Phúc, Dự vương gia Cảnh Thân Mậu, thì chỉ nhìn đứa con nửa chết nửa sống của mình bằng nửa con mắt mà nói: "Thật đúng là Đại Phúc! Đứa ngốc phúc lớn!" Sau khi cho gọi Thái y, hắn không hề tới thăm Cảnh Vĩnh Phúc lấy 1 lần.

Cảnh Vĩnh Phúc nghe xong , trong lòng chẳng không có nửa điểm phẫn nộ, từ thời khắc đó, thời khắc hắn thấy chết không cứu còn hạ lệnh giết chết nàng, Dự vương gia không còn là phụ thân của nàng.

"Mẫu thân, con không có hứng thú nghe mấy chuyện này." Cảnh Vĩnh Phúc nói, "Con vừa từ 10 năm trước trở về, không biết đời người còn được mấy cái 10 năm”.

Nhược phu nhân vui vẻ mà cười. Không phải đứa trẻ ngốc, bà đã sớm biết con của mình là một thiên tài. Bà mang tới bộ sách, chỉ đọc tên bài thơ đã nghe tiếng Cảnh Vĩnh Phúc lanh lảnh đọc không ngừng.

"Mẫu thân, làm sao vậy?" Thấy Nhược phu nhân thần thái khác thường, Cảnh Vĩnh Phúc dừng lại hỏi.

Nhược phu nhân ôm chầm lấy nàng: "Con ngoan, mẫu thân sớm biết con không phải đứa trẻ bình thường! "

"Đúng vậy... Khi mẫu thân giảng bài, giọng mẫu thân rất êm tai nên con nhớ được ngay." Cảnh Vĩnh Phúc dừng một chút rồi nói, "Nhưng cũng có nhiều ý con không rõ, muốn mẫu thân giải thích cho con...." Nói chuyện một hồi, Cảnh Vĩnh Phúc cảm thấy đau đầu, đưa tay sờ mới phát hiện sau đầu có băng bó.

Nhược phu nhân thấy thế nói: "Thái y nói đầu con bị thương nên mới hôn mê lâu như vậy."

Lập tức Cảnh Vĩnh Phúc mơ hồ hiểu được vì sao nàng lại "Tỉnh". Rất nhiều năm sau, Thái y nói cho Cảnh Vĩnh Phúc biết, nàng nguyên là bị máu bầm trong não làm thành kẻ ngốc, sau não bị đánh mạnh, máu bầm tan ra nên nàng lại “tỉnh”.

Hai tháng sau đó, những lúc không có ai quấy rầy, Cảnh Vĩnh Phúc đều nằm trên giường im lặng đọc sách để nhớ mặt chữ. Kỳ thật nàng có thể đọc làu làu thi thư nên nhớ mặt chữ đơn giản hơn nhiều, chỉ có chút khó khăn trong việc lý giải ý tứ từng câu chữ. Nhược phu nhân không phải người chuyên dạy học, rất nhiều sách bà cũng không rõ, như thiên văn, tính toán, những sách này Cảnh Vĩnh Phúc đều phải tự mình mày mò thêm. Mười năm, Cảnh Vĩnh Phúc cần phải lấp chỗ trống kiến thức của mười năm này.

Nhược phu nhân giảng giải cho nàng thường sợ nàng quá mệt mỏi nên đều bắt nàng đi ngủ thật sớm. Cảnh Vĩnh Phúc cũng biết nàng quá nóng ruột, thân thể còn chưa khang phục, càng có rất nhiều thứ cần học. Nhưng là, ở lại vương phủ thêm 1 ngày nàng không được tự nhiên thêm một ngày.

"Mẫu thân, con nói rồi, chúng ta phải rời khỏi nơi này..." Cảnh Vĩnh Phúc thì thào nói, mơ hồ như đang ngủ. Nhược phu nhân mỉm cười đắp chăn cho nàng. Phúc nhi của bà đang nhanh chóng trưởng thành.

Sau khi đại họa xảy ra 4 tháng. Cảnh Thân Mậu nhận được một bẩm báo kỳ quái từ phủ tổng quản, nói Đại Phúc không biết trên dưới, không hiểu nguyên tắc, dám lấy thuyền gỗ dạo chơi trên hồ trong phủ, còn thường xuyên lôi kéo Nhược phu nhân đi thuyền chơi đùa. Phu nhân ban đầu không chịu nhưng bất đắc dĩ cũng cùng con đi chơi hồ, lo rằng nàng đi 1 mình sẽ nguy hiểm.

Tổng quản xin chỉ thị Vương gia, dù Nhược phu nhân có bị thất sủng thì Đại Phúc cũng là con của vương gia? Nhưng Cảnh Thân Mậu rất lâu vẫn không cho hắn câu trả lời thuyết phục.

"Vương gia..."

Cảnh Thân Mậu nhớ tới đêm đó, Đại Phúc bị Hắc y nhân giữ trên không trung, vươn một tay về phía Nhược Nhi, Nhược Nhi đầu đầy máu, dứt khoát kiên quyết cứu đứa con khờ... Cuối cùng Hắc y nhân lại kỳ quái dùng thân mình che chở đao kiếm cho Đại Phúc.

"Thôi, cứ mặc kệ chúng, đừng làm phiền bổn vương vì chuyện này nữa!"

Sau sự việc này, có những chuyện càng kỳ quái hơn nhưng tổng quản cũng không trình báo nữa. Như việc Đại Phúc làm thợ mộc, còn làm ra vài đồ vật nhỏ cổ quái chẳng ai biết là gì.

Thời gian này bất cứ khi có ai đến gần Đại Phúc vẫn làm ra vẻ ngây ngốc, nở nụ cười ngớ ngẩn, Nhược phu nhân thì ở bên nhìn đầy ai oán.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.